Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 07a

Chương trước: Chương 06c



Chương 7: Thanh Đảo

CHUYẾN ĐI THANH ĐẢO

Tôi không nói với Thanh Thanh là hôm nào sẽ tới Thanh Đảo, tôi muốn dành cho cô ấy một sự ngạc nhiên, đồng thời tôi còn muốn xác nhận lại một nghi vấn trong lòng, tôi không biết cô ấy và gã sĩ quan kia có quay về với nhau không, tôi phải đột kích để tìm chứng cứ, cô ấy không nên phản bội tôi, nếu phản bội, sự việc sẽ bày ra trước mặt bố mẹ cô ấy, để hai người già chỉ trích cô ấy!

Trên máy bay, tôi luôn nghĩ những lời Thanh Thanh nói là trong lúc tức giận hay thật lòng, nhưng tôi vẫn thầm thấy may mắn, cô ấy từng nói ly hôn không dưới mười lần, nếu ly hôn thật sự, người đàn ông như con chim bay lên tới Niết bàn, còn người đàn bà chỉ như một ngọn đèn tàn rơi dưới đất.

Sau chuyến bay dài hai tiếng rưỡi, máy bay hạ cánh xuống sân bay Lưu Đình, đi ra khỏi đại sảnh, một cơn gió lạnh ập tới như dao cắt vào da thịt, tôi vội vàng khép chặt vạt áo, chui vào tắc-xi rồi đi thẳng tới đường Phúc Châu. Lúc này màn đêm vừa buông xuống, ánh đèn thưa thớt trên đường trở nên cô đơn, lạc lõng, chiếu sáng từng chiếc xe chạy trên đường, hai bên đường, ngọn đèn vàng từ cửa sổ những ngôi nhà bên đường hắt ra, qua những cánh cửa kính, tôi cảm nhận được sự ấm áp và an lành từ nơi đó, giống như mùa đông của tôi khi còn nhỏ, mọi người ngồi quây quần bên bếp lửa, ông nội hút một điếu tẩu rất dài, trầm tư suy nghĩ, mẹ cùng các cô, các chị đan áo len, kể chuyện gia đình, bọn trẻ con chúng tôi ngồi trên sàn nhà, nhìn những đốm lửa đỏ đang tí tách nướng khoai, nước bọt tứa ra đầy miệng. Đó là khung cảnh của rất nhiều năm trước, xa xôi, ấm áp nhưng lại khiến người ta đau thắt tim, từ sau khi tới Quảng Đông, từ sau khi làm ông chủ, tôi đã không còn cảm nhận được sự ấm áp đó nữa.

Thanh Thanh là người ra mở cửa, tôi cười với cô, cô khựng lại tới năm giây, sau đó cụp mắt xuống, quay người bỏ vào trong, khập khiễng đi trước, bố mẹ vợ đang ngồi bên bàn ăn, họ còn tưởng là Tiểu Quân, lên tiếng trách móc:

- Sao giờ con mới về! – Sau đó nhìn thấy tôi, họ nhất thời không phản ứng kịp, đôi đũa dừng trong không trung, chỉ có Đô Đô là phản ứng nhanh nhất, đặt ngay bát đũa xuống nhảy lên, lao về phía tôi, miệng hét:

- Bố, bố!

Tôi chào bố mẹ vợ. Họ đứng lên giúp tôi cất hành lý rồi trách:

- Sao về không gọi điện trước để bố mẹ đi đón. – Trong tiếng trách móc còn có vẻ gì như thương yêu, khiến tôi cảm nhận được chút ấm áp trong đêm đông giá lạnh.

- Trời lạnh quá, con sợ bố mẹ đi đón nên mới không thông báo, dù sao đi tắc-xi cũng tiện. – Tôi bịa ra một lý do.

Mẹ vợ nhìn tôi, nói:

- Sao con mặc áo khoác mỏng thế, ở đây mới bật lò sưởi nên vẫn chưa ấm lắm. – Rồi quay về phía Thanh Thanh nhắc:

- Thanh Thanh, con đi lấy quần áo của Tiểu Quân cho thằng Phi mặc.

Thanh Thanh ngồi trên sô-pha, không có phản ứng gì. Tôi nói:

- Không sao, con không lạnh.

Chưa chờ tôi nói thêm, bố vợ đã tự đi vào phòng của Tiểu Quân. Mẹ vợ lại nói:

- Để mẹ hâm canh gà cho con dùng, gà này là cậu của Thanh Thanh mua ở một nhà dân trong núi.

Tôi nói:

- Bố mẹ không phải lo cho con, lát nữa con tự làm.

Đô Đô còn đang lục lọi hành lý của tôi:

- Bố, bố có mang quà về cho con không?

Khi mọi người trong nhà đều đang bận rộn với sự trở về đột xuất của tôi thì chỉ Thanh Thanh ngồi một mình trên ghế, không động đậy, mi mắt cụp xuống, sắc mặt bất thường. Tôi đi tới bên cạnh cô ấy và ngồi xuống:

- Chân em đỡ hơn chưa? Để anh xem nào! – Sau đó tôi cúi người xuống.

Chân Thanh Thanh co hai chân lại, không cho tôi xem, tôi cố giằng ra, cô càng khép chặt hơn, tôi ngượng ngùng đứng lên. Bố vợ đứng cạnh giải vây:

- Giờ không sao rồi, nào, con mặc áo len của Tiểu Quân vào, mau ngồi xuống ăn chút gì đi!

Tôi mở va-li ra lấy quà, đặt vào tay mọi người, nói là trà Phổ Nhĩ tặng cho bố, Hoa Kỳ Sâm để mẹ bồi bổ sức khỏe. Đô Đô không chờ được nữa, tôi lôi ra một chiếc xe điều khiển từ xa đưa cho con, thằng bé cười toe toét, lập tức chạy đi tìm pin. Tôi lại lấy một cái hộp đưa cho Thanh Thanh, cô ấy không nhận, tôi ấn cái hộp vào tay cô ấy:

- Tặng em đó.

Thanh Thanh vẫn không phản ứng gì, tôi đặt lên bàn trà ngay trước mặt cô, sau đó nói là mua cho Tiểu Quân một cái điện thoại di động:

- Tiểu Quân đâu ạ, bao giờ mới về?

- Chắc nó còn đang trên đường đi làm, thôi kệ nó, uống bia Thanh Đảo mà con thích đi, để mẹ con làm thêm vài món nhắm. – Bố vợ gọi tôi.

Mười năm trước, lần đầu tiên tới nhà Thanh Thanh, khi đó tôi vẫn còn là một thanh niên, chỉ một lòng muốn biểu hiện thật tốt trước mặt người nhà cô ấy. Buổi sáng ngồi trò chuyện với bố cô về chuyên ngành học của tôi, rồi nói cả chuyện văn học, chuyện quốc gia đại sự, buổi chiều cùng Thanh Thanh và mẹ cô đi ra chợ mua thức ăn, buổi tối lại đấu bia cùng Tiểu Quân, loại bia mà chúng tôi uống là bia Thanh Đảo chỉ sản xuất tại địa phương, được chúng tôi mua từ một tiệm tạp hóa nhỏ. Tôi chỉ uống một lần đã thích luôn loại bia này, bia ngọt và thơm, hai thằng chúng tôi cạn ly liên tục, đến nữa đêm tôi bò dậy nôn một trận, loáng thoáng nghe thấy mẹ Thanh Thanh nói:

- Thằng bé này không uống được thì đừng có cố.

Bố Thanh Thanh lập tức phản bác:

- Thanh niên uống chút bia có sao đâu? Lý Bạch cũng vì uống rượu nên mới xuất khẩu thành thơ, huống hồ nó uống vì Thanh Thanh nhà mình, chứng tỏ vì Thanh Thanh, nó có thể bất chấp tất cả.

Đó là lần tôi uống bia nhiều nhất, sau việc đó tôi đã “tính nợ” với Tiểu Quân, tổng cộng chúng tôi uống mười cân bia, cậu chàng đổ xuống cái là ngủ một mạch tới sáng, tỉnh dậy cứ như không có việc gì xảy ra, thế là bị Châu Thanh Thanh mắng ột trận:

- Từ nhỏ em uống bia quen rồi, anh Phi làm sao đấu được với em?

Tiểu Quân khi đó phản đối:

- Còn chưa cưới mà đã bênh người ngoài, giờ em đã rõ chị như thế nào rồi.

Cái cảm giác ấm áp này, vẫn còn in dấu sâu đậm trong tim tôi, mười năm đã trôi qua, giờ tôi với Thanh Thanh đang ở vào tình trạng ngượng ngập, tôi làm một việc đáng hổ thẹn, Thanh Thanh cũng không còn trong sáng, đáng yêu như năm xưa, chúng tôi làm thế nào để đối mặt với bố mẹ vợ luôn rất khoan dung và một Tiểu Quân vẫn luôn thần tượng tôi đây?

Vừa mới ăn được mấy miếng cơm là Tiểu Quân về tới nhà, thấy tôi mua cho cậu ta một chiếc điện thoại Motorola loại mới nhất thì vui lắm, nói là mọi người ngày nào cũng chê bai con, chỉ có anh rể là đối với con tốt nhất! Sau đó cậu ta nhấc chén rượu trên bàn lên, nói là nhất định phải cạn với tôi một ly trước.

Thanh Thanh sa sầm mặt không nói lời nào, Tiểu Quân tinh ý nhận ra, muốn thay đổi không khí, bèn nói:

- Anh rể mua cho chị em quà gì, có thể cho em xem được không?

Mẹ vợ lập tức ngăn lại:

- Con nóng ruột thế làm gì, con cứ làm tốt việc của con là bố mẹ đã tạ ơn trời đất lắm rồi.

Tôi nói:

- Anh mua cho chị em cái túi, để trên bàn trà.

Tiểu Quân vội vàng chạy qua, vừa mở hộp ra vừa nói:

- Oa, Gucci cơ à, phải tới mấy nghìn? – Sau đó lấy ra đeo lên vai Thanh Thanh để thử.

Thanh Thanh hất mạnh tay, cái túi rơi xuống đất, cuối cùng cô ấy cũng mở miệng ra nói:

- Ai thèm cái túi của anh ta, chị không có cái phúc phận đó! – Tôi nhặt cái túi lên, nhét vào lòng Thanh Thanh lần nữa, cô ấy liếc mắt lạnh lùng nói, - Tôi thế này không xứng với cái túi, cầm trên tay người ta lại tưởng hàng giả.

Thanh Thanh nói thế làm tôi biết là đơn giản rồi, cô ấy từng nói một câu tương tự, bây giờ cô ấy lại lôi ra để nói, tôi lập tức lên tiếng:

- Em nói ngược rồi, với khí chất cao quý, nho nhã của em, cho dù đeo hàng giả người ta cũng tưởng là thật.

Sắc mặt Thanh Thanh lập tức thay đổi, lồng ngực phập phồng, nước mắt tuôn như suối, cô ấy đứng bật dậy ôm mặt chạy vào phòng, đóng cửa rầm một cái, để lại mấy người chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau. Thanh Thanh ném ra một câu:

- Đừng tưởng là kẹo ngọt có thể đền được tội lỗi của anh!

Buổi tối, tôi và Tiểu Quân cùng nằm trên một chiếc giường, tôi hỏi Tiểu Quân:

- Gần đây tâm trạng của chị em thế nào? – Tôi muốn thông qua cậu em vợ để tìm hiểu xem rốt cuộc cô ấy có gặp mặt cái gã họ Trương đó không, ai ngờ Tiểu Quân hoàn toàn không hiểu tâm trạng của tôi, chỉ ra sức nói về bản thân:

- Gần đây có một công ty đa quốc gia đang tuyển Giám đốc Bán hàng khu vực Thanh Đảo, em đã gửi hồ sơ rồi, anh rể có thể truyền đạt cho em ít kinh nghiệm về nghề bán hàng được không?

Tôi nói anh cũng đang dở sống dở chết, không ra sao cả, em tự tìm tòi đi. Nhưng trong lòng thầm nghĩ, anh toàn làm mấy chuyện có lỗi với chị em, làm nghề này người tốt cũng thành người xấu, người xấu sẽ trở nên xấu hơn.

Tiểu Quân nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được, mặc dù Tiểu Quân không nói, nhưng trực giác mách bảo với tôi rằng Thanh Thanh và gã sĩ quan đó không có gì, trong lòng cô ấy vẫn không bỏ được tôi, nếu không tại sao cô lại bị tai nạn xe trên đường Đông Hải? Là vì trong lòng cô ấy không vui.

Hôm sau, Thanh Thanh vẫn sa sầm mặt mày, khiến người ta không rét mà run, tôi định cứ thế mặt dày nói chuyện với cô ấy, nhưng lời ra đến miệng là dừng lại. không thăm dò được gì ở Tiểu Quân, tôi đành nhờ cậy con trai, ở nhà này có lẽ chỉ có nó là người duy nhất nói sự thật với tôi:

- Đô Đô, chẳng phải con nói muốn đi Disney Land sao?

Con trai nghe thấy thế thì hào hứng hẳn lên:

- Dạ vâng, bao giờ?

- Ừm, qua Tết dương lịch, được không?

Đô Đô nghe tôi nói thế co chân chạy đi, tôi túm nó lại:

- Con làm gì thế?

- Con ra xem lịch để đếm ngày. – Con trai mở lớn mắt nhìn tôi, tôi thở dài, nghĩ bụng, chuyện này thì tích cực lắm, nói là lát nữa hãy đi, bố hỏi con một câu, bạn bè của mẹ con có khỏe không? Con trai chu mỏ:

- Khỏe ạ!

Thấy con như thế, tôi không hỏi rõ không được:

- Có chú nào đến nhà tìm mẹ con không?

- Nếu thế bố phải trả lời một câu hỏi của con trước, lần này bố không lừa con nữa chứ? – Đô Đô chớp mắt.

Tôi nói:

- Đâu dám, lần này chắc chắn sẽ đưa con đi.

- Thế bố mua pin cho con trước đã, xe hết pin rồi.

Tôi cố ghìm lại tâm trạng nóng nảy của mình:

- Được rồi, lát nữa đưa con đi mua được không?

Con trai mỉm cười:

- Có mấy chú đến, còn có rất nhiều cô nữa.

- Trong đó có chú nào mặc quân phục không? Là kiểu quần áo như chú cảnh sát, đội cái mũ ấy? – Tôi ngồi xuống nắm chặt tay con trai. Hai mắt Đô Đô đảo tròn như suy nghĩ:

- Dạ có, chú ấy còn mua cho con rất nhiều đồ chơi nữa. – Tôi chậm rãi đứng lên, quả không nằm ngoài dự liệu, tình cũ không rủ cũng đến, xem ra tôi đã nghĩ quá tốt về Châu Thanh Thanh.

Tôi không nói lời nào, đưa Đô Đô ra siêu thị gần nhà, dọc đường cứ ngơ ngẩn như kẻ mất hồn. Lúc đi lên gian hàng đồ chơi ở tầng hai, Đô Đô kéo áo tôi:

- Bố, bố phải mua cho con máy bay điều khiển từ xa, con sẽ nói cho bố nghe một chuyện.

Tôi cúi xuống sầm mặt lại:

- Ai dạy con trò này, còn dám ra điều kiện với bố, nói mau, chuyện gì?

Thằng bé hơi giật mình:

- Thì là cái chú đội mũ cảnh sát mà bố nói đó, chú ấy đến với một cô nữa, bảo là tết này cô chú sẽ làm đám cưới.

LỜI THỀ SINH TỬ

Lần đầu tiên tôi tới Thanh Đảo là vào đầu tháng tám, trong một kỳ nghỉ hè. So với Thượng Hải, khí hậu của Thanh Đảo ôn hòa hơn nhiều, nhất là buổi chiều tối, gió mát thổi vi vu, đi trên con đường nhỏ, ngoài xa là tiếng sóng vỗ bờ, bên đường là những bụi hoa nhiều màu sắc, tử vi, hải đường, liên kiều, rồi những cây phong, cây ngân hạnh, hồ đào, dương liễu, tất cả đều tạo nên một Thanh Đảo vô cùng quyến rũ khiến người ta ra đi vẫn còn lưu luyến. Khắp nơi, trên những con đường nhỏ là những cặp tình nhân sóng vai nhau bước đi, tạo thành một cảnh tượng tràn ngập niềm hạnh phúc. Tôi nói đùa với Thanh Thanh rằng:

- Một phong cảnh tuyệt sắc như vậy, chẳng trách ở thanh Đảo có nhiều mỹ nữ!

Thanh Thanh nhéo tôi:

- Cảnh cáo anh nhé, chỉ được nhìn em, không được nhìn người khác say đắm!

Tôi vội vàng thề thốt:

- Đương nhiên, đương nhiên, nếu muốn nhìn họ, anh phải nhìn bằng ánh mắt nghệ thuật.

Đêm hôm đó, chúng tôi đi từ Bát Đại Quan đến quảng trường Ngũ Tứ, trên con đường đông Hải vắt ngang quảng trường, xe cộ đi lại nườm nượp, tốc độ rất nhanh, bất chấp đoàn người đang đứng chờ qua đường. Ở ngã tư, tôi nắm chặt tay Thanh Thanh, nhìn kỹ hai bên đường. Thanh Thanh bẩm sinh đã sợ qua đường, cứ có xe tới là cô ấy căng thẳng, tôi ôm vai Thanh Thanh:

- Đừng sợ, có anh đây…

Khi chỉ còn một chiếc xe ở tít đằng xa, tôi đưa tay ra dấu hiệu là đi chậm lại, sau đó đỡ thanh Thanh qua ngã tư. Ai ngờ chiếc xe đó không đếm xỉa gì đến tôi, vẫn lái nhanh như bay, mọi người xung quanh sợ hãi hét lên, giây phút đó tóc tai tôi dựng đứng, đầu óc tê liệt, bản năng khiến tôi kéo mạnh Thanh Thanh, sau đó tôi mất thăng bằng, ngã xuống đường, đúng vào lúc chiếc xe vẫn ra sức bấm còi và lách qua người tôi, tôi co chân mình lên trước ngực, tại ngay vị trí đó, một vệt xe rõ ràng hằn lên đường. Khoảnh khắc đó Thanh Thanh hãi hùng, thần trí như mê đi, tôi bò dậy chửi vài câu, rồi thản nhiên nắm tay Thanh Thanh đi tới vòng lan can của quãng trường Ngọn Đuốc, khi đó cơn gió nhẹ thổi tới, mặt biển mênh mông trước mắt, một lớp sương phủ mờ, sóng biển vỗ bờ để lại những bông hoa trắng xóa:

- Thanh Thanh, hôm nay anh sẽ thề với em, có biển làm chứng.

Đầu Thanh Thanh ngả trên vai tôi, thì thầm:

- Em không cần mấy lời thề lưu manh của anh.

Tôi cười ha ha rồi ghé sát miệng vào trán cô:

- Em yêu, anh thề cả đời này sẽ bảo vệ em như hôm nay!

Đôi tay Thanh Thanh ôm chặt thắt lưng tôi, đầu áp vào ngực tôi, mái tóc rối bị cơn gió thổi tung vướng trước mặt tôi, tôi cảm nhận được cơ thể cô ấy đang run rẩy, miệng lẩm bẩm:

- Vừa nãy em sợ chết khiếp, sợ lắm!

Khí khái anh hùng của tôi trỗi dậy, vô cùng đắc ý, dang hai tay lên cao hô lớn:

- Anh sẽ khiến em thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trái đất!

Mọi người xung quanh quét mắt về phía chúng tôi, có vẻ khinh bỉ, tôi mặc kệ họ, càng đắc ý hơn, hai tay nắm chặt, vung lên trời một nắm đất:

- Dù cho sông cạn đá mòn, anh yêu Thanh Thanh không bao giờ thay đổi.

Bên cạnh có một cô bé kéo áo mẹ mình:

- Chú này có phải bị điên không mẹ?

Mẹ cô bé vội vàng bịt miệng con:

- Đừng nói linh tinh.

Tôi đắc ý nhìn Thanh Thanh:

- Em yêu, có phải anh bị điên không?

Thanh Thanh huých tai vào người tôi:

- Anh không những bị điên, mà còn là một gã lưu manh!

Nhiều năm sau, trên con đường Tình nhân uốn lượn của Châu Hải, tôi lái chiếc Audi A6 chở Châu Thanh Thanh đi chầm chậm trên đường. Bên ngoài là hơi nóng ba mươi sáu độ, ánh mặt trời cháy bỏng tới mức thiêu dốt hết bụi bặm trong không khí, trong xe là hơi lạnh từ điều hòa phả ra cùng với mùi nước hoa thoang thoảng, ánh mắt của chúng tôi đều lạnh lùng nhìn về phía trước, tuy ngồi cùng nhau mà như hai người xa lạ. Mười năm sau, không những tôi không bảo vệ được Thanh Thanh, không khiến cô ấy trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trái đất, ngược lại còn phản bội cô ấy, chửi cô ấy là tiện nhân, đánh đổ điểm tựa duy nhất của cô ấy. Chẳng trách đồng chí Lâm Thăng nói, trên thế giới này, cái gì đáng tin tưởng, đáng yêu nhất? Là tiền bạc! Bình thường nó yên lặng nằm trong hầu bao của bạn, không gây phiền hà gì cho bạn, một khi bạn có nhu cầu hoặc gặp phiền phức, nó sẽ nhảy ra bất cứ lúc nào, đáp ứng nguyện vọng của bạn, giải quyết phiền phức của bạn, hơn nữa còn không bao giờ phản bội bạn, trung thành như loài chó Becgie; còn thứ giả dối, đáng hận nhất là gì? Là lời thề, lời thề của đàn ông, nó được buông ra khắp nơi, nhưng lúc nào cũng khoác lên mình chiếc áo loang lổ, khiến bạn như tỉnh như say, nhưng một khi mục đích đã đạt được, nó sẽ biến mất không để lại dấu vết.

Nếu anh không nói ra

Nó sẽ tích lại trong tim anh

Sẽ có một ngày

Anh hét thật to

Tiếng hét bay khắp không gian

Người yêu,

Dù cho sông cạn đá mòn

Trái tim anh cũng không thay đổi.

CÔNG VIỆC BẬN RỘN

Mới rời Châu Hải được hai ngày mà điện thoại đã đổ chuông liên tục, không chuyện nào khiến người ta vui vẻ làm tôi bực bội vô cùng.

Lâm Thăng nói là Hoàng Chính Long vừa về tới Hồng Kông đã bảo Lisa gửi fax sang cho chúng tôi, nói là ông rất hài lòng và cảm ơn chúng tôi về chuyến đi tới Châu Hải. Tôi nói là đưa cho Cảnh Phú Quý xem, để hắn học cách làm việc của người khác, bất cứ việc gì cũng có đầu có cuối. Sau đó, nhằm giảm bớt những lời trách cứ của Lâm Thăng về sự vắng mặt của tôi để giải quyết chuyện riêng tư, tôi chủ động nói:

- Thăng này, mấy hôm nay vất vả cho anh một chút, tôi xử lý xong chuyện của Thanh Thanh sẽ lập tức quay về.

Lâm Thăng nói:

- Anh vừa đi là việc nhiều kinh khủng, chuyện tiền bảo đảm anh phải ra mặt mới được.

Tôi cắn môi, nói:

- Được rồi, tôi sẽ lập tức gọi điện cho Lưu Hân, đảm bảo sẽ giải quyết được chuyện này.

Cảnh Phú Quý hỏi tôi ở Thanh Đảo sống có sướng không, nói là có một tin tốt và một tin xấu, hỏi tôi muốn nghe tin nào. Tôi nói:

- Làm cái trò gì thế, nói tin tốt trước đi!

Cảnh Phú Quý uống một ngụm nước rồi nói tin tốt là Khoa Mỹ chủ động mời chúng ta đi nói chuyện, khi nào cậu quay về để chúng tôi sắp xếp thời gian. Tôi hỏi là ai mời, Lôi tổng hay Dương Hùng Vĩ? Cảnh Phú Quý ngập ngừng một chút:

- Dương Hùng Vĩ thông báo cho tôi.

Tôi nói:

- Vậy cậu phải tìm hiểu cho rõ là ý của ai, việc này có ý ngĩa rất quan trọng. – Xong tôi còn bổ sung một câu:

- Đây không tính là tin tốt, tin xấu thì sao? Tốt nhất là nó đừng có xấu quá. – Trong lòng tôi thấy hơi căng thẳng.

- Tin xấu này thực sự không hay lắm đâu, vấn đề về bên Khoa Đạt bị làm to lên rồi, các nhà cung ứng chuẩn bị tố cáo nó.

Tôi chửi thầm trong bụng, con mẹ nó, lúc mình ở đó thì ít việc, vừa rời khỏi cái bao nhiêu việc đổ dồn đến, người Thanh Đảo còn chưa giải quyết được, việc ở Châu Hải đã xuất hiện. Tôi hỏi Cảnh Phú Quý:

- Cậu cho rằng chuyện của Khoa Đạt chúng ta nên làm thế nào, có nên ra tay trước không?

Cảnh Phú Quý im lặng một lát rồi nói:

- Cứ chờ thì hơn, tố cáo họ sẽ không có đường lùi nữa, Khoa Đạt vẫn chưa đến độ phá sản.

Tôi nói:

- Đúng thế, cậu nên đề phòng những nhà cung ứng kia còn có dụng ý khác, hô hoán là tố cáo nhưng thực chất là muốn để những nhà cung ứng khác xuất đầu lộ diện, còn họ là ngư ông đắc lợi.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 07b

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ba Lần Đi Thi Thái Tử Phi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50



Thú Nhân Chi Long Trạch

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 56


Vợ Yêu Xin Dừng Bước

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9


Trọn Đời Em Nuôi Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50