1 Nhan Tử Dạ vẫn luôn nghĩ mình là cái tách trang trí trên bàn trà.
Vừa chào đời đã bị cha mẹ vứt bỏ, vất vả trốn đông trốn tây, lần lần mò mò rốt cuộc tu luyện thành người, máu lười nổi lên liền trốn đi ngủ.
2 Đối với tình yêu nam nam ở thế giới này, Nhan Tử Dạ không chút bài xích đã tiếp nhận, vì sao? Bởi vì lúc còn ở địa cầu đã thấy nhiều rồi nên tập thành thói quen, có tình cho dù uống nước cũng thấy no, huống chi nam nam mới là chân ái!
Dù sao ngày mai mới cần tới học viện, Nhan Tử Dạ dứt khoát làm ổ ở nhà bắt đầu tu luyện.
3 Nhan Tử Dạ không phải người theo phái chủ động, nhưng nếu người ta đã tới trước mặt khi dễ, không phản kích thì thực không phải Nhan Tử Dạ. Cậu cũng không phải nguyên chủ, gặp chuyện chỉ biết chịu đựng.
4 Buổi sáng không có tiết thực chiến nên Nhan Tử Dạ thỏa mãn ngủ cả buổi sáng, sau khi đạo sư rời đi Nhan Tử Dạ mới tỉnh lại, ưỡn thắt lưng, phát hiện các thú nhân trong phòng đều dùng ánh mắt khác thường nhìn mình.
5 Thú nhân này cư nhiên biết vận dụng linh khí, bất đồng với phương pháp của Nhan Tử Dạ, dị năng của thú nhân chính là dùng tinh thần lực vận động linh khí xung quanh, một khi tinh thần lực cạn kiệt thì không thể sử dụng dị năng được nữa.
6 ‘Ầm…’
Nhan Tử Dạ chật vật né tránh, công kích của cơ giáp màu lam nện lên lồng phòng hộ, tia lửa lam sắc cùng ngân sắc không ngừng lóe sáng. Nhan Tử Dạ lăn qua bên cạnh, chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, đúng là hỏng bét, thân thể này vốn không thích hợp vận động mạnh, hiện giờ cả người đau nhức, miệng vết thương trước ngực nhức nhối như trái tim cũng bị nứt toạt.
7 Sau khi mang người máy quản gia A Ngốc về nhà, Nhan Tử Dạ phát hiện vẻ ngoài không có gì biến hóa, bất quá sau khi kiểm tra dấu vân tay cùng màng mắt để khởi động thì tác phong hoàn toàn thay đổi trước kia.
8 ư, kết quả bị hung hăng ngược một trận, khi ấy tinh thần suýt chút nữa đã hỏng mất, cho tới giờ chỉ cần thấy An Nhĩ Tư thì toàn thân liền lạnh như băng, nhịn không được phát run.
9 Lúc về tới nhà, Nhan Tử Dạ suýt chút nữa bị sàn nhà sáng lóng lánh chói mù cả mắt, cứ tưởng mình đi nhầm cửa.
Kì quái, sáng nay lúc ra ngoài sàn vẫn còn chút bẩn, sô pha cũng lộn xộn, vách tường hình như cũng đâu trắng sáng thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhan Tử Dạ nhớ trong nhà đâu có người máy vệ sinh a!
Lỗ tai giật giật, nghe thấy trong phòng vệ sinh truyền ra âm thanh, Nhan Tử Dạ bước vào liền nhìn thấy A Ngốc mặc vest đuôi tôm cầm bàn chải ngồi xổm dưới sàn chà bồn cầu.
10 Trước kia biết rõ Nhan Tử Dạ có thể chất phế tài nên lúc lên lớp Hoắc Đức cũng không quản. Chỉ là hiện giờ, trải qua trận quyết đấu với Duy Nhĩ Nặc, ông biết Nhan Tử Dạ cũng không phải vô dụng như tưởng tượng.
11 Người vây xem thấy một màn như vậy đều nhịn không được la ỏm tỏi.
“Nhan Tử Dạ có phải phát ngốc không, gáy đa túc thú là phần cứng nhất, ngay cả điều này cậu ta cũng không biết à?”
“Công kích xúc tua nó, xúc tua chính là nhược điểm của đa túc thú a.
12 Sau khi đưa Nhan Tử Dạ tới phòng y tế, nhân viên y tế làm kiểm tra một hồi thì đưa ra kết quả giống như Hoắc Đức, tinh thần lực cùng thể lực cạn kiệt.
13 ******
Trở về phòng, Nhan Tử Dạ mở thùng, từ bên trong lôi ra bao hạt rau dưa giống trị giá năm vạn tinh tệ. Ừm, xem giới thiệu thì đây là hạt giống cải thìa, mặc dù ở đây nó không phải tên này, bất quá cứ mặc kệ, gọi vậy cho dễ.
14 Buổi tối trước khi tu luyện, Nhan Tử Dạ liếc mắt nhìn hạt giống rau cải vừa trồng đêm qua, quả nhiên, đã bắt đầu nảy mầm. Bất quá Nhan Tử Dạ không tiếp tục phóng linh lực, bởi vì lần đầu tiên đã cải tạo bùn đất cùng rau cải.
15 *****
Ma huyễn là khu rừng thực vật nổi tiếng ở Thủy Lam tinh, trong đó có đủ loại thực vật hiếm thấy, mà chúng nó cũng không đơn giản chỉ là thực vật.
16 Một đường đi tới có không ít thực vật kì lạ, đương nhiên, thực vật có tính công kích cũng không ít, chẳng qua Nhan Tử Dạ dư sức đối phó. Bất quá càng đi sâu vào trong thì Nhan Tử Dạ cảm giác lực công kích của chúng càng mạnh hơn.
17 *****
Kiệt Khắc cùng Ban Đặc đỡ Tái Nhĩ Đặc đã cạn kiệt tinh thần lực dậy, Vưu Lý đi tới trước mặt Nhan Tử Dạ: “Cám ơn, không có cậu thì tụi tôi thảm rồi.
18 *****
Nhan Tử Dạ cùng An Nhĩ Tư đi ở phía trước, hoa ăn thịt đi theo phía sau.
Dọc theo đường đi quan sát hoa ăn thịt mấy lần, An Nhĩ Tư rốt cuộc mở miệng: “Tiểu Dạ, đóa tử nguyệt thực nhân hoa này của em không phải loại bình thường, trên cánh hoa tử nguyệt thực nhân hoa có ấn ký hình trăng khuyết màu tím, nó không có.
19 ******
Nhan Tử Dạ nhanh tay đỡ lấy thân mình An Nhĩ Tư vừa ngã xuống, An Nhĩ Tư cao hơn cậu nửa cái đầu, dáng người thon dài, bất quá sức nặng cũng không nhẹ chút nào, hơn nữa hai người lại đang đứng trên tảng đá lớn không bằng phẳng, Nhan Tử Dạ hơi lảo đảo một chút.
20 “Chúng tôi tới giao nhiệm vụ. ” An Nhĩ Tư cùng Nhan Tử Dạ ở năm phút cuối cùng về tới, thành công giao nộp nhiệm vụ, mà trước đó đã hơn ba mươi tổ đội hoàn thành.