21 Trời còn chưa sáng, Tô Ôn đã vội vàng chạy đến bệnh viện. Vửa mở cửa vào phòng bệnh 203 đã thấy Hạ Phong mặt băng bó thành cái bánh chưng đang nằm trên giường bệnh, chăn đơn đắp ngang bụng, nhìn dáng vẻ của cậu tựa hồ ngủ rất sâu.
22 Hạ Phong cầm điện thoại, nhất thời không biết nói gì với Bàng Tùng. Từ đầu Nhậm Mộ đã nhìn cậu không vừa mắt, không thừa lúc này đổi cậu đi mới kì quái.
23 Qua cả buổi, Hạ Phong vẫn đứng như khúc gỗ trước cánh cửa. Hít một hơi thật sâu, cậu tự tay đẩy cửa ra.
Cửa gỗ vừa mở, ngoài ý muốn, bên trong một mảnh tối đen.
24 Hôm nay là sinh nhật Thần Việt, Thần Nhung vốn muốn tổ chức nhưng Hạ Phong cự tuyệt. Dù sao Hạ Phong thấy không có lý do gì để ngược đãi thân xác này, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của cậu ta.
25 Vừa mới sáng sớm, Hạ Phong đã bị Tô Ôn đánh thức.
Qua điện thoại, Tô Ôn chỉ nói một câu: Rời giường, đến studio.
Hạ Phong lập tức từ trên giường nhảy dựng lên, sau đó đi rửa mặt đánh răng… Nhìn qua mặt mũi trong gương, cậu suy nghĩ một chút rồi bỏ băng gạc trên đầu mình, trưng ra bộ mặt xinh đẹp nhất có thể.
26 Đây là…?
Hạ Phong tựa người lên thành giường, nhìn khắp lượt mọi người. Trong gian phòng của Thần Việt là một đống người tự xưng là họ hàng thân thích.
27 Trở lại Thần gia, Hạ Phong ngồi như hóa đá ở phòng khách.
Người giúp việc đi tới đi lui không khỏi nhìn cậu chủ nhà mình một cách kì lạ, nhưng chẳng ai dám đến nói chuyện với cậu.
28 Hạ Phong nằm trên giường, vừa nghĩ đến từ nay về sau phải đối đầu với Thần Hách, đầu cậu lại đau không chịu được. Lúc này Thần Hách bảo cậu rời khỏi giới giải trí, nếu ngoan ngoãn nghe lời, chỉ sợ tiếp theo ông sẽ bắt cậu cưới vợ về cũng nên.
29 Nhìn đám người Tam gia lên xe rời đi, Hạ Phong thở phào nhẹ nhõm. Ngồi trên ghế xe, hai chân tự nhiên mở ra, bả vai buông lỏng. Để ăn mừng thắng lợi của mình, cậu lại hút một điếu thuốc, hoàn toàn không đếm xỉa đến lông mày chủ xe đã vặn xoắn lại.
30 Chớp mắt một cái mà đã mười ngày trôi qua.
Ngày mai là lễ Giáng sinh, mà hôm nay chính là ngày giỗ của Hạ Phong. Một người chết vào đêm Giáng sinh, quả thực dễ làm cho người ta nhớ kĩ.
31 Sau lễ giáng sinh.
Sáng sớm, Hạ Phong phải đến studio. Ngồi trên ghế, cậu nghe Tô Ôn nói lịch trình kế tiếp mấy tháng tới của mình.
“Cậu cùng Vi Củng Nhiên sẽ hợp tác đóng phim năm mới là [Thâu Thiên Kế Hoạch]*, khởi quay vào 23 tháng 6.
32 Ngày hôm sau, Hạ Phong mang theo cặp mắt gấu mèo đến studio, nhân viên thấy vậy đều chạy đến an ủi cậu.
Nam số 2 còn chưa về đơn vị, tâm tình Hạ Phong có phần không tốt.
33 Lúc chiều thời tiết còn rất tốt mà đến buổi tối đã đổ mưa tầm tã. Hạ Phong vẫn theo thói quen sau khi hết công việc thì đi xe vài vòng.
Nhìn đèn đỏ phía trước, cậu dừng xe chống tay lên cửa, lắng nghe tiếng nước mưa bắn vào cửa xe.
34 Hai người giằng co một hồi, không ai nói gì. Vật lộn cả buổi, cả hai đều kiệt sức nhưng không ai chịu nhận thua trước.
Cả ngày không được nghỉ ngơi, Hạ Phong mệt mỏi rã rời, mí mắt mấy lần muốn rơi xuống.
35 Hạ Phong vào studio mang theo một bụng khí.
Trong studio có chút kì lạ. Nhân viên đi tới đi lui bận rộn nhưng kì thực là giả vờ bận rộn. Bắt lấy trợ lý đạo diễn Tiểu Trần đi ngang qua, Hạ Phong hỏi cậu có chuyện gì xảy ra.
36 Vào lúc này, trận chung kết hàng năm ở Tả Tuyền Sơn đang tiến hành lễ khai mạc.
Tam gia, Đường Cửu gia, còn có Luyện tiên sinh, ba vị đứng trước nhất.
37 Không bị Nhậm Mộ quấy rầy một thời gian, Hạ Phong cũng không thấy được tốt hơn là mấy. Gần đến tết âm lịch, đạo diễn Hứa càng lúc càng điên cuồng, nguyên nhân một phần cũng do Hạ Phong tạo thành…
Có một lần quay phim đến chập mạch, Hạ Phong hỏi: Đạo diễn Hứa, có phải cuối năm ông vội đuổi theo tình nhân không mà lúc nào cũng chạy vội như vậy?
Trong khi đó, lão bà của đạo diễn Hứa đang ở bên cạnh.
38 Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống studio.
Cách studio 1km, một chiếc siêu xe không thể nào không nổi bật hơn dừng lại ven đường. Hạ Phong rất mất hình tượng mà ngáp một cái, cởi dây an toàn, chuẩn bị xuống xe.
39 Chuyện này sớm muộn cũng xảy ra, muốn trốn cũng không được.
Hạ Phong vứt điếu thuốc, nhả ra một ngụm khói trắng. Quay đầu nhìn Nhậm Mộ. Anh vẫn đang nhìn cậu, nở nụ cười.
40 Nhậm Mộ xoay người duỗi tay sang bên cạnh, ngoài ý muốn phát hiện không có người lập tức liền tỉnh lại. Ngồi xuống, quét một vòng dưới sàn nhà, quần áo của anh vẫn còn vứt bừa bãi trên thảm, nhưng không có của Hạ Phong.