81 Ngày hôm sau khi Đồng Thất tỉnh dậy thì trời còn chưa sáng, Thẩm Trạch vẫn còn ôm y vù vù ngủ say. Đồng Thất đẩy đẩy Thẩm Trạch, nói: “Dậy đi. ” Thẩm Trạch lầu bầu hai tiếng, không có tỉnh lại.
82 Xe lửa ầm ầm chuyển bánh, Thẩm Trạch tựa vào ghế ngồi sắc mặt trắng bệch. Đồng Thất cầm cốc nước ấm đi vào, sau đó đóng cửa lại. Nơi ở của Phùng gia rất đặc biệt, muốn đến nhà của họ chỉ có thể dùng hai loại phương tiện là ô tô hoặc xe lửa, bởi vì ô tô chậm chạp, Đồng Thất lựa chọn xe lửa.
83 “Cước đạp Thất tinh Đế vương mệnh, Nề hà nhân gian vô lưu xử, Hàn kim đái ngân xuất thế lai, Bán luân vị tẫn khước di thương. ” Phùng lão giả tử nhìn hai mươi tám chữ này liền trở nên trầm tư, bọn hạ nhân sớm đã rời khỏi phòng, vài người Phùng gia đều bày ra một bộ dáng nghiêm túc.
84 Phùng Cổ Tuẫn ngồi ở trên lan can, miệng ngậm một xâu kẹo đường, trên tay cầm PSP. Hạ Tử Triệt tính tình rất tốt đang ở cách đó không xa nói chuyện gì đó với Đồng Thất, hai người vừa nói vừa cười.
85 Ngày hôm sau khi Đồng Thất tỉnh lại thì đã không còn thấy thân ảnh của Thẩm Trạch nữa, chờ y ra khỏi phòng ngủ thì nhìn thấy Thẩm Trạch đã đem bữa sáng mình mua về đổ ra bát.
86 Thẩm Trạch không có rời khỏi tiệm quan tài. Đồng Thất không hề nhớ tới tình cũ, bởi vì Đồng Thất không có trở về tiệm quan tài nữa. Thẩm Trạch cứ như vậy ngây ngốc ở tiệm quan tài sáu ngày liền, mỗi ngày đều nằm ở trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, bất động không ăn không uống, mới đầu thân thể còn cảm thấy đói, dần dần còn có chút đau, nhưng đến cuối cùng thì cảm giác gì cũng không còn.
87 Đồng lão gia tử nói xong, Đồng Thất hoàn toàn ngây ngẩn cả người. Lão gia tử thở dài, nói: “Thôi, có một số việc…. . . con cũng đã nên biết. Ông nội không thể đem con làm đứa trẻ mãi được.
88 Đồng Thất đi đến bên hố, ngồi xổm xuống nhìn thứ gì đó thật quen mắt ở bên trong. Y đột nhiên nhớ đến khi y cùng Thẩm Trạch đến Ma đô đã từng gặp được một lão giả, lão cũng giao cho Đồng Thất một cái hộp gỗ như vậy, hơn nữa còn kêu y khi không biết phải làm như thế nào thì đi tìm lão.
89 Đồng Quân một câu không có nói rõ, ‘vốn là không nên như vậy’ là chỉ cái gì hắn cũng không chịu nói ra. Đồng Thất ngẩng đầu nhìn Đồng Quân ở trước mặt, Đồng Quân cười cười, sau đó nói: “Tóm lại……cha mẹ thực xin lỗi con.