Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thứ Xuất Thứ Xuất Chương 43: Việc Nhà

Chương trước: Chương 42: Đèn Bàn



Edit: Hắc Phượng Hoàng

Cuối tháng hai, Vu thị sinh đứa bé mập mạp. Nhị lão gia liên nhiệm một lần, vẫn ở tại Hồ Nam không trở về. Bởi vậy Lão thái gia đặt tên là Thịnh Niên. Tiêu gia đã là đệ Tứ đồng đường, tính ra rất có phúc khí. Tiêu lão thái gia gần bảy mươi, dứt khoát trí sĩ, để tránh mắt mờ phạm sai lầm làm cho người ta nhéo bím tóc sẽ không tốt. Quan tứ phẩm đã có tư cách diện thánh, Tiêu lão thái gia còn là tiến sĩ thánh thượng khi còn trẻ chấm, thánh thượng có chút nhớ tình bạn cũ, hỏi thêm con cháu, cho lão thái gia một cái bảng hiệu "Thư Hương gia truyền". Vừa đúng là năm Thịnh Niên sinh ra, tất cả mọi người nói may mắn.

La Y nhận được thư vội chạy về nhà mẹ đẻ, Vu thị vận khí rất tốt, có ba năm giữ đạo hiếu làm giảm xóc, thân thể đã hoàn toàn phát dục đủ. Mặc dù là thai đầu nhưng rất thuận lợi, không ăn đau khổ gì, chỉ hơi mệt thôi. La Y đến thì nàng ta đang híp mắt ngủ, nàng không tiện quấy rầy, buông đồ tặng rồi bước đi.

Hôm tắm ba ngày Tào phu nhân cảm mạo, nàng phải hầu tật, thật đáng tiếc không đi được. Trăng tròn ngày đó sao, lại gặp Thái phu nhân bị bệnh, lại không đi được, La Y buồn bực chết. Mãi cho đến khi Thịnh Niên được hơn một tháng, Vu thị sai người tới đón mới có thể về nhà mẹ đẻ.

La Y một bước vào cửa nhà liền trách: "Chuyện gì tốt còn cố ý sai người nhận muội về hả?"

Vu thị nghênh vào trong buồng: "Là tỷ tỷ của muội gởi thư, nói là mang thai."

La Y cười nói: "Là thật? Các người khi nào thì hồi âm? Phải nói cho muội biết, còn phải đợi muội làm mấy bộ quần áo mới được."

Vu thị nhíu mày: "Không phải nói làm cho con chúng ta sao? Quần áo đâu?"

"Tẩu không nhận được?" Hôm tắm ba ngày đã sai người đưa tới mà.

"Chỉ hai bộ?"

La Y đẩy Vu thị một phen: "Tẩu cứ sai sử muội như vậy à? Thật sự nỡ lòng làm vậy sao."

"Haiz, ta thương muội mà, làm cho muội học làm nữ công cho tốt. Không uổng phí công ta dạy."

"Phi, được tiện nghi còn khoe mã." La Y nói rốt cuộc vẫn lấy ra thêm hai bộ: "Vâng, làm cho con. Nhưng mà phải lớn thêm một chút mới mặc được."

Vu thị mở ra vừa thấy: "Cái này là hổ con?"

La Y gật đầu: "Đáng yêu không, muội không biết làm bao lớn, nếu lúc lễ mừng năm mới có thể sử dụng thì tốt rồi."

Vu thị là lần đầu tiên sinh: "Ta cũng không biết, nhìn rồi làm vậy."

Lại mở ra một bộ: "A, đây là con cừu nhỏ hả?"

"ừm." La Y gật đầu.

Vu thị lắc đầu cười nói: "Chỉ thích mấy trò chơi này, khi nào thì muội cũng sinh một đứa?"

"Rất nhanh, rất nhanh!" La Y cười, không đề cập tới trong phòng kia bụng cũng rất lớn rồi.

"Đúng rồi, muội bảo người làm cái xe đẩy gỗ, còn chưa xong. Mấy ngày nữa muội bảo bọn họ trực tiếp đưa đến bên này, đã trả bạc rồi. Các người nhận lấy."

"Xe đẩy gì?"

"Ách, là xe cho trẻ nhỏ ngồi. Tẩu thấy được sẽ biết. Về phần bên trên để chăn màn thế nào tự tẩu làm đi." La Y thiết kế xe đẩy gỗ, đã sớm quên nguyên lý xe đẩy từng gặp trước kia, bản thân cố tưởng tượng một cái. Có thể nâng lên ngồi, có thể buông xuống ngủ, chỉ không thể gấp lên. Ngẫm lại dù sao hiện tại không thể so với chuồng bồ câu đời sau, phòng trong khá lớn, không sợ không có nơi để, cũng sẽ không xoắn xuýt.

"Muội có rất nhiều ý đồ, thợ mộc nhà ai làm?" Vu thị cười hỏi: "Nếu dùng tốt, nhân cơ hội làm cho tỷ tỷ muội một cái mới phải."

"Haiz, không biết khi nào thì tỷ mới trở về." La Y rất nhớ Cẩm Tú.

"Dù sao cũng phải tới mùa thu sang năm." Vu thị nói: "Làm quan ngoại phóng chính là như thế, không có mấy năm ở nhà. Quan ở kinh thành lại không dễ làm."

"Muội lại mong ngoại phóng đây, muốn kiến thức phong cảnh chung quanh, mới không uổng công sống trên đời này một lần."

"Còn nói mê sảng, ngoại phóng làm sao mà so được với trong Thượng Kinh? Muốn cái gì cũng có, ngoại trừ chức quan béo bở ở Tô Hàng, đúng là chuyện khổ sai. Mấy ngày trước đây ca ca muội còn nói cha chồng trí sĩ cáo lão thôi, bên Hồ Nam kia hơi ẩm rất nặng. Nghe nói vừa vào đông đã lạnh lẽo. Liên di nương sai người nói với ca ca muội, nói cha lại bị phát tác nhiều lần bệnh thấp khớp cũ đấy."

"Có nặng lắm không?" La Y vội hỏi.

"Trời cao hoàng đế xa, quan trọng hơn là chúng ta không có cách nào. Sai người tặng một ít đồ mà thôi." Vu thị lại vòng trở về: "Cho nên nói thà rằng ở trong kinh, chúng ta cũng không thiếu mấy cái bạc. Huống chi trong kinh cũng có ngoại phóng hiếu kính."

La Y thở dài: "Muội bây giờ so với trước đây ở nhà thoải mái gấp mấy chục, nhưng lại thật lâu chưa dùng qua mảnh vải bông."

Vu thị cười nói: "Vậy còn không tốt à? Bao nhiêu người muốn dùng bằng lụa vẫn không được đấy."

"Haiz, muội nói tẩu tử, tẩu là thật hồ đồ hay là theo muội giả bộ hồ đồ vậy. Không phải nhà muội, về sau ở riêng mới khổ đấy. Bởi vậy muội muốn hắn nếu có thể trúng cái công danh, cho dù cử nhân cũng tốt. Khiến cho ít bạc ngoại phóng cũng tốt, cho hắn biết cái gì gọi là trồng trọt gian nan, biết cái gì tên là củi gạo dầu muối."

"Không đến nỗi như vậy, bạc ít thì dùng ít."

La Y lắc đầu: "Nếu như vậy là tốt rồi, hắn một mặt bất bình mình là thứ xuất, một mặt lại bày biện nhịp điệu Hầu gia công tử. Mấy tháng trước muội kẹp tiền tiêu vặt hàng tháng của hắn, mấy tháng này mặc kệ hắn, một phần cũng không thừa."

"Hắn không tìm muội đòi à?"

"Hắn không biết muội có tiền, tưởng rằng quan văn nghèo đấy." La Y buồn bực nói: "Về sau tổng cộng cũng không có nhiều bạc ở riêng, hắn mà biết muốn phá sản, muội ngăn lại một hồi cũng ngăn không được hai hồi. Chờ nhà lụi bại còn không phải muốn lấy đồ cưới của muội, nếu muội có con thì phải làm sao? Nhà huân quý phân gia bàng chi con vợ kế, có mấy người có tiền đồ? Muội thấy đúng là dựa vào tống tiền đấy. Phải dựa vào ít bạc trong tộc kia, tiên sinh cũng không mời nổi."

"Cũng được, bọn họ những người đó học gia tộc, ta đã nghe qua." Vu thị trong nhà cũng có tộc nhân đi làm tiên sinh nhà huân quý: "Chọi gà dắt chó đi dạo, ăn nhậu đĩ điếm cờ bạc, thậm chí bao dưỡng con hát tiểu quan. Hiện thời không nói chuyện sâu xa như thế, nếu như muội có con, chỉ cần tới tìm ta. Nhà chúng ta có nhiều người ở nhà dạy trẻ con đấy, ba năm tuổi sẽ đưa đi vỡ lòng. Quen thuộc lại tìm một chỗ đặc biệt thỉnh vị lão tiên sinh, không ở một chỗ với bọn họ."

"A!" La Y không hình tượng đổ ở trên giường: "Không muốn không muốn, thật vất vả mới được về một lần, nói chuyện vui thôi. Ôm cháu muội đến đây cho muội nhìn nào."

Vu thị cười cười, nghe nàng nói một ít chuyện đèn lồng tết Nguyên Tiêu được phần thưởng linh tinh. Không bao lâu sau Thiệu Hi và Thiệu Y đồng loạt tan học trở về ăn cơm trưa.

Thiệu Y nhìn thấy La Y nói: "Ta nghe nói muội đã trở lại, lại đây xin cơm. Mấy tháng này có cái gì hay chơi không?"

"Có! Tìm một bản bút ký 《 tứ thư tập chú 》tới cho muội, muội muốn nữ giả nam trang đi thi Trạng nguyên."

"Phốc! Muội xem tiểu thuyết quá nhiều rồi hả? Thi công danh cần phải soát người." Thiệu Y phun trà.

"Thật không công bằng." La Y chu miệng.

"Lời này đừng nói lung tung khắp nơi, không quy củ." Thiệu Hi phụng phịu nói.

Vu thị đẩy Thiệu Hi một phen: "Càng ngày càng Đạo học, người trong nhà nói vui đùa mà. Ở đâu ra nữ giả nam trang? Nó đi đâu tìm người bảo lãnh. Chỉ chàng coi là thật."

Thiệu Hi bị nàng dâu vừa nói, không có ý nói La Y nữa.

La Y và Thiệu Y cuối cùng một chỗ nghĩ mưu ma chước quỷ, hai người buổi chiều kết phường đi dùng con nhện hàng mây tre dọa chất nữ đại phòng sợ quá khóc lên, lại bắt con cá làm người cười vang. Bị lão thái thái cười mắng một trận mới chuẩn bị về nhà.

Vợ chồng Thiệu Hi và Thiệu Y ra bên ngoài đưa: "Tứ Gia nhà chúng ta sắp thành thân rồi, muội phải chuẩn bị cho tốt vào."

"Không quên được, muội nhất định sẽ 'Chuẩn bị' thật tốt!" La Y cười gian.

"Lại đánh mưu ma chước quỷ!" Vu thị sẳng giọng: "Nếu như hôm nay đại tỷ nhi thực sự hù dọa, xem đại tẩu muội thu thập muội thế nào. Vết sẹo mới khỏi đã quên đau!"

"Đó là ý của Tứ ca đấy." La Y biện nói.

"Là muội nói muội có bản lĩnh dỗ nó cười. Ta đây không phải là thử một lần sao?"

"Đệ còn không biết xấu hổ nói ra!" Thiệu Hi trách mắng: "Lớn như vậy rồi mà còn như trẻ con, đệ muốn mặt không biết xấu hổ."

Thiệu Y vẻ mặt đau khổ, cùng La Y nhìn nhau, ăn ý dùng ánh mắt trao đổi - - quả nhiên là làm người làm cha.

Vu thị gõ La Y một cái: "Về sau đàng hoàng một chút."

"Đã biết."

Nói đi tới cửa, Thiệu Hi lại hỏi: "Bạc đủ dùng không?"

"Ách? Bạc gì?"

Thiệu Y trợn trắng: "Nhị ca hỏi muội bình thường tiền tiêu vặt có đủ hay không."

"Đủ rồi." La Y cười nói: "Muội không có chỗ tiêu, bên kia lão thái thái biết chúng ta chưa đi ở riêng nên còn trợ cấp một chút. Các huynh đừng nói cho người khác biết. Lần trước bà ấy cho ta hơn mấy chục lượng vàng đấy. Yên tâm đi, trong lòng bà ta có tính toán. Muội xem chừng vài năm nay bà sẽ một năm không thiếu đục lỗ đấy. Bà vừa không tiện thiên vị chất nữ nhà mẹ đẻ kiêm con dâu, cũng không dễ nói làm cho thân tôn tử không có gì cả."

"Vậy là tốt rồi. Nhớ được toàn tâm toàn ý phụng dưỡng cha mẹ chồng, ngày thường xử sự đừng quên hai chữ dày rộng." Thiệu Hi dặn.

"Vâng." Đây là dạy, La Y phúc thân đáp. Lại nói vài câu rồi lên xe về nhà, dọc theo đường đi còn đang suy nghĩ đưa Thiệu Y lễ vật tân hôn quỷ dị gì.

Gần đây thư từ qua lại không tiện, mang hộ này nọ thì càng bất tiện. Nói tóm lại mùa hè tốt hơn mùa đông, nhưng còn phải xem kỳ ngộ. La Y thừa dịp Tiêu gia còn chưa đưa đồ cho Cẩm Tú, nắm chặt thời gian vội mau ra tay. Mỗi ngày ngoại trừ giám sát xác nhận Dung Nghi đọc sách, gần như vùi đầu vào trong châm tuyến vải dệt. Dung Nghi vốn không phải đầu óc tối dạ, tuy rằng hiệu quả không thật tốt, nhưng La Y có nhẫn nại - - không nhẫn nại cũng không có biện pháp, còn bồi đọc bồi viết bồi gánh. Học bao nhiêu cũng đi vào một chút.

Đưa cho Vu thị xe trẻ con, bởi vì ở trong kinh, không có nhiều làm gia công, xem như thử nhìn một chút. Đến chỗ Cẩm Tú sẽ thay đổi rất nhiều. Tính cả nguyên bộ chăn nhỏ giường nhỏ chiếu nhỏ. Mới coi như xong. Đáng tiếc không có vải plastic, nếu không có vải lều che mưa thông khí mới đủ. Lại làm vài bộ túi ngủ mang tay áo, mỗi người trẻ tuổi đều có. Vân Nam không phải rất lạnh nên không làm dày, nhưng chất đều vô cùng tốt. Còn làm vài món đồ chơi treo đầu giường, vải thư, chuông bằng gỗ Q bản ếch đong đưa, túi nước miếng, bao tay, bao đầu gối để bò, hộp giữ ấm bông vải, giường vải, gần như kiếp trước đã gặp đồ dùng trẻ con có thể nhớ được tất cả đều làm. Đồ hay dùng có Vu thị chuẩn bị, nàng không có thời gian làm nên bỏ lại.

Loading...

Xem tiếp: Chương 44: Lễ Vật

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ly Hôn Tái Kết Hôn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9


Vương Gia, Đi Thong Thả

Thể loại: Bách Hợp

Số chương: 50


Trở Lại Những Năm 80

Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 50


Chìa Khóa Mở Trái Tim Băng Giá

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50