Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thứ Xuất Thứ Xuất Chương 80: Cai Quản

Chương trước: Chương 79: Đại Tộc



Edit: Hắc Phượng Hoàng

Dung Nghi vỗ tay cười nói: "Quá hay! Không hổ là vợ ta, thực sự thông minh hơn người!"

La Y dương dương đắc ý: "Đúng thế, huynh không nhìn xem ta là ai?" Đời trước nàng không nghe không ít những câu chuyện thế này. Đặc biệt có một lần, nhà ông ngoại trồng Giảo cổ lam, năm đó bán hai vạn đồng. Nông thôn những năm đầu 90, hai vạn là con số thiên văn. Thôn dân đều đỏ mắt, năm thứ hai gần như tất cả mọi người đều chiếm núi làm vua trồng lá trà, kết quả đương nhiên là ngã vô cùng thê thảm, nhà ngoại công căn bản cũng không kiếm được. Tức mấy ngày cơm ăn không vô, còn phải nằm viện thành phố Vĩnh Châu vài ngày. Có thể thấy được là tức giận thế nào. Nhiều năm về sau, mẹ nàng nhớ tới chuyện này liền mắng! "Pháo đánh chết pháo đuổi tà ma! Người khác trồng bọn họ cũng trồng! Nào có tiện nghi đã muốn chiếm rồi...! Xem đi, chẳng kiếm được cái gì! Thua thiệt đáng đời bọn họ! Rõ ràng là chúng ta nghĩ ra được, a phi!" Đoạn văn này gần như hàng năm đều trách móc ít nhất một lần, La Y quả thực là nhớ đến tận xương, vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên quốc gia của ta nông dân có ý thức theo phong trào = =|||.

Nhưng bất luận là thời đại nào, đều là con đường vì Vương. Tỷ như cửu gà bản địa, nuôi dưỡng đại quy mô ước chừng có thể làm được, nhưng tiêu thụ ở đâu? Không bán ra được lại tốn lương thực, nông dân có thể hận chết quan viên - - đây chính là vấn đề lịch sử tiền tiền tiền nhiệm di lưu. Đây cũng là nguyên nhân Dương Hưng Thịnh không muốn nhóm Huyện lệnh làm chính sách. Nhưng lương thực lại không giống với, lương thực càng nhiều càng tốt, tích lũy rồi thay phiên, ngộ nhỡ gặp phải năm mất mùa hoặc là nạn châu chấu thủy tai, cũng có thể ăn! Thật sự nhiều lắm, cho heo ăn, nuôi con vịt cũng được. Con vịt chỉ tiêu hao lương thực, không cần trông nom. Buổi sáng thả ra, buổi tối tự nó sẽ về, bọn nó còn không cắn mạ nhà người ta, chỉ cần quan tâm bữa ăn sáng tối thôi. Nếu không phải hạt kê không đủ, quả thực là sủng vật người người đều thích. Khoai lang cho heo ăn là tuyệt sát. Hơn nữa mặc dù là con vịt, người ta nuôi là để tự mình ăn, cải thiện sinh hoạt. Chỉ cần Dung Nghi không đi xúi giục, chính bọn họ sẽ biết ước lượng. Thuận đường nói một câu, con vịt nuôi bằng kê, hương vị không phải là ngon bình thường đâu, wow! Vịt hoang tuy nhiều, nhưng thịt rất dai cứng! Khụ, kéo xa quá rồi.

Nói làm là làm, Phạm tiên sinh cũng đồng ý, dù sao cũng là rảnh rỗi không có việc làm, nếu là từ trên sách nông làm ra, cho dù không có công danh cũng sẽ có tiền đồ. Dung Nghi không thể nghĩ được xa như vậy, hắn chỉ nghĩ đến câu nói của La Y đừng sống uổng phí một hồi. Vì thế mặt dày hỏi Dương Hưng Thịnh đòi địa phương. Lý do là, chưa từng trồng, trồng thử một ít chơi.

Dương Hưng Thịnh là người đã hơn bốn mươi gần năm mươi, lại là bản chi Dương thị. Dạng Huyện lệnh gì mà chưa từng thấy? Chỉ là vài mẫu thôi, không cần ruộng tốt, dứt khoát ngay cả tiền thuê cũng không lấy, xem như báo đáp Dung Nghi dùng lao dịch làm guồng nước. Về phần lý do? Hắn không cần! Lập tức chuyển đất trên danh nghĩa của mình sang danh nghĩa Dung Nghi.

Phạm tiên sinh đứng dậy ngăn cản: "Dương lão đừng làm như vậy, thái gia của chúng ta chưa từng thấy những thứ đó, nghĩ học một chút gian nan. Lúc này trong vườn đều khởi bông rồi, qua mấy tháng thu kê rồi nói. Miễn cho đến trong tay người không hiểu như chúng ta làm hỏng, lại đáng tiếc."

Dung Nghi vội vàng gật đầu.

Dương Hưng Thịnh vui vẻ, haiz, thật sự có quan tốt tới? Hắn cũng luyến tiếc vài mẫu lúa kia, mừng quá.

Dung Nghi nhân cơ hội hỏi: "Đỉnh núi phía Nam sao lại không có gì cả?"

Dương Hưng Thịnh nói: "Năm trước bị sét đánh bốc cháy, cũng may cứu kịp thời, chỉ cháy hết một nửa. Đáng tiếc, trên núi gỗ thông nhiều, rất nhiều tùng hương đấy!"

Dung Nghi rút khóe miệng: "Tùng hương là cái gì?"

Dương Hưng Thịnh nói: "Cái này thì không biết, đến lúc có người tới thu mua."

Phạm tiên sinh nói: "Tạo ra giấy, cũng có thể làm hương liệu. Còn để dùng làm mài dây cung đàn nhị hồ hoặc nhạc khí khác."

Dung Nghi tỏ vẻ biết, lại nói: "Nếu để hoang, thì để cho ta đi. Không nói gạt ngươi, ta muốn sai người trồng chút ngô, nếu trồng được, ta nuôi cơm như thế nào?"

Dương Hưng Thịnh sửng sốt: "Vậy mời người nhà ai?"

Dung Nghi nói: "Nhà ai chịu làm thì mời!"

Dương Hưng Thịnh lập tức nói: "Ngọn núi kia không rộng bao nhiêu, không cần nhiều người. Cháu ta Dương Tiến Hỉ vì cứu cha mà bán đất trong tộc, thái gia nhân từ, để mấy huynh đệ nhà nó trồng đi."

Dung Nghi sao cũng được: "Được, chỉ cần chịu làm không lười là được."

Dương Hưng Thịnh gật đầu, dù sao tạm thời đứa cháu kia không có đất trồng. Liền đáp ứng thay cháu. Lại nói mặc dù đứa cháu này không trồng, lớn nhỏ trong tộc, sẽ có người chăm chỉ không đủ đất trồng. Có miếng cơm ăn thật tốt, bớt một năm đồ ăn đấy.

Hiện thời đúng là thời tiết thích hợp trồng ngô! Cha La Y làm quan ở Hồ Nam, nhưng mà ở huyện Trường Sa, phụ quách tỉnh thành tương đối bi kịch, nói hắn không đắc tội với người thì không tin được! Phái trạm dịch một đường đi thuyền xuôi dòng đến huyện Trường Sa, quả nhiên nơi này đã làm mở rộng. Đương nhiên đưa giống ngô, khoai lang, thuận tiện đưa một đống đồ vật đi qua. Cha hờ còn thuận tiện tặng một bao lớn giống lúa móng rồng, đây là loại hắn khi mới làm quan trồng được, sản lượng khá cao, chỉ là hương vị rất hố cha.

Lúc này giao thông cực không tiện, cho dù đi trạm dịch, giống ngô mang về cũng bị muộn. La Y coi đây là lý do, ỷ vào dân phong địa phương cởi mở, suốt ngày chạy ra ruộng. Ngày trồng cây ngô non, hậu chi hậu giác La Y dường như cảm giác một đạo sấm sét giữa trời quang đánh ở trên đầu - - em gái ngươi! Chẳng lẽ mình cuối cùng từ trạch đấu văn nhảy đến chủng điền văn sao? Mở rộng ngô, đây không phải là điển hình làm ruộng hở? Ông trời ơi, rốt cuộc ông muốn văn gì, có thể nói cho ta một tiếng không hở?

Dung Nghi không mặc quan phục, mà là một bộ đoản đả màu nâu xanh. Bởi vì da trắng, đứng ở trong đám người rất dễ thấy. Hắn không quan tâm được nhiều như vậy, chỉ lấy sổ tay gieo trồng ngô tối hôm qua cùng La Y cùng nhau đúc rút lại, chỉ huy làm từng cái một. Đây chính là duyên cớ vì sao La Y ở đây. Trải qua hai tháng cọ sát, La Y nói tiếng Tuy Ninh rất thạo, nàng đảm đương phiên dịch mà.

Quỳnh Anh và Trùng cũng mang lên núi, mặt trời rất tốt! Phơi một chút sẽ không thiếu canxi! Dù sao Quỳnh Anh cũng là tiểu cô nương, có thiên tính rụt rè nhưng giờ cũng hết, mang theo đệ đệ vui vẻ chạy khắp núi, nhũ mẫu ở phía sau đuổi vất vả. La Y lại chỉ hô: "Cẩn thận dưới chân, đừng lăn xuống núi."

Quỳnh Anh thanh thúy đáp lời, nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng tăm hơi. Thẳng đến giữa trưa, lúc mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi, mới thấy nó và Trùng mỗi người ôm hai chuỗi đen sì sì gì đó, nhũ mẫu còn dùng mảnh vải làm cái túi tạm thời để mang.

Quỳnh Anh thở hổn hển chạy đến trước mặt La Y: "Mẹ! Nho cho người ăn."

Trùng cũng học tỷ tỷ: "Mẹ! Phốc phốc ăn!"

La Y mừng rỡ, nhéo nhéo mặt Trùng: "Tiểu ngu ngốc, lớn như vậy rồi còn không nói sõi." Rồi nói Quỳnh Anh: "Ở đâu ra?"

Quỳnh Anh nói: "Con hái!"

La Y lại hỏi: "Hái ở đâu?"

Nhũ mẫu xem như bắt được cơ hội có thể nói: "Phu nhân, ngài cũng nói cô nương đi. Quả dại thế này bỏ vào miệng làm sao được? Nhỡ có độc thì làm sao?"

La Y cười nói: "Đây không phải là nho sao?" Lại hỏi Quỳnh Anh: "Hay là của nhà người ta? Nếu là của nhà người khác, phải trả tiền đó."

Quỳnh Anh đành phải khoa tay múa chân, rất lâu sau cũng không nói ra được nguyên nhân.

Lão bà Dương Hưng Thịnh ở bên cạnh nói: "Đây là nho dại, nhũ nhân cứ ăn. Chỗ chúng ta có khắp núi. Chỉ là quả nhỏ nhìn xấu, kỳ thực rất ngọt."

La Y nghe vậy nếm một quả, khen: "Vô cùng ngon!"

Nhũ mẫu thấy thế, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Lớn bé một nhà này không một người nào đáng tin, làm hạ nhân thật là mệt.

Quỳnh Anh tiếp lời: "Thả vào trong giếng, lành lạnh ăn ngon. Chờ phụ thân làm xong có thể ăn."

La Y sờ sờ đầu Quỳnh Anh: "Thực ngoan. Vậy con mang nho về nhà thả vào giếng trước có được không? Buổi chiều nắng to, các con phải ở nhà nghỉ ngơi."

Quỳnh Anh không nỡ.

La Y cười nói: "Núi sẽ không chạy mất, sáng mai lại đến. Lát nữa ta cũng đi về, con về nấu nước nóng thay cha mẹ được chứ?"

Quỳnh Anh gật đầu: "Được ạ!"

Nhìn Quỳnh Anh đi xa, lão bà Dương Hưng Thịnh cười nói: "Vẫn là cô nương gia tri kỷ, ta cũng muốn sinh một đứa, nhưng già rồi không sinh được."

La Y cười cười, nàng không có ý định gả nữ ở đây, cũng không cần phải để người ta biết Quỳnh Anh là thứ xuất. Huống chi, hoàn cảnh tạo ra tính cách một người. Lúc này không bị người xem thường, sau khi lớn lên mới sẽ không câu nệ có phải thứ xuất hay không, do đó sẽ có một loại khí phách thong dong. Đây cũng là vấn đề lớn nhất của thứ nữ, là điểm mà họ không theo được dòng chính nữ. Đều là mẹ cả nuôi, sao lại chỉ dạy dòng chính nữ mà không dạy thứ nữ? Nhưng ánh mắt thân thích và người chung quanh, đã sớm làm bọn họ mẫn cảm. Hoặc là yếu đuối, hoặc là quá mạnh. Sau đó mọi người hình thành loại quan niệm này, lại càng thêm đè nặng thứ nữ, tuần hoàn ác tính.

Nếu đã nuôi con gái thì dứt khoát nuôi cho tốt. Nàng dần dần lí giải Hoàng thị. Mặc dù là thứ nữ, cũng phải chuẩn bị đồ xuất giá, cũng phải làm mai. Ngược đãi phải tiêu tiền nhiều, không ngược đãi vẫn phải tiêu số tiền ấy. Trừ phi làm giống cô phu nhân liều mạng không cần thanh danh. Nàng mới không ngốc như vậy, chín mươi chín bước đều đi được kém gì một trăm bước. Thứ nữ được nuôi gả tốt, người ta chỉ nói nàng thiện tâm. Đến lúc đó đương nhiên có cô nương trong sạch có lợi cho con trai mình! Nàng nuôi nó từ nhỏ, một con chó cũng thuần. Càng miễn bàn Quỳnh Anh không có tính cách điêu ngoa như mẹ ruột nó, ngược lại cực kì ngốc, cực kì ngây thơ, rất được người yêu thích. Ngày sau làm mai bị người soi mói, tìm người tương đương với đọc sách, không chừng về sau sẽ có mũ phượng khăn quàng, Trùng cũng được cậy nhờ. Ừm, khi về phải ra lệnh hạ nhân, không cho ai nói Quỳnh Anh là con của di nương. Cứ úp mở cho qua, dù sao Dung Nghi cũng không có thiếp, đừng để người ta nghĩ lung tung.

Theo sách nông tổng kết, ngô cao sản, bởi vậy cần lượng phân bón lớn. Hiện tại không có phân bón từ công nghiệp, chỉ có phân bón từ nông nghiệp. Phân bón nông gia phân heo là tốt nhất, nhưng heo ít. Phân người không phải tốt nhất, đành phải miễn cưỡng. Phân này cũng không phải lấy ra bón ngay, cần phải ủ trước mới được. Nếu không đổ trực tiếp tới, thực vật sẽ ngoẻo rồi, tục xưng chết cháy. Bởi vậy mặc dù đã ủ xong, còn phải châm nước tỉ lệ 3:1, đương nhiên là nước 3. Bón phân là chuyện tương đối ghê tởm, La Y đã sớm tránh xa xa. Dù sao lượng phân bón, trên sách đã viết rồi, Dung Nghi quăng cho Phạm tiên sinh chủ động yêu cầu đi. Dù sao bọn họ là làm quan, không phải làm nông dân, không cần thiết tự thân tự lực. Chỉ là quá trình tích lũy phân và ủ phân vẫn cần kiểm định.

Mới gieo ngô xuống, Dung Nghi chưa được nghỉ hai ngày. Đã có người báo, Vũ Dương vì tranh giành nước phát sinh dùng binh khí đánh nhau, chết thương vô số. La Y phun một ngụm nước ra: "Không phải nói nơi này tài nguyên nước phong phú, sẽ không tranh giành nước sao!!!!"

Dung Nghi vội vàng thay quần áo: "Ai biết, ta đi xem trước lại nói. Vũ Dương? Vũ Dương họ Lưu nhiều hơn đúng không? Vậy phải tìm họ Lưu!"

Nói xong cưỡi lên ngựa chạy như bay. Cái này là chỗ tốt của võ tướng, nơi này, chờ ngồi thuyền ngồi kiệu đi tới, người bên kia chắc hết hết tôi. Vốn khi đi tới báo đã xảy ra rồi, lúc này không chừng đã kết thúc.

Dung Nghi chạy sống chạy chết tới Vũ Dương, quả nhiên đã đã đánh đánh giết giết rồi. Thi triển quan uy, quát lớn mọi người một phen. Nhưng cũng không làm được gì. Bên này thiếu nước, chỉ có thể ấn quy củ thay phiên nhau. Nhưng thế mạnh nhất định sẽ bắt nạt thế yếu, thượng du nhất định sẽ chặn hạ du. Bởi vậy hàng năm đấu, hàng tháng đấu, không có biện pháp, vấn đề sinh tồn mà. Đời sau sản lượng lương thực cao như vậy, vì tranh giành nước còn dùng binh khí đánh nhau mà. Dung Nghi dạo qua một vòng, thấy không có biện pháp giải quyết. Đành phải trấn an quần chúng bị thương, chật vật đánh ngựa về nhà.

La Y đã từng nghe một cách nói ở đời sau, chính là đào một cái hố to chứa nước. Nhưng mà đào hầm ở đỉnh núi, tuyệt đối là thực sự đào hầm, một hồi mưa to đất đá trôi tiêu diệt chết ngươi. Đào ở đất bằng sao, tưới lại là vấn đề lớn. Trọng điểm là ngươi đào hố bao lớn? Hơn nữa thật sự có hiệu quả sao? Đời sau tiết mục phổ cập khoa học không đáng tin chiếm đa số = =|||. Haiz, muốn giải quyết vấn đề thiếu nước, ôi gánh nặng đường xa...

Loading...

Xem tiếp: Chương 81: Nuôi Con

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Xứ Nữ Đoạt Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Thiện Lương Tử Thần

Thể loại: Khoa Huyễn

Số chương: 75


Trẫm Đâu Dễ Bị Trói Buộc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 29