Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 03c

Chương trước: Chương 03b



Thanh Thanh, hôm đó em đã trang điểm rất kỹ càng, nói rằng chồng em rất yêu em, nói rằng con trai rất đáng yêu, nhưng anh có thể nhận ra sự mệt mỏi và đau khổ trong ánh mắt em, em đang lừa anh. Em sống không tốt.

Thanh Thanh, anh không có quyền nói chồng em tốt hay không, anh chỉ cảm thấy anh chưa hề quên em, cho dù là mười năm sau khi anh kết hôn. Năm ngoái anh ly hôn, anh không biết vì sao, có thể vì anh vẫn luôn sống trong cái cảm giác của thời niên thiếu, anh cảm thấy nó thật đẹp, còn anh mãi mãi không thể nào thoát ra khỏi đó.

Sau đó em khóc, mặc dù em cố kìm nén nhưng vẫn để lộ ra sự thật. Anh đau lòng lắm, anh thực lòng hy vọng em được giải phóng, vui vẻ hơn, giống như hồi nhỏ, em như một tiểu thiên thần hoạt bát, đáng yêu và trong sáng, đừng sống trong sự giả tạo của suy nghĩ. Nếu em tin tưởng anh, bất cứ lúc nào anh cũng sẵn sàng lắng nghe em tâm sự.

Về Thanh Đảo, anh đã đi thăm bố mẹ em, họ vẫn khỏe mạnh, hiền từ và yêu thương nhau, thật đáng ngưỡng mộ họ.

Người họ không yên tâm nhất vẫn là em.

Tôi cười lạnh đọc hết bức thư, “zhangwf” rõ ràng là viết tắt của Trương Vạn Phong! Thì ra Châu Thanh Thanh về Thanh Đảo là để chạy vào vòng tay của người bạn thanh mai trúc mã, lần trước lén lút ở khách sạn không thành, lần này lại chơi trò bỏ trốn!

Việc họ ngoại tình không thành lần đó xảy ra sau “sự kiện ngủ chung”. Tôi nghi ngờ họ vẫn luôn liên lạc với nhau, nếu không tại sao không sớm không muộn, cái tên Trương Vạn Phong ấy lại xuất hiện tại Châu Hải vào đúng thời điểm mối quan hệ của tôi và Thanh Thanh đang ở vào giai đoạn chiến tranh lạnh?

Hôm đó Thanh Thanh trang điểm rất xinh đẹp để đi ra ngoài, tôi hỏi cô ấy đi đâu, cô ấy lạnh lùng nói:

- Anh không quản được, tôi ra ngoài gặp người tình.

Cô ấy nói thế nên tôi không chút nghi ngờ, trên đời này làm gì có ai tuyên bố ọi người biết rằng mình vụng trộm. Hiểu là cô ấy đang nói dỗi, tôi nghĩ bụng em mà muốn đấu thì anh đấu tới cùng, bèn độ lượng nói:

- Được thôi, em cứ đi cho sướng đi, tối đừng về nhà.

Lúc tôi đang ăn cơm thì nhận được điện thoại của Lưu Hân:

- Châu Thanh Thanh đang ngồi uống cà phê với một người đàn ông ở Thượng Đảo này.

Tôi nói là tôi biết, họ là bạn từ nhỏ, là giáo viên Học viện gì gì đó ở Thanh Đảo, lần này tới Châu Hải công tác. Giọng nói của tôi có chút gì đó hơi bực mình.

- Hình như không đúng, Châu Thanh Thanh đang khóc kìa!

Tôi chỉ mất mười phút để tới quán cà phê Thượng Đảo, len lén leo lên tầng hai, ngồi xuống một góc khuất, tầm mắt tôi có thể nhìn đúng vào bọn họ. Người đàn ông đó trông cũng khá ra dáng, có vẻ đường hoàng của một chính nhân quân tử, Thanh Thanh dùng khăn giấy thấm nước mắt, gã đàn ông đó còn đưa tay ra giúp cô, khi đó tôi chỉ hận là không thể lao tới chửi cho đôi gian phu dâm phụ một trận, phải tu ừng ực một lon bia lạnh mới kiềm chế được, tôi phải bình tĩnh lại, để xem vở kịch của họ sẽ diễn tới khi nào mới kết thúc, thậm chí tôi còn nảy sinh một ý nghĩ độc ác. Châu Thanh Thanh, chẳng phải cô hay nói tôi suốt ngày chơi bời ở ngoài sao, hôm nay tôi phải bắt quả tang cô một lần, tốt nhất là cô hãy làm gì đó để tôi có chứng cứ thật thuyết phục!

Nửa tiếng sau thì họ di chuyển, tôi lặng lẽ bám theo họ sang khách sạn Catic ở bên cạnh, khoảng mười phút sau, theo kinh nghiệm của tôi là họ đã đi tới bước “làm thật”, vậy là tôi lên lầu gõ cửa, bên trong vang lên tiếng hỏi cảnh giác:

- Ai đó?

Tôi nói:

- Cảnh sát kiểm tra phòng, mau mở cửa!

Trong đó im lặng, tôi tiếp tục đập cửa, một lát sau cửa mở, tôi đẩy Trương Vạn Phong ra, đi thẳng vào phòng, đối diện với Châu Thanh Thanh đang đứng bên cửa sổ, đôi mắt mở to sửng sốt, tôi khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng cười:

- Sao kết thúc nhanh thế? Sức lực kém ghê nhỉ, cuối cùng cô cũng trả thù tôi xong rồi chứ!

Thái độ của Châu Thanh Thanh khi ấy thật quen thuộc, lúc cô ấy nhìn thấy tôi và Lưu Hân ở trong phòng, ở người cô cũng toát lên cái vẻ lạnh lùng thấu xương như vậy, nhưng lần này thiếu đi nước mắt, thêm vào đó là sự miệt thị. Tôi nhớ lại cảnh những người đàn ông đàn bà trong phim khi vụng trộm với nhau, đôi mắt họ hòa vào nhau như thể có thể làm tan cả một núi băng, và nhiều năm sau, ánh mắt lạnh lẽo ấy vẫn có thể khiến những con người đang sống phải đông cứng lại.

Châu Thanh Thanh nghiến răng chửi tôi mặt dày:

- Anh đã chán ghét tôi từ sớm rồi nên chỉ muốn tôi xảy ra chuyện là anh có lý do để vứt tôi đi phải không?

Tôi nói rốt cuộc ai mới là người mặt dày? Tôi với Lưu Hân không có gì, không làm gì, cô không tin, cô ăn mặc lẳng lơ, còn trang điểm xinh đẹp, rõ ràng là muốn quyến rũ người ta mà còn không chịu nhận? Châu Thanh Thanh chửi tôi khốn nạn, nói tôi bình thường trang điểm xinh đẹp anh cũng không bao giờ chịu nhìn một cái, tôi như thế này tới gặp anh ấy là vì muốn anh ấy có cảm giác tôi sống rất tốt! Là tôi đang giữ thể diện cho anh.

Tôi cười lạnh hai tiếng, nói rằng cô đừng cố xây dựng hình tượng nữa, cô cao thượng quá, tromg sáng quá, trong sáng đến độ vào khách sạn với hắn ta?

- Tôi tới khách sạn là để xem ảnh hồi nhỏ.

- Ảnh gì mà phải lên phòng để xem? Hắn không thể mang ra ngoài cho cô sao? Có phải hắn muốn đưa cô lên giường không? Tôi hỏi cô, lần đầu tiên của cô chính là hắn, đúng không? - Tôi đưa tay chỉ vào gã đàn ông chết tiệt kia, giọng nói nặng trịch, mùi vị ghen tuông đến độ chính tôi cũng không tin được.

- Lý Tiểu Phi, tôi cảnh cáo anh, người ta là quân nhân, là người có gia giáo, tư tưởng trong sáng, thật lòng nói với anh, tôi với anh ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ, hồi cấp ba còn tham gia trại hè với nhau bảy ngày, người ta đến cái tay còn chẳng động vào tôi. Ai như anh? Hừ, hừ.

Tôi cũng hừ mũi một cái:

- Đến tay cũng chưa động vào? Ai mà tin?

- Lý Tiểu Phi, anh không những làm việc xấu mà còn nghĩ người khác cũng giống như anh, đạo đức thật quá kém cỏi, nếu so với anh ấy, anh đúng là vô liêm sỉ cùng cực!

Chính lần bắt quả tang ngoại tình không thành này của tôi đã gieo vào mối quan hệ của chúng tôi một hạt giống cãi vã, và cũng khiến Thanh Thanh bất chấp tất cả, về Thanh Đảo với gã gian phu của cô ấy.

CH́T V́N LM THĂNG

Lâm Thăng, nếu sự kiện “ngủ chung” không phải là do anh đâm sau lưng một kiếm thì tôi đâu đến nỗi thảm hại thế này, vợ con bỏ đi, đây là điều mà anh muốn nhìn thấy sao? Tôi và anh không có tiền đồ thì cũng còn có tình cũ chứ!

Nếu đã muốn hủy hoại tôi thì tại sao ngày trước còn đưa tay ra?

Mặt hàng kinh doanh chính của tập đoàn Cảnh Trình là đồ điện gia dụng và đồ điện tử, kiêm luôn cả kinh doanh xuất nhập khẩu, giao hàng và chứng khoán, tóm lại khá phức tạp, trong công ty điện gia dụng này, Lâm Thăng nắm đại quyền trong tay, phụ trách mua hàng và nhân sự, không những quản lý việc nhập hàng, mà còn quản lý cả việc “nhập người”.

Chúng tôi được tuyển vào là chuyện về “xuất”, tức là bán hàng, ngày đầu tiên đi làm, cô ty còn mời một người tới khích lệ chúng tôi:

- Niềm vui của đời người là gì? Phấn đấu! Nghề nghiệp có thể cho thấy tinh thần phấn đấu cao nhất là gì? Bán hàng! Các doanh nhân thành công có tới tám mươi phần trăm xuất thân từ nhân viên bán hàng, Lý Giai Thành, Vương Vĩnh Khánh, Mitsushita, ngay cả Bill Gate cũng đã từng bày sạp bán hàng để bán phần mềm! Hôm nay các cậu nghe tôi giảng bài, năm năm sau người đứng ở vị trí này chính là các cậu, tôi sẽ phải thỉnh giáo các cậu về nghệ thuật bán hàng! - Tôi nghe mà thấy máu nóng bừng lên, xoa mạnh hai tay, chỉ hận là không thể ném ngay cái cặp đi và chạy ra phố.

Đây là lần đầu tiên tôi làm cái nghề bán hàng vừa cổ lỗ vừa mới mẻ này, mặc dù rất vui vẻ, nhưng công việc không đơn giản như những gì ông thầy kia nói và như tôi tưởng tượng. Đây đúng là một công việc khổ sai, cả ngày phải chạy nhong nhong ngoài đường, phải nịnh nọt, vuốt đuôi người khác, phải nhìn sắc mặt người ta để làm việc, thắp hương cầu Phật, gặp ai cũng phải coi mình là con cháu của người ta.

Thực ra chịu vất vả một chút cũng không sao, dù sao cũng còn trẻ, chịu được cực nhọc, nhưng khó chịu nhất là trái tim cũng mệt, đóng vai bên Bê, nếu gặp phải bên A khó tính, bao nhiêu lời lẽ độc ác chỉ khiến anh muốn bắn cho hắn một phát. Có lần tôi thực sự thấy ghét cái điệu bộ dương dương tự đắc của gã Giám Đốc bên bán, muốn vung nắm tay đấm hắn, bị lãnh đạo Triệu Hữu Tài ngăn lại:

- Vẫn còn trẻ nên dễ nổi cáu, cậu hả giận được lần này có ích gì, chỉ cần lấy được đơn hàng thì hắn tát vào má trái của cậu, cậu còn phải chìa má phải ra cho hắn tát nốt! Nếu tốt hơn nữa cậu phải hỏi hắn có bị đau tay không?

Tôi chỉ hừ mũi với “lý thuyết nô tài” này, khi đó bực bội bỏ đi, miệng lẩm bẩm “kẻ sĩ thà chịu giết chứ không chịu nhục!”. Cảnh Phú Quý theo sau lưng tôi, giận dữ buông ra một câu:

- Con bà nó, nói thế có còn là người không?

Sau đó lấy được đơn hàng, tiền thưởng của công ty vào đến tay, tôi bèn mua cho Châu Thanh Thanh - khi đó xin nghỉ tới thăm tôi - một cái điện thoại Samsung bốn nghìn tệ, Thanh Thanh lập tức tặng tôi một nụ hôn ngọt ngào, còn bất chấp việc đang ngày “đèn đỏ”, vẫn ám chỉ cho tôi biết buổi tối có thể làm chuyện đó để thưởng cho tôi. Ngày hôm sau vừa đến công ty, tôi đã thở dài nói với Cảnh Phú Quý, con mẹ nó, tiền đúng là tốt, sau đó còn trình bày những cảm nghĩ của tôi về điều kiện tất yếu “chỉ có, mới được”:

- Chỉ có làm con cháu trước mặt khách hàng mới được làm ông lớn trong công ty; chỉ có làm ma quỷ trước mặt khách hàng mới được làm người trước mặt bạn gái!

Chạy một thời gian thì tôi dần dần thích công việc bán hàng thời gian tự do, có tính thách thức, hơn nữa còn có cơ hội kiếm nhiều tiền, có thể thực hiện nguyện vọng của tôi khi tới Quảng Đông. Huống hồ tôi cũng thích hợp với công việc này, mặc dù về kỹ thuật tôi gặp phải khá nhiều khó khăn, nhưng nghệ thuật bán hàng tôi hiểu rất nhanh, thậm chí có thể nói là không thầy mà nên, sau vài lần đi gặp khách hàng, uống vài bữa rượu, bao nhiêu chiêu trò cả sáng cả tối trong ngành này, tôi đều đã nắm vững, thêm việc đó là tôi mỏng môi, giỏi nói, hoàn toàn có tố chất để trở thàng một người bán hàng ưu tú.

Chỉ khoảng một năm sau khi làm công việc này, tôi từ một thanh niên ưu tú ôm hoài bão to lớn, luôn căng thẳng hồi hộp khi gặp người đẹp, bỗng dưng đã thoát kén thành bướm, trở thành một tinh anh trong ngành bán hàng. Ban ngày mặc ple ra vào các phòng họp, bàn chuyện làm ăn với khách hàng, cống hiến một phần nhỏ nhoi cho PPI, buổi tối cởi áo khoác ra, tôi ôm gái trong lòng, tận hưởng niềm vui, thúc đẩy sự tăng trưởng hợp lý của CPI.

Lần đầu tiên tôi đi sauna tại một nơi có tên là “Trung tâm sức khỏe Kim Phụng” ở Thủy Loan Đầu, đó là nơi thường xuyên đón tiếp Giám đốc công ty Điện khí Quốc Vũ, cái gã mà tôi từng rất muốn đạp ột trận. Sau một hồi mát xa, nhân viên mát xa hỏi tôi có muốn phục vụ khác không, tôi không hiểu ý của cô ta, vì không muốn cô ta biết tôi vẫn là một con “gà”, bèn rặn ra một từ “có”. Sau đó tôi để mặc cơ thể mình cho cô ta “xử lý”, cho tới khi kết thúc, tôi mới hiểu là chuyện gì. Đi ra khỏi cửa, tôi quay đầu lại nhìn tấm biển “Trung tâm sức khỏe Kim Phụng” màu đỏ chói mắt, trong lòng thoáng chút cảm khái:

- Trung tâm sức khỏe con mẹ gì mà toàn làm mấy chuyện hại sức khỏe!

Ba tháng sau là “Trận chiến Tô Châu”, bên đối tác mời tôi với Cảnh Phú Quý đi uống rượu, qua ba tuần rượu, tôi đã ngà ngà say, một thiếu phụ yểu điệu mà tôi ngắm nãy giờ đứng lên tới kính rượu tôi, nói là cô chưa bao giờ uống rượu, hôm nay vì tôi mà phá lệ một lần. Tôi lập tức nâng cốc lên, buột miệng nói:

- Cảm ơn cô đã dành tặng lần đầu quý giá này cho tôi?

Khi đó tôi chưa tròn ba mươi, vẫn còn sung sức lắm, ban ngày ngồi máy bay, tàu hỏa, tắc-xi đi gặp khách hàng, tối về là uống rượu, sauna, hộp đêm, ăn chơi bạt mạng.

Tất cả những thứ này đều nhờ có Lâm Thăng. Là phúc hay là họa, chỉ có mình tự biết. Tôi không hiểu vì sao Lâm Thăng đã giúp tôi, lại còn hại tôi?

Tôi nói:

- Tối hôm đó Thanh Thanh nhận được điện thoại của một người đàn ông nên mới chạy tới khách sạn, anh cho rằng người đàn ông này là ai? - Tôi vào văn phòng của Lâm Thăng, hỏi thẳng hắn như thế.

- Một người đàn ông gọi điện thoại? Thật không? - Lâm Thăng đứng lên, có vẻ rất kinh ngạc.

Tôi nhìn hắn chằm chằm, nói:

- Đúng, Châu Thanh Thanh chính miệng nói với tôi như thế, hơn nữa người đó còn dùng số điện thoại công cộng ở cạnh hộp đêm Kim Bích.

Lâm Thăng cúi đầu, cau mày suy nghĩ, lẩm bẩm:

- Đàn ông gọi điện thoại? Kim Bích? Hôm đó ai cũng uống say, không lẽ là người trong nội bộ chúng ta? Chuyện này… - Sau đó hắn đột ngột ngẩng đầu lên:

- Chẳng lẽ anh nghi ngờ tôi?

Tôi không trả lời, vẫn nhìn hắn trân trối, tôi muốn nhìn ra điều gì đó từ gương mặt hắn. Một lúc sau tôi quay người đi châm một điếu thuốc, thong thả nhả một vòng khói rồi chậm rãi nói:

- Đâu dám? Tôi với anh có quan hệ gì? Tôi chỉ muốn nhờ anh phân tích giúp tôi thôi.

Điện thoại của Lâm Thăng đột ngột đổ chuông, hắn vội vã nói phải ra ngoài có chút việc, đi tới cửa còn dừng lại một chút, sau đó quay đầu nhìn tôi:

- Tôi đã cảnh cáo anh rồi mà anh không nghe, đáng đời, đây là ông trời trừng phạt anh vì đã vượt rào!

Sau khi “sự kiện ngủ chung” xảy ra, tôi, Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý có nói về chuyện này, tôi đi đi lại lại trong phòng, sau đó nghiến răng nói:

- Con mẹ nó, thằng nào mà thất đức, tao tìm ra tao giết cả nhà mày!

Nhìn dáng vẻ của Lâm Thăng, cuối cùng tôi cũng hiểu, cái hắn gọi là “ông trời” đích thị là gã khốn nạn Lâm Thăng.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 03d

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Vợ Điên

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 45


[12 Chòm Sao] Khúc Hát Ngàn Năm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 25


Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 200


Hãn Thê Trùng Sinh

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 62


Hồ Vương Thanh Liên

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 70