21 Editor: Trang Lyn
Dì Lâm thấy bộ dạng hoảng hốt của Tiêu Tiệp, cho là nói trúng, tiếp tục nói: "Đúng vậy, cậu chủ vừa về đã hỏi cô ở đâu, tôi nói cô đang nghe điện thoại, hơn nữa còn là một người đàn ông, cô không thấy lúc đó mặt cậu chủ như thế nào đâu, vốn đang cười cũng tắt dần.
22 Editor: Trang Lyn
Bỗng nhiên anh buông cô ra, bởi vì sức lực quá lớn, cô có hơi lung lay. Cô thế mà không quan tâm anh! Cũng giống như lần trước, không quan tâm anh có về nhà hay không, không quan tâm anh có người phụ nữ khác ở ngoài hay không, vẫn cười giống như mọi khi được.
23 Editor: Trang Lyn
Vừa ngồi xuống, Hàn Mặc cũng không giống như vừa rồi, khuôn mặt đẹp trai cũng tối đi nói: "Mình mới ra ngước ngoài bao lâu, đã xảy ra chuyện lớn như thế! Bạch Tiêu Tiệp, cậu không coi mình là bạn đúng không! Vậy mà đã kết hôn rồi!"
Lòng Tiêu Tiệp trầm xuống, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười: "Chuyện này nói rất dài.
24 Editor: Trang Lyn
Người kia mặc một chiếc quần kẻ dài màu nâu, một chiếc sơ mi ngắn tay màu xám, trên đầu cũng đội một chiếc mũ lưỡi trai màu nâu, nhìn thoáng qua giống như một sinh viên đại học.
25 Editor: Trang Lyn
Có lúc, đã bỏ lỡ, thời gian cũng sẽ không quay lại được, chuyện đã xảy ra cũng sẽ không thay đổi. Bây giờ chỉ cần Tiêu Tiệp sống tốt, thì tất cả đều tốt, cậu cũng yên tâm hơn rồi.
26 Editor: Trang Lyn
Lúc này, Tịch Âu Minh dùng sức, kéo Tiêu Tiệp lại. Hôm nay liên tục có người tỏ ý dòm ngó vợ anh, anh không thể tiếp tục chịu sự coi thường này nữa, dưới cơn tức giận, vung nắm đấm về phía mặt Hàn Mặc.
27 Editor:Trang Lyn
Tịch Âu Minh giống như không nhìn thấy ánh mắt trách né của cô, thấp giọng nói: "Hôm đó anh quá xung động( là hành động có tính chất bột phát, thường do ảnh hưởng của những kích động mạnh), nhìn thấy em ra ngoài với người đàn ông khác, anh rất tức giận, cho nên mới.
28 Editor: Trang Lyn
Mặc Mai đi đi lại lại, tỉ mỉ tìm nhiều lần, xác thực không thấy bóng dáng Tịch Âu Minh, mới thất vọng hỏi Tiêu Tiệp. Nếu như không đến, vậy không phải uổng công bọn họ vất vả chờ đợi ở ngoài lâu như vậy? Nhưng chỉ thấy con nhỏ này?
"Đúng vậy, Tịch Thiếu cũng không về sao?" Bạch Sơ Phục cũng quan tâm nói.
29 Editor: Trang Lyn
Tiêu Tiệp không để ý ánh mắt Du Du, nhưng mà phát hiện vẻ mặt Tịch Âu Minh hơi ngẩn ra sau khi nghe thấy lời đó của cô, sau đó trong mắt hiện ra vẻ đầy ý xấu, còn nhìn cô cười rất kỳ lạ, làm Tiêu Tiệp không hiểu gì cả, nhưng lại có cảm giác ánh mắt này rất quen thuộc.
30 Editor: Trang Lyn
Tiêu Tiệp vừa nói xong, Tịch Âu Minh ngẩn ra, lúc nào thì anh có thói quen đá chăn? Cái này là thói quen của cô mà anh làm gì có đâu!
Vẻ mặt Mặc Mai lại lần nữa thay đổi hết xanh lại đỏ, nhưng vẫn cố cắn chặt răng nhịn xuống.
31 Editor: Trang Lyn
Lần đầu tiên thấy chú chán nản như thế, làm đáy lòng Tiêu Tiệp mềm nhũn, mặc dù cô có thành kiến với thím, thế nhưng nhiều năm qua, chú là người duy nhất không cố tình kiếm chuyện với cô.
32 Tay Tiêu Tiệp bị anh bắt được, giữ trên đỉnh đầu. Như thế, cô không thể không thẳng người, dễ dàng cho người kia xâm lược hơn.
Điên cuồng vét sạch Tiêu Tiệp, lúc đầu cô còn khóc thút thít, về sau đến cuối quên hết tất cả, nếu như không phải hung hăng cắn bả vai anh, thì có khi tiếng thét chói tai của cô đánh thức những người khác rồi.
33 Bỗng nhiên, anh ném cô lên giường, lực giống như lần trước. Sau đó lập tức áp sát lên, quỳ hai bên người cô, kéo hai tay cô lên đỉnh đầu.
Ánh mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm giống như nhìn con mồi, cô chống lại anh, một cỗ khí lạnh từ trong lòng toát ra,lần thống khổ trước vẫn còn in sâu trong đầu cô.
34 Nhiều khách khứa mặc quần áo lộng lẫy đứng trong phòng, ánh sáng rực rỡ, chói lóa. Tiêu Tiệp tùy ý nhìn xung quanh, hầu như đều là những người có vai vế cao trong xã hội thượng lưu, thậm chí còn có một vài ngôi sao ở đây.
35 Những người khác cũng lộ ra nụ cười hung ác, có người thầm kêu: “Khoản tốt này, cậu nhớ phải đền bù mình nha!”
Cảnh Thiên cũng lộ ra vẻ mặt đương nhiên.
36 Nghe thấy lời Yên Nhiên nói, bộ dạng Tịch Cảnh Thiên giống như nuốt phải một con ruồi, muốn giải thích, nhưng người ôm Tiêu Tiệp sớm đã không thấy bóng dáng, chỉ là trước khi đi có bỏ lại một câu đầy tức giận: “Trở về sẽ xử lý cậu!”
Nhất thời sững sờ ngồi bệt dưới đất, xong rồi, xong rồi!
Bên trong Rolls Royce.
37 Editor: Trang Lyn
Tịch Âu Minh không nói gì, xoay người đi mở tủ quần áo, tùy tiện lấy ra một bộ quần áo, cũng không để ý người phía sau có đang nhìn mình hay không, dĩ nhiên anh biết trong tình huống này, chắc chắn cô đang nhìn anh.
38 Editor: Trang Lyn
"Khụ, Làm sao có thể? Mình làm sao có thể quen biết một cô gái xinh đẹp như vậy. Vả lại âu Minh cậu hiểu mình mà, đối với người đẹp mình luôn khó khống chế, cho nên vừa nhìn thấy người đẹp không kiềm lòng được muốn làm quen là chuyện bình thường!" Kim Huyền lập tức giả bộ ho khan, không thể để cho Tịch đại thiếu gia biết, anh đã từng đánh chủ ý đến vợ cậu ấy, hơn nữa còn muốn mời cô vào Túy Hồng Trần! Vì việc này chẳng khác gì tự mình đưa dao cho Tịch Âu Minh, sau đó để cậu ấy cắt một cái-- xong việc.
39 Editor: Trang Lyn
Trong cửa hàng tổng hợp có nhiều loại đồng hồ đeo tay, Dĩ Đồng lại nói với cô không phải đồng hồ nổi tiếng thì đừng nhìn, bởi vì giá trị con người Tịch Âu Minh, cho dù không phải độc nhất vô nhị, nhưng thế nào cũng phải là một chiếc đồng hồ nổi tiếng thế giới!
Cho nên hai người đi dạo, không sai biệt lắm tốn hai tiếng đồng hồ.
40 Editor: Trang Lyn
Hai người cùng đi đến nhà ăn ăn cơm, chỉ cần Tả Huyền Dạ khen món ăn nào vài câu, hay ăn thêm vài miếng món ăn nào. Cô cũng âm thầm nhớ kĩ, sau đó về nhà tập làm một lần rồi lại một lần, cho đến khi làm ra đúng mùi vị kia mới thôi.