Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Mỹ Nhân Chương 17: Giải Độc (thượng)

Chương trước: Chương 16: Trúng Độc



Uyển Nhu thận trọng nắm lấy cổ tay Nam Cung Lâm, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận mạch đập của hắn.

Trần quản gia ngây ngốc nhìn nàng. Nàng đang làm cái gì vậy? Nhìn bộ dạng kia, chẳng lẽ nàng ta biết y thuật?

Đôi mắt Uyển Nhu chợt lóe lên tinh quang.

Nàng có nhớ, trong một y thư có ghi: “Loại độc không gây chết người ngay, mà khiến cơ thể nạn nhân đau đớn như nội tạng bị bóp nát trong vòng ba ngày, sau đó sẽ lan đến tim và khiến người trúng độc chết ngay tức khắc. Triệu chứng là cơ thể nạn nhân tái nhợt, xuất nhiều mồ hôi, môi tím tái, lâm vào hôn mê, đau đớn đến cùng cực, mạch đập lúc nhanh lúc chậm… (vân vân và vân vân) …”

“Là Thất Tu Chân!” Uyển Nhu kêu lên. Trong y thư có nói, Thất Tu Chân được luyện thành từ bảy độc dược hiếm có trên giang hồ, có tính tương trợ lẫn nhau nên khi được kết hợp chung lại càng khiến cho người trúng độc dễ chết. Có điều, sẽ hành hạ người ta ba ngày rồi mới chết được. bảy độc dược, nên mới có tên gọi là Thất Tu Chân.

Trần quản gia giật nảy mình. Thất Tu Chân ? Giang hồ kịch độc, đứng thứ sáu trong thập đại độc dược trên giang hồ ? Nghe đồn chính là do Y hộ vệ bào chế, hiện tại chưa ai tìm được thuốc giải… Nếu nói vậy, vương gia… ?

‘’Ngươi biết y ?’’ Trần quản gia sợ hãi nhìn nàng.

‘’Một chút !’’ Uyển Nhu lơ đãng trả lời, trong đầu cố nhớ ra thuốc giải của loại độc này.

Trần quản gia hít vào một ngụm khí lạnh. Này là năm thái y cao cấp vẫn không thể tìm ra tên độc dược, nàng vừa xem mạch một chút đã phát hiện ra… Đó gọi là biết một chút y thuật sao ? Vậy năm vị thái y kia chẳng phải là… lang băm ?

Vương gia có phải hay không biết nàng rất hữu dụng, nên mới đem nàng để ở bên cạnh, phòng trừ những lúc như thế này ?

‘’Nhưng… Thất Tu Chân làm gì có giải dược ?’’ Trần quản gia lo sợ hỏi lại.

‘’Có ! Chắc chắn có !’’ Uyển Nhu nói chắc như đinh đóng cột, đôi mày thanh tú cau lại.

Lão sống ngần ấy năm, vẫn chưa nghe nói một chất độc nào trong thập đại độc dược có chất giải. Nàng cư nhiên khẳng định như vậy… không biết y thuật xuất quỷ nhập thần đến mức nào !

Có khi còn lợi hại hơn cả Y hộ vệ kia ! Trên giang hồ từ bao giờ có người tài giỏi như vậy ? Xem ra vương gia nhà mình nhặt được một báu vật a !

Uyển Nhu chợt vỗ tay. Nàng đã nhớ ra toàn bộ thuốc giải của Thất Tu Chân. Bất quá, bây giờ không còn kịp để tinh luyện giải độc. Đành phải dùng phương pháp châm cứu để trì hoãn sự lan tràn của độc dược trong cơ thể hắn.

Nhưng trước hết, cần phải đẩy ngân châm độc ra khỏi cơ thể hắn đã.

‘’Trần quản gia ! Đóng chặt cửa Dưỡng Thần Điện, không có sự phân phó của ta, không một ai được phép bước vào !’’ Uyển Nhu nghiêm mặt nhìn lão.

Trần quản gia sửng sốt. Địa vị của lão trong vương phủ tuyệt đối chỉ dưới Thành vương gia. Tiểu nha đầu này cư nhiên hướng hắn sai bảo. Đây có còn là đạo lý nữa không ?

Nhưng nhìn Uyển Nhu một thân tản mát ra hàn khí cùng uy nghiêm, cùng với vương gia vài phần tương tự. Hơn nữa, bây giờ chỉ có nàng mới có thể cứu được vương gia. Lão đành thụ chút ủy khuất vậy !

Trần quản gia vội vã đi ra ngoài, đóng chặt cửa, đồng thời phân phó hạ nhân không được phép bước chân vào khi có lệnh. Bất kỳ ai cũng vậy !

Uyển Nhu yên tâm quay sang nhìn Nam Cung Lâm. Chính nàng cũng không có phát hiện ra, sắc mặt mình lúc này vô cùng âm lãnh, tựa như sinh tử của người trước mắt cùng mình không có liên quan vậy.

‘’Nam Cung Lâm, ta biết nam nữ thụ thụ bất thân ! Nhưng ngươi là đại nam nhân, bị người ta nhìn thấy chắc cũng không sao, vậy nên… đừng trách ta phi lễ !’’

Nói xong, nàng lột quần áo của hắn !

(Maya : Á… phi lễ chớ nhìn ! *đỏ mặt* *mắt liếc liếc* | Trà : = = ! Ở đâu ra con người vô sỉ hơn thế này nữa không ?)

Thật ra thì Uyển Nhu chỉ cởi mỗi áo của hắn mà thôi… (Maya : uầy… thất vọng thế !)

Lấy những gì mà nàng biết về Hồng Tụ, hẳn nàng ta sẽ không ác đến mức phóng ngân châm vào những bộ vị trọng yếu của hắn. Hơn nữa, Hồng Tụ còn là thị thiếp, hắn mà bị thương chỗ đó, nàng ta làm ăn kiểu gì ?(Trà : her her… suy luận hay nhở…)

Vậy nên nàng nghĩ, hẳn chỉ có thể ở bụng hoặc ngực mà thôi.

Lột sạch sẽ lớp áo trên, để lộ ra cơ thể cường tráng của nam nhân. Da màu đồng bóng loáng, từng cơ bắp săn chắc, mùi mồ hôi đầy nam tính… Uyển Nhu thực sự có chút mê muội. Ai nha… bọn nam nhân hiện đại đi tập thể hình cũng không có bo đỳ đẹp như tên này. Môi trường cổ đại thật là tốt a ! (Maya : chảy máu mũi zồi…| Trà : Đoạn này em có chém tý cho nó có hương vị Việt, để thế vẫn hay hơn )

Nhưng không còn thời gian để thưởng thức cơ thể tuyệt chuẩn của hắn, Uyển Nhu nhanh chóng khôi phục thần trí, căng mắt dò tìm miệng vết thương. Lòng nàng không khỏi oán thán, giá mà có cái kính lúp ở đây thì tốt rồi !

Dò tới dò lui, đang tính bỏ cuộc để lột phần thân dưới ra xem thì chợt phát hiện ra hai nốt ruồi nhỏ màu đỏ ngay trên rốn. Uyển Nhu vội vã cúi người xem xét. Đúng rồi, chính xác là nó ! (Tác giả : tư thế của hai người lúc này cũng thập phần ám muội, nhưng ở đây đâu có ai mà ngắm !)

Uyển Nhu dùng hết sức dựng hắn ngồi dậy, cố gắng để phần bụng không bị chuyển động quá nhiều để tránh cho ngân châm càng đâm sâu. Nàng cảm thán nói: ‘’Nam Cung Lâm, ta biết là cần đưa võ lâm cao thủ đến để vận nội công đẩy ngân châm độc này ra. Nhưng mà sự tình cấp bách, không còn cách nào khác, ta đành phải thử vậy, có gì sơ suất xin thứ lỗi!’’ Rồi nàng nhìn xuống tay mình, lầm bầm ‘’Cái thân thể này hẳn cũng là một cao thủ, bất quá ta hoàn toàn không biết cách vận nội công như thế nào. Hy vọng cơ thể này còn lưu lại ký ức. Không thử làm sao biết được!’’

Nói xong, nàng xếp bằng tròn ngồi đằng sau hắn, trong đầu không ngừng mặc niệm ‘’Thử nào, vận nội công…’’ cố gắng tập trung cao độ. Cuối cùng, Uyển Nhu cảm thấy dưới hạ thân như có một luồng nhiệt khí bốc lên. Luồng nhiệt khí ấy cuồn cuộn dâng trào, rồi di chuyển theo từng kinh mạch trong cơ thể nàng, dần dần tập trung vào hai tay. Nàng mở mắt ra, đẩy hai tay về phía trước nhưng không chạm vào lưng hắn mà dừng lại trong tích tắc. Tức thì, một luồng khí từ trong tay nàng đẩy thẳng vào lưng hắn.

Chỉ nghe hai tiếng ‘’leng keng’’, Uyển Nhu đầu đầy mồ hôi mệt mỏi bước xuống giường. Nàng cẩn thận dùng khăn tay cầm lên hai chiếc ngân châm, chăm chú quan sát.

‘’Không tệ ! Nhỏ gọn, mảnh dẻ, nhìn chẳng khác kim thêu là bao, nhưng cứng cáp hơn nhiều !’’

Lại quay đầu sang nhìn Nam Cung Lâm đang ngồi trên giường, thần sắc đã có vẻ khá lên một chút. Gốc độc đã được rút ra khỏi cơ thể, bây giờ chỉ còn lại việc giải độc nữa thôi.

‘’Nói đi cũng phải nói lại ! Ta quả thật là thiên tài ! Mới thử có một lần đã thành công ! Ha hả…’’ Nàng cảm thán vuốt cằm.

Mạng của hắn coi như đã giữ được một nửa. Bây giờ nàng chỉ còn dùng châm cứu để kìm hãm độc tố phát tác, sau đó luyện giải dược nữa thôi.

Trần quản gia sốt ruột đứng bên ngoài Dưỡng Thần Điện. Đã nửa ngày rồi mà vẫn chưa có động tĩnh gì, chẳng phải rất đáng lo sao. Đúng lúc lão đang ngồi trên đống lửa thì cánh cửa khẽ mở.

Uyển Nhu vừa bước ra, Trần quản gia đã nhào tới.

‘’Uyển Nhu cô nương, thế nào rồi ?’’

Uyển Nhu cau mày nhìn bộ dạng gấp như đi đầu thai của lão.

‘’Làm gì xong nhanh thế ! Ta chỉ mới rút được châm độc ra khỏi cơ thể hắn thôi !’’

Trần quản gia biết rằng Thất Tu Chân đâu dễ gì giải được như vậy, nhưng lão vẫn không khỏi phiền lòng.

‘’Trần quản gia, đi mua cho ta một bộ kim châm cứu đi !’’

‘’Kim… cái gì cơ ?’’ Trần quản gia lau mồ hôi.

‘’Kim châm cứu !’’ Đến phiên Uyển Nhu nuốt nước bọt.

‘’Châm cứu ? Đó là cái gì ?’’ Trần quản gia càng nghe càng mơ hồ.

‘’Này… chính là dùng kim châm vào huyệt đạo người bệnh đó !’’ Uyển Nhu trợn mắt.

Trần quản gia nặn trán suy nghĩ, một hồi lão lắc đầu ‘’Chưa nghe đến bao giờ !’’

Uyển Nhu thật sự muốn phát điên.

Cái thế giới này, y thuật không lạc hậu đến mức đó chứ ? Châm cứu, cảnh giới cao nhất của Đông y, cư nhiên không có ? Thế này chẳng phải chết người sao ? Phải biết là trên đời này, vô số bệnh có thể chữa được bằng cách châm cứu đó nha ! Và cũng có vô số bệnh chỉ có thể chữa được bằng châm cứu. Nói ở đây không có châm cứu… hèn gì… cả Thất Tu Chân cũng không thể giải được.

Bây giờ mà làm, không biết có còn kịp không. Hắn chỉ có ba ngày, mà đã tiêu tốn mất năm canh giờ rồi !

‘’Gọi những thợ làm kim thêu tốt nhất kinh thành tới đây ! Càng nhanh càng tốt !’’

Uyển Nhu xua xua tay. Đành vậy, tranh thủ được phút nào hay phút đó. Dùng tạm mấy người làm kim thêu vậy !

Trần quản gia nhanh chóng chạy đi.

Hoàng cung Tố Quốc, ngự thư phòng…

Ngồi trước án rồng là một nam tử còn trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn mỹ đến không ngờ. Ngũ quan tuấn tú, tóc đen như mực, vóc người cao lớn, hơn nữa lại còn lộ ra một thân uy nghiêm cùng cao quý, khiến người ta không khỏi sợ hãi cúi đầu. Chỉ cần nhìn nam tử khoác long bào, cũng đủ để đoán ra thân phận người này. Không ai khác chính là Nam Cung Hải, đương kim thiên tử Tố Quốc.

‘’Ngươi nói sao ? Năm thái y cao nhất của thái y viện cũng không thể giải được độc của Tứ đệ ?’’

Nam Cung Hải cau mày nhìn Tôn tổng quản đang quỳ trước mặt.

‘’Hoàng thượng, đúng vậy !’’ Tôn tổng quản mồ hôi đầm đìa. Phải biết rằng Thành vương gia là người được hoàng thượng vô cùng sủng ái. Vạn nhất vương gia có bề gì, cái đầu của hắn cũng khó giữ a.

Nam Cung Hải lâm vào trầm tư. Từ khi hắn đăng cơ cho tới giờ, Nam Cung Lâm luôn là cánh tay đắc lực nhất của hắn. Nếu không phải hắn sớm biết tứ đệ không có hứng thú với ngôi vị hoàng đế, hắn đã chẳng giữ lại làm gì. Có điều Nam Cung Lâm là một tướng quân trời sinh, tuyệt đối là một bề tôi trung thành. Vì vậy, hắn đã tận tực biến Nam Cung Lâm thành cánh tay phải của hắn, khiến ngai vàng của hắn thêm vững chắc. Bây giờ, Nam Cung Lâm lại trúng kỳ độc, lỡ như có chuyện gì xảy ra, cánh tay phải của hắn coi như bị chặt đứt còn gì !

Nam Cung Hải đứng dậy phất tay áo, Tôn tổng quản biết điều nhanh chóng lui ra. Hắn trở về tẩm cung, thay thường y, rời khỏi hoàng cung.

Đương nhiên là hướng Thành vương phủ đi tới !

Loading...

Xem tiếp: Chương 18: Giải Độc (hạ)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 123


Nhân Gian Kỳ Mộng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Mạt Thế Tuần Hoàn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14