Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 04a

Chương trước: Chương 03d



Chương 4: Nhân vật quan trọng Triệu Hữu Tài

TRỤ CỘT CỦA KHOA MỸ

Thực ra trúng gói thầu của Khoa Mỹ không đơn giản như tôi nói, tình hình phức tạp hơn bên Khoa Đạt rất nhiều.

Ba năm trước Phó Tổng của Khoa Đạt là Hà Đông Dương đã đưa một vài người anh em thân tín ra ngoài lập giang sơn mới, kiếm một mảnh đất ở thị trấn Trung Sơn gần Châu Hải nhất, thành lập công ty Khoa Mỹ. Họ chủ động liên lạc với tôi, hy vọng tôi có thể cung ứng chíp cho họ. Khi đó điều hòa Khoa Đạt đang bán rất chạy, lượng tiêu thụ của chúng tôi mỗi tháng lên tới khoảng một triệu tệ, hóa đơn kéo dài tới ba tháng, tiền hàng đặt trước ba triệu, bên phía Hồng Kông phải đặt một triệu tệ tiền đảm bảo, thêm vào đó là các chi phí thường ngày khiến tổng mức vốn lưu động của chúng tôi phải cần tới năm triệu. Khi đó thực lực của tôi còn chưa hùng hậu, đáp ứng được đơn hàng của Khoa Đạt đã khiến chúng tôi cảm thấy khá vất vả. Quan trọng nhất là Hà Đông Dương rời khỏi Khoa Đạt trong nỗi ấm ức, người của Khoa Đạt từng ngầm ám hiệu cho tôi biết rằng nếu cung ứng hàng cho họ thì sẽ ngừng hợp tác, chiêu này chẳng khác nào tuyệt đường lùi của tôi, vì vạn bất đắc dĩ nên tôi phải ra điều kiện với Khoa Mỹ:

- Muốn làm cũng được, trả trước năm mươi phần trăm, hàng đến thanh toán nốt.

Phó Chi Bình khi đó là Trưởng phòng Mua hàng của Khoa Mỹ cũng chẳng phải hạng vừa, lập tức sa sầm mặt:

- Hay là tôi trả hết cho anh trước?

Tôi biết là hắn đang chửi tôi, công ty vừa mới thành lập, đang phải đi khắp nơi chạy vạy từng đồng, làm gì có chuyện trả tiền trước cho tôi? Chuyện không thành đúng như ý tôi, hơn nữa tôi cũng không thua về lý: Không phải tôi không chịu làm mà vì các anh không đáp ứng điều kiện của tôi.

Mà hồi đó Nam Hưng không thể nhảy vào Khoa Đạt, lãnh đạo cũ của tôi, Triệu Hữu Tài vừa mới từ Cảnh Trình ra đã được ông chủ Vạn của Nam Hưng chiêu mộ, chuyên để đối phó với Khoa Mỹ, ông ra nhân cơ hội này, ôm chặt lấy chân của Khoa Mỹ không buông.

Đám người của Khoa Mỹ đúng là biết hành hạ người khác, đất là do một nhà đầu tư tại thị trấn tặng, nhà xưởng mua lại với giá rẻ, các thiết bị và dây chuyền đều là hàng cũ, không có tiền trả công nhân thì cho họ quyền mua bán sau này, nhà cung ứng hứa là sẽ hợp tác độc quyền, hơn nữa, những người của công ty đều là người ôm hoài bão nhưng bất đắc chí ở Khoa Đạt, nay họ được thỏa sức tung hoành, thề rằng sẽ tiêu diệt Khoa Đạt, thế là họ càng làm càng lớn, chiếm phần lớn thị trường của Khoa Đạt.

Tôi biết Khoa Mỹ vẫn còn canh cánh trong lòng về hành động không trượng nghĩa của tôi, một năm trước tôi mặt dày tới gặp họ. Phó Chi Bình lúc này đã là Tổng Giám đốc, sau một hồi vòng vo tam quốc, ném lại cho tôi một câu đầy ý nghĩa:

- Anh vẫn đến đây hả?

Mặc dù đã là luyện đến độ đao thương khó đâm, nhưng tôi vẫn phải cố mềm mỏng:

- Phó Tổng, đều là hiểu lầm, thực ra tôi cũng muốn làm với Khoa Mỹ, tiền ai không thích kiếm, đúng không, chỉ là khi đó tiền vốn của tôi không thể lưu chuyển được.

Phó Chi Bình cười nham hiểm:

- Nhưng tôi cũng có nói là ép anh phải kéo dài thời gian thanh toán ra ba tháng đâu!

Mấy lần tiếp xúc đều không có tiến triển, thái độ của Phó Chi Bình vẫn cứ lửng lơ khó nắm bắt, tôi muốn từ bỏ nhưng Cảnh Phú Quý nhắc nhở tôi:

- Khoa Đạt giờ như lửa tàn trước gió, Khoa Mỹ là con đường sống duy nhất của cậu, nguy hiểm đến đâu cũng phải đi. Sự việc sẽ có thay đổi, ban đầu Hoàng Lực chẳng cũng phải khó chơi thế mà cậu vẫn giải quyết ổn thỏa đó sao? Huống hồ việc buôn bán chỉ có lợi là trên hết, không có tình bạn và kẻ thù vĩnh viễn, cậu sợ cái gì!

Những lời nói như kéo tôi ra khỏi vũng bùn, tôi vỗ vai hắn, nói:

- Cậu bình thường chẳng được việc gì, vào lúc quan trọng cũng thật thông minh.

Sau đó tôi còn tới nhà gặp Chủ tịch Hà Đông Dương, bày tỏ thành ý của tôi, xin lỗi về việc năm xưa còn trẻ chưa hiểu chuyện, những lời nói độ lượng của ông chủ Hà đã dập tắt mọi lo lắng của tôi:

- Chuyện đã qua cho qua luôn đi, gặp ai cũng làm thế thôi, tôi hiểu mà. Chúng ta nhìn vào hiện tại, vào tương lai, hãy mang điều kiện vượt trội nhất của cậu ra để cạnh tranh!

Tôi tin rằng ông ta không lừa tôi, nửa năm sau, chúng tôi bắt đầu trao đổi hàng với khối lượng nhỏ.

Tình hình bây giờ đã thay đổi, Phó Chi Bình cứng cáp nên tự mình làm riêng, ông chủ Hà muốn thoát khỏi những công việc lặt vặt nên mời Lôi Anh Minh về làm Tổng Giám đốc. Tôi đánh giá lại tình hình này, tóm lại là có lợi cho tôi, bởi vì ai mà không biết Nam Hưng vào được Khoa Mỹ là nhờ có Phó Chi Bình, bây giờ hắn đi rồi, Lôi tổng tới, rất có thể ván bài sẽ phải chơi lại từ đầu.

Nhưng vẫn còn rất phiền phức, Khoa Mỹ có một điểm hoàn toàn khác với Khoa Đạt, Khoa Đạt là doanh nghiệp quốc doanh một trăm phần trăm, chúng tôi thường áp dụng hình thức “thả con săn sắt, bắt con cá rô” – kiếm một khoản tiền lớn, trả về một chút tiền nhỏ, chỉ vài phút là giải quyết được bất cứ ai, nhưng Khoa Mỹ là doanh nghiệp tư nhân, chiêu này không mấy hiệu quả, ông chủ kiểm soát rất chặt, các vị trí chủ chốt đều có cổ phần, mỗi người quản lý một công việc, cái gì cũng phải rõ ràng, bởi vậy không ai dám nhận hối lộ từ nhà cung ứng.

Nhưng Cảnh Phú Quý lại một lần nữa thể hiện trí tuệ của hắn:

- Chỉ cần không phải toàn bộ là của mình, có những người trong sáng cũng nhận, trong tối cũng nhận, ai tới là không từ chối.

Trong vấn đề Khoa Mỹ, điều khiến tôi đau đầu nhất không chỉ là Lôi Anh Minh không rõ lai lịch mà còn có kẻ địch mạnh Triệu Hữu Tài.

Miếng mồi béo bở của Khoa Mỹ có thể nói là một mình Triệu Hữu Tài được xơi.

Triệu Hữu Tài vốn từng làm việc với tôi ở Cảnh Trình, chỉ có điều kinh nghiệm của hắn dày dạn hơn tôi, từng là cấp trên của tôi, một năm sau khi hắn lên làm Giám đốc Bán hàng khu vực Hoa Nam, tôi cũng được thăng làm Giám đốc Bán hàng khu vực Hoa Đông.

Chỉ là gã này mặt chuột, quá tinh ranh, thậm chí là quỷ quyệt, tôi, Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý sau ra làm riêng, hắn gặp chuyện, không thể ở lại Cảnh Trình được nên phải đến Nam Hưng, ông chủ Vạn lập tức phong cho hắn là Phó Tổng Giám đốc, phụ trách toàn Nam Hưng không dưới ba triệu tệ, ông chủ Vạn cười rách cả mép, cuối năm thưởng hắn năm mươi nghìn tệ, lại còn nâng kinh phí hoạt động mỗi tháng từ hai mươi nghìn lên thành bốn mươi nghìn chỉ để mời người bên Khoa Mỹ đi ăn uống, chơi bời, đồng thời điều thêm hai người nữa làm trợ thủ cho hắn để tăng thêm thực lực, Triệu Hữu Tài hiểu hai người này ngoài mặt là trợ lý, nhưng thực ra là giám sát.

Ông chủ Vạn là người thế nào, thấy Khoa Mỹ có khả năng phát triển tốt, trong lòng vui thầm, nhưng đồng thời cũng sợ mọi nguồn vốn của mình nắm trong tay một mình Triệu Hữu Tài, lúc nào hắn nổi hứng lên mang ra làm điều kiện uy hiếp, thậm chí lập công ty riêng thì có khác nào mình mang dao ra tự giết mình? Chiêu này là một trong những sát chiêu mà các ông chủ thường dùng.

Thực ra Triệu Hữu Tài rất cảm kích cái ơn của ông chủ Vạn, con người hắn tuy khôn nhưng không xấu, chỉ muốn lập thành tích cho Cảnh Trình thấy, chọc tức những kẻ từng đuổi hắn đi, nhưng ông chủ Vạn lại quá đề phòng, thành ra lại khiến Triệu Hữu Tài nảy sinh tâm lý chống đối.

Thằng cha này có ưu điểm lớn nhất là khiêm tốn, không khoe khoang, có mười nói một, không giống một số thương nhân khác, có một nói mười, bốc phét lên tận trời. Mặc dù ai cũng biết Triệu Hữu Tài có mối quan hệ rất sâu sắc với lãnh đạo cấp cao ở Khoa Mỹ, nhưng hắn không bao giờ khoe khoang chuyện này, ngược lại còn rất thận trọng, cho dù là nhân viên lễ tân của Khoa Mỹ thì ngày lễ tết, hắn cũng mang theo ít đĩa CD thịnh hành hay vé xem nhạc hội làm quà cảm ơn, khiến ngay cả những nhân viên đó cũng trở thành tai mắt của hắn, chuyện lớn chuyện nhỏ xảy ra ở Khoa Mỹ, hắn đều biết rõ như lòng bàn tay.

Thế nên tôi vẫn phải úy kị tên này vài phần, luận về kinh nghiệm, quan hệ, năng lực, hắn tuyệt đối đều đứng trên tôi, hắn là trở ngại lớn nhất trên con đường bước chân vào Khoa Mỹ của tôi.

CHƠI MẠT CHƯỢC CŨNG LÀ VIỆC CÔNG

Chưa đến tám giờ sáng, di động đã đánh thức tôi dậy, mã vùng là 0532, từ Thanh Đảo gọi tới.

- Tiểu Phi, con có chuyện gì thế? Thanh Thanh bị tai nạn xe mà con cũng không tới thăm nó! – Tôi ấn nút nghe, một giọng nói già nua vang lên.

Tôi giật mình, bật lên khỏi giường:

- Bị tai nạn? Nghiêm trọng không? Bị thương ở đâu? – Giây phút đó, mọi nỗi nghi ngờ tôi dành cho Thanh Thanh và gã gian phu của cô đã bay biến hết.

- Không nghiêm trọng lắm, bị thương ở thắt lưng, chủ yếu là nó sợ quá nên tinh thần không tốt lắm.

- Thế… Bố, vất vả cho bố mẹ quá, con sẽ giải quyết mọi việc rồi về Thanh Đảo thăm bố mẹ ngay.

- Bố mẹ không cần con phải về thăm, sức khỏe rất tốt, người con cần thăm là Thanh Thanh, vừa nhắc đến con là phản ứng của nó rất khác trước đây, hai đứa con làm sao vậy? – Tiếng bố vợ có vẻ không vui.

- Con… Giữa bọn con không có gì đâu, chỉ là chút xích mích nhỏ. – Tôi hơi căng thẳng, không biết Thanh Thanh đã nói “sự kiện ngủ chung” ra chưa, cho nên cố lấy tĩnh chế động.

- Thế thì con nhanh lên một chút, tâm trạng của Thanh Thanh rất tệ, bố với mẹ con thấy không bình thường. – Bố vợ không nói gì nữa, chỉ có giọng nói là hơi lo lắng.

- Vâng ạ. – Tôi luôn miệng đồng ý, bước xuống giường, xỏ dép vào rồi đi ra phòng khách, châm một điếu thuốc, tỉnh ngủ hẳn.

Thanh Thanh về tới Thanh Đảo, tôi có gọi cho cô ấy một cú điện thoại, cô ấy không có nhà, tôi đoán cô ấy đi gặp gã sĩ quan quân đội là bạn thanh mai trúc mã của mình, cho nên trong lòng tôi ghen tức lồng lộn, nhưng ngay sau đó lại bị cuốn ngay vào những nỗi lo trong việc làm ăn. Nếu thực sự phải ly hôn thì chắc chắn tôi sẽ nói rõ ràng với bố mẹ Thanh Thanh, dù sao hai người họ vẫn đối xử với tôi rất tốt. Lần đó, khi cãi nhau với Thanh Thanh về chuyện hai mươi tệ tiền boa, họ còn nói giúp cho tôi, tôi không thể lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời họ như thế được.

Giờ đang là thời khắc quan trọng để giành được gói thầu bên Khoa Mỹ, không thể qua loa, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng phải coi trọng. Hơn nữa, việc này nối tiếp việc kia, đành phải giải quyết những công việc quan trọng trước.

Sắp tan làm tôi nhận được điện thoại của Lộ Cường: bảy giờ tối nay, khách sạn Hoa Tuấn, Dương Hồng Năng, ông chủ Hạ, không được đến muộn. Thời gian, địa điểm, nhân vật đều phải đầy đủ.

Lộ Cường nghiện mạt chược, từng lập kỷ lục khi chơi liên tục bảy mươi hai tiếng đồng hồ, hơn nữa hắn chỉ chơi ở nhà, không bao giờ sang Macao chơi Poker, nói là chơi bài không có cái khoái cảm như khi được sờ vào từng quân mạt chược. Hắn thường ở vào tình trạng một thiếu ba, thế nên hắn toàn nhắn tin ấy người bạn mạt chược nói là ba thiếu một, khiến ai cũng mạo hiểm vượt đèn đỏ để tới ngay “hiện trường”.

Tôi quen Dương Hồng Năng trên bàn mạt chược. Lộ Cường giới thiệu, nói hắn là “người sành sỏi số một Châu Hải”. Ấn tượng sâu sắc nhất về hắn là mái tóc được chải cẩn thận và vuốt keo bóng lộn, không chừa một sợi, tưởng chừng có thể soi gương. Hắn đeo cà vạt màu sắc lòe loẹt quanh năm, cho dù là mùa hè nóng đến đâu cũng phải mặc áo sơ mi, trên cổ tay là chiếc đồng hồ dây xích bằng vàng to tướng, lúc nào cũng có một cái ví da cá sấu màu đen giắt túi quần, kiểu cách ăn mặc và kết hợp vô tổ chức này khiến hắn cảm thấy rất thoải mái. Lần đầu gặp nhau, hắn ném cho tôi một tấm danh thiếp, tự giới thiệu là “làm điếm”. Tôi khựng lại, hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, “làm máy nén”. * (Trong tiếng Trung, từ “điếm” và từ “máy” có cách phát âm giống nhau), Dương Hồng Năng bật cười:

- Cùng nghề, cùng nghề.

Chức vụ của Dương Hồng Năng nghe rất kêu: “Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty trách nhiệm hữu hạn Quốc tế Vạn Hải”, bên dưới là địa chỉ và số điện thoại của các công ty chi nhánh tại Hồng Kông, Macao, Đại lục, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ. Sau đó tôi mới biết cái gã này sở trường là nói khoác, giống như những gì hắn mặc, cái gọi là Hội đồng quản trị chẳng qua chỉ là vài cổ đông nửa mùa, ngày thường không có việc gì làm thì tới văn phòng của hắn uống trà chơi Poker, còn số điện thoại ở những công ty con tại Hồng Kông, Macao nếu gọi sang không phải ông già thì là bà già nghe máy, chắc là số điện thoại của nhà người thân. Tình huống này tôi từng gặp, một năm chỉ cần ột, hai nghìn tệ, họ có thể cầm điện thoại lên và nói: “Xin chào, đây là Công ty trách nhiệm hữu hạn Quốc tế Vạn Hải”, sau đó bạn phải hỏi thêm một câu, người kia sẽ nói:

- Thưa ngài, ông chủ chúng tôi đang đi công tác ở nước ngoài, có chuyện gì hãy gọi thẳng vào số di động của ông ấy.

Dương Hồng Năng chỉ nói vài câu là tôi đã cảm giác cái gã này với tôi có chung một sở thích nói bậy, ba trăm năm trước, chắc chắn chúng tôi đã lén nhìn con gái tắm trong một gia đình nào đó. Cái cảm giác này rất thích, có một lần uống rượu, hắn hứng lên, bất kể xung quanh có mấy người tính tình hiền lành, lên tiếng trình bày về những điều tâm đắc trong “làm máy và cưa gái”:

- Chúng tôi làm máy nén với cưa gái cũng giống như nhau, ban đầu anh chỉ cần lắp đặt thử, chuẩn bị về kỹ thuật, dùng hay không không quan trọng. Sau khi lắp xong, anh lại nói dùng vài chiếc thử xem thế nào, tính năng ra sao. Khi nào cùng thử xong anh lại nói, lô nhỏ như thế không vấn đề gì, chất lượng giá thành của chúng tôi đều không kém hơn người khác, vì sao không sử dụng số lượng lớn hơn? Cưa gái cũng thế, anh xem nhé, ban đầu anh chỉ có thể nói là hôn một cái, không làm gì khác. Hôn xong, anh lại nói, người đẹp, anh thực sự quá yêu em, có thể sờ một cái không? Sờ xong anh lại nói, honey, chẳng nhẽ em đành lòng không cho tình yêu của chúng ta đi lên cao trào sao? Các vị, như thế chẳng phải là đã thành công rồi sao? Thử nghĩ xem, nếu ngay đầu tiên anh đã hể hiện mục đích muốn "xử lý" đối thủ cạnh tranh thì ai còn dùng máy của anh? Nếu ngay từ đầu anh đã nói ra mục đích muốn đưa con gái nhà người ta lên giường, không những không đạt được mục đích mà anh còn bị người ta chửi cho té tát, thậm chí là đánh cho tàn tật, các anh nói đúng không?

Những màn lý luận này của hắn được nói trên bàn rượu, miêu tả vô cùng sinh động, mọi người bật cười ha hả, giơ ngón tay cái luôn miệng khen:

- Cao, đúng là inh!

Hôm nay Lộ Cường rất may mắn, vừa mới chơi đã thắng liền tù tì mấy ván, cười không ngậm miệng nổi, tôi chửi hắn có phải hôm nay máy tính sẵn rồi nên mới lừa bọn tôi tới không, hắn nói đâu có, chắc chắn là các người làm việc gì xấu xa mà chưa rửa tay. Dương Hồng Năng nói:

- Không đúng, đã ba ngày liền tôi không đụng vào đàn bà rồi.

Lộ Cường quay đầu lại nhìn hắn:

- Cái gã này khiếp nhỉ, mới ba ngày chưa làm mà đã thấy lâu rồi? - Sau đó hắn hỏi ông chủ Hạ nãy giờ vẫn chỉ hút thuốc lá, - Ông chủ Hạ, anh là chuyên gia về tình dục học, anh nói xem bình thường thì mấy ngày làm một lần.

Ông chủ Hạ là Dương Hồng Năng đưa tới, người huyện Phủ Điền, Phúc Kiến, bao thầu cả khoa Tiết niệu Bệnh viện Hâm Quang, nghe nói Khoa Tiết niệu của tám mươi phần trăm bệnh viện trên cả nước đều bị người của người họ bao thầu hết. Bây giờ xã hội tiến bộ rồi, sức lực của nam nữ đều gia tăng, chỗ đó dùng nhiều nên dễ mắc bệnh, bởi vậy việc làm ăn của ông ta vô cùng tốt, hơn nữa bệnh gì cũng có thể trị được, trừ HIV. Cái ngành này phải nói là siêu lợi nhuận, chỉ cần trị được bệnh thì có mang đầu họ ra chém, họ cũng sẵn sàng, trị không được cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay. Ông chủ Hạ chỉ tốt nghiệp cấp hai, nhưng tính tình thẳng thắn, rộng lượng, thua bạc cũng vẫn đòi thanh toán tiền ăn, bọn tôi không cho, Dương Hồng Năng trêu ông:

- Để hắn thanh toán đi, ai bảo chúng ta đều là khách hàng tiềm năng của hắn.

Lộ Cường nói năng lúc nào cũng rất thẳng thắn:

- Chuyện này tôi thà thua tiền cho anh ta chứ không muốn làm khách hàng của anh ta đâu.

Dương Hồng Năng cười lớn:

- Phiêu bạt trên giang hồ, làm gì có ai không trúng đao, đừng nói chắc chắn thế.

Nhân lúc nghỉ giải lao ọi người đi vệ sinh, tôi hỏi nhỏ Lộ Cường:

- Tham gia đấu thầu có những người nào?

Lộ Cường nói:

- Chủ yếu là người phụ trách bên phòng Kỹ thuật và phòng Mua hàng.

Tôi nói:

- Cái đó tôi biết, nhưng Lôi tổng có tham gia không? - Theo như kinh nghiệm của tôi, lãnh đạo cấp cao nhất có tham gia hay không sẽ liên quan trực tiếp tới quy cách đấu thầu. Lộ Cường cười:

- Chuyện này anh không phải lo, cứ giải quyết tốt chuyện chíp mẫu đi đã.

Hắn nhắc tới cái này khiến máu nóng của tôi dồn lên:

- Kết quả bao giờ sẽ có?

Lộ Cường ngập ngừng một lúc:

- Ngày kia. - Sau đó không quên dặn dò thêm một câu. - Sau này cái thứ đó nhớ giao tận tay cho tôi, hoặc là người mà tôi chỉ định, đừng có giao cho thằng ranh Hà Tiểu Phóng ấy nữa.

Lộ Cường nghiêng người ghé sát miệng vào tai tôi:

- Con chíp mẫu của anh chắc chắn đã bị đụng tay đụng chân vào, làm gì có chuyện năm chíp viết sai, hắn là người của Triệu Hữu Tài!

Chứng nhận kỹ thuật là bước đầu tiên để trúng gói thầu của Khoa Mỹ, chuyện lúc trước tôi lo lắng cuối cùng đã xảy ra đúng như dự đoán, sau chuyện đó tôi chửi Bành Tiền Tiến ngay trước mặt Cảnh Phú Quý một trận, hắn ấm ức nói khi đó Lộ Cường đang họp, Hà Tiểu Phóng chủ động bảo Bành Tiền Tiến là cứ giao cho hắn được rồi, tôi nghe thế càng điên tiết:

- Hắn bảo cậu đi... nhảy lầu cậu có đi không? Không biết suy nghĩ.

Cảnh Phú Quý nói cái gã Lộ Cường này cũng chỉ đang lấy lòng.

- Ai mà không biết mối quan hệ giữa hắn và Triệu Hữu Tài cũng không bình thường, ăn hai mang là nghề của chúng nó rồi.

Tôi nói không lo được nhiều thế, tóm lại là do chúng ta chưa làm tốt! Trong chuyện này, trở thành một kẻ không ra gì, tức mà không nói ra được, oan cũng chẳng biết kêu ai, vừa tức vừa nóng ruột, lúc đi đường suýt bị ngã.

Tôi luôn miệng gật đầu nói phải, lòng thầm cảm kích, Lộ Cường thì thầm tiếp:

- Hàng mẫu mà không thông qua lần nữa là các anh mất luôn tư cách đấu thầu đấy.

Tôi vỗ nhẹ vai hắn:

- Thế nên lần này ông anh nhất định phải giúp đỡ, tôi sẽ ghi nhớ.

Lúc này, mấy người đi "xả nước" đã lục đục quay về, mọi người bắt đầu thảo luận về kết quả của nửa trận trước, Lộ Cường và Dương Hồng Năng thắng tiền, tôi thua chín nghìn hai trăm tệ, ông chủ Hạ thua bảy nghìn tám trăm tệ, lúc này tôi bỗng dưng nhớ ra lời thở dài của Cảnh Phú Quý, bèn hỏi ông chủ Hạ:

- Anh Hạ, chỗ tiền anh thua phải chữa cho bao nhiều người mới kiếm về đủ.

Ông chủ Hạ bật cười hai tiếng, còn chưa kịp trả lời, Lộ Cường đã nói:

- Anh đừng có thăm dò bí mật thương nghiệp của người ta, tóm lại là anh không làm được cái nghề này, mau lên, mau lên, lãng phí thời gian là tôi lại bớt cơ hội kiếm một nghìn tệ đấy!

Đúng lúc mọi người đang định chuyển ghế để chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo thì điện thoại của tôi đổ chuông, làm Lâm Thăng gọi tới:

- Anh có thời gian không? Tổng Giám đốc Tần muốn nói chuyện với anh.

Tổng Giám đốc Tần tức Tần Xuân Vũ nữ chủ nhân của công ty Thanh Quan, có mối quan hệ nhập nhèm với Lâm Thăng. Tôi nói:

- Anh bàn với cô ta là được rồi còn gì?

Lâm Thăng nói:

- Anh tới một chút đi, có tình hình mới.

Tôi nhìn đồng hồ, chín rưỡi tối, bèn đẩy mấy quân bài ra:

- Thua hết đạn rồi, mà cũng có chuyện nữa, các anh thay người đi.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 04b

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Vẻ Đẹp Nguy Hiểm

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 30


Tuyệt Thế Lãnh Nữ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 9


Bá Chủ Thu Mua

Thể loại: Đô Thị

Số chương: 133


Vợ À , Cưng ... Ngốc Thật !

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 83