781 Có bông tuyết từ trên bầu trời trấn Đồng Lâm bay xuống. Khi hạt bông tuyết đầu tiên rơi xuống tiểu viện mà Lâm Tịch và những người tu hành trẻ tuổi của học viện Thanh Loan đang nghỉ ngơi, Cát Tường đã nhảy lên mái hiên, sau đó liên tục nhảy cao, hưng phấn đến mức muốn dùng móng vuốt màu đen nhỏ của mình để với lấy những hạt bông tuyết đó.
782 Đội ngũ núi Luyện Ngục do mười mấy tên thần quan và hai hỏa khôi kéo theo một chiếc xe người kéo vượt qua núi Thiên Hà, tiến vào cảnh nội đế quốc Vân Tần.
783 Tần Tích Nguyệt đang nhìn Trương Bình. Trương Bình cũng nhìn Tần Tích Nguyệt. Ở núi Luyện Ngục lâu như vậy, hắn thậm chí quên đi cách cười như thế nào, thậm chí còn quên đi sự vui mừng khi gặp lại những đồng bạn thân thiết năm xưa, trái tim của hắn tựa như đã bị sắt thép bao quanah.
784 Lâm Tịch và đám người Cao Á Nam đi lại trong gió tuyết. - Thật ra ta vẫn không yên lòng về Trương Bình. Biên Lăng Hàm nhìn lăng Đông Cảnh to lớn đằng trước, trầm giọng nói:- Mặc dù hắn ta đã giao toàn bộ điều quan trọng nhất của núi Luyện Ngục cho ngươi, ta cũng biết bây giờ mà nghi ngờ hắn là không công bằng với hắn.
785 Tần Tích Nguyệt không né tránh, nhưng tay của Trương Bình lại dừng lại, rơi xuống. Đây chỉ là một động tác rất nhỏ, người bình thường chậm chí khó cảm thấy, nhưng trong cảm giác người tu hành, động tác như vậy thật quá rõ ràng.
786 Không phải mỗi cuộc gặp gỡ sau nhiều lần xa cách đều khiến người ta mừng rỡ. Một nam tử mập mạp mặc chiếc áo da, tay cầm một con hươu chết và một đống ớt đỏ, đang đi lại trên đường phố.
787 Trời chiều sắp sửa xuống núi, đã gần hết một năm, phần lớn thương nhân không còn kinh doanh nữa. Mặc dù là những đường phố phồn hoa nhất trong thành Trung Châu, nhưng bây giờ lại thiếu đi những ánh đèn lồng và tiếng ca hát, lộ vẻ cô đơn vô cùng.
788 Đây là một ngày nhất định sẽ được ghi lại vào sử sách Vân Tần. Cho dù là ngày xưa Tây Di thập ngũ bộ liên tục chiến thắng, tiến tới gần thành Trung Châu, hoặc là ba mươi vạn đại quân nước Nam Ma áp sát lăng Trụy Tinh, người trong thành Trung Châu lúc thức dậy cũng bình tĩnh ăn sáng, uống canh, vẫn có thể thản nhiên trò chuyện.
789 Hoàng đế Vân Tần trầm mặc xoay người, xuyên qua cửa cung, đi tới một con đường lớn của hoàng thành. Dù sao nơi này cũng là thành Trung Châu, trước khi Vân Tần lập quốc, dù là trước hay sau khi Trương viện trưởng xuất hiện trong thành Trung Châu, nơi này cũng là thiên hạ của Trưởng Tôn thị.
790 Ảnh Tử Thánh sư thét lên vô cùng thảm thiết. Phi kiếm bị đối phương phá vỡ, ngay cả cảm giác và tốc độ mà Thánh sư luôn kiêu ngạo cũng thua đối phương theo cách không thể nào hiểu được.
791 - Nếu như có gan, ngươi hãy bắt chước Ảnh Tử Thánh sư, đi ra ngoài quyết đấu với ta! Lúc nói câu này, Lâm Tịch lại trầm giọng và hơi lạnh lẽo nói ra, nhưng cũng mang theo một phần khinh thường.
792 Bởi vì đối với sức mạnh bên trong, thân thể người tu hành vô cùng yếu ớt, nên người tu hành luôn luôn quý trọng thân thể của mình. Hoàng đế Vân Tần không phải là người tu hành bình thường, nếu như so sánh với rất nhiều người tu hành khác trong thành Trung Châu, bất kỳ làn da nào trên thân thể hắn cũng quý trọng hơn rất nhiều.
793 Thứ đến trước mặt hoàng đế Vân Tần sớm hơn cả Lâm Tịch chính là phi kiếm của Lâm Tịch. Mộ quang kiếm của Lâm Tịch chính là tuyệt học chân truyền của Văn Xương kiếm được, được Giải Hoàn Chân truyền thụ lại, mà trước kia Giải Hoàn Chân lại được coi là Thánh sư ngự kiếm có tốc độ nhanh nhất thành Trung Châu, nên khi tu hành Mộ quang kiếm, Lâm Tịch đã học được rất nhiều tinh hoa kiếm đạo từ Giải Hoàn Chân.
794 - Ngươi đáng chết!Lâm Tịch nhìn hoàng đế Vân Tần đang được một loại nguyên khí màu đỏ bao quanh, trông càng lúc càng điên cuồng, gằn từng chữ. - Nếu như người hủy diệt câu chuyện xưa đẹp đẽ này không phải là ta, liệu ngươi còn quyết định truyền ngôi vị hoàng đế cho Trưởng Tôn thị không?Hoàng đế Vân Tần hoàn toàn điên cuồng, nhìn Lâm Tịch, sung sướng mà nói.
795 Lâm Tịch di chuyển trông rất chậm chạp, nhưng mỗi bước hắn bước ra, thật ra lại nhanh hơn người bình thường rất nhiều. Khi hắn đi trong thành Trung Châu, số người đi theo sau hắn đã giải tán dần, không còn thể tập trung đông đúc như trước.
796 Hiện giờ, phần lớn Trung Châu vệ đều đang đóng quân ở Nam Giao ngoài thành Trung ChâuMùa đông năm ngoái, sau khi Địch Sầu Phi bị Lâm Tịch giết chết, quyền khống chế Trung Châu vệ thực ra đã được trao cho Hứa Châm Ngôn.
797 Con đường bằng đá hướng thẳng tới trước tựa hồ không thấy cuối, chìm vào trong sương mù mờ ảo. Cao Á Nam, Khương Tiếu Y, Biên Lăng Hàm và Lãnh Thu Ngữ đang đứng trên một quảng trường sau một sơn môn bị sương mù bao phủ.
798 Tần Tích Nguyệt và đám người Trì Vũ Âm đáp xuống. Ở nơi xa, âm thanh nổ vang khổng lồ không ngừng truyền đến, khiến cho âm thanh tuyết rơi trong thành Trung Châu liên tục vang lên.
799 Núi Lôi Minh cách mấy trăm dặm sụp đổ hoàn toàn, tình hình cụ thể còn chưa truyền tới thành Trung Châu, nhưng mặt đất rung động đã khiến cho tuyết đọng trong thành Trung Châu rơi xuống, rất nhiều mái nhà bể tan tành, tường nhà xuất hiện vết rách.
800 Lúc đẩy cánh cửa kim loại ra, nhìn thấy Trương Bình ngồi yên như ma vương, Lâm Tịch liền biết chuyện mình không muốn xảy ra đã phát sinh. Nhưng hắn không hiểu tại sao phải như vậy.
Thể loại: Dị Năng, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 34