201 “Muốn tới quang minh chánh đại nơi ở của Trường Phong sư thúc thì có chút khó khăn. ” Lý Dương trong lòng thầm nghĩ, tức thì tay liền kết dấu, thi triển Độn thuật, xuyên tường mà vào.
202 Phòng ngủ của hắn!Những bức tượng gỗ trong phòng ngủ của hắn!Dọn nhà rồi, những bức tượng gỗ vốn ở trong phòng ngủ của hắn thì sao?- Lily, những thứ bên trong phòng ngủ của ta đâu? Ở đâu?Sắc mặt của Lý Dương lập tức trở nên khó coi, việc liên quan đến những bức tượng gỗ trong phòng ngủ của hắn cũng chỉ có Lily là biết.
203 Lily cũng lắc đầu. “Không hiểu sao ba năm trước, Lâm Gia đã hoàn toàn rối loạn, khi đó ta còn nghĩ rằng Lâm Gia đã sắp diệt vong rồi. Rồi đột nhiên một khoản vốn rất lớn được chuyển khoản cho tập đoàn Thánh Lâm, lập tức những sản nghiệp đang lung lay của tập đoàn Thánh Lâm cũng khôi phục đứng vững.
204 Lúc này, trên quảng trường khu nhà Lí Gia, hơn hai ngàn người im phăng phắc đợi lệnh của Lí Dương. Bọn người Lí Dương, Lí Thạc, Điền Cương, Lily đang đứng trên một đài cao.
205 Lâm Tường vênh mặt gật đầu. “Đúng thế !"Rồi sắc mặt Lâm Tường trở nên dữ tợn : " Đã biết là Lâm Gia, thì nên biến hết ra ngoài cho ta!" Mười mấy bảo tiêu nhất thời dương súng laser nhắm thẳng vào Lí Dương, trên mặt lộ vẻ rất kiêu ngạo.
206 "Hô!"Thân ảnh Lí Dương lóe lên, xuất hiện trong phòng. "Ủa, ta còn chưa kịp ra tay, tiểu tử này đã giết hết mất rồi!" Lí Dương nhìn thi thể Lâm Phong Sơn và Tương Loan đang nằm trên mặt đất, cười nhạt, đối với những người này hắn không thèm động thủ, người hắn cần giết là - Lâm Thiên Vũ.
207 Sau khi Lily nhận điện thoại, trong lòng hiển nhiên đang vô cùng kích động, vô cùng không bình tĩnh. Mẫu thân nàng tuy đã chết đi nhiều năm nhưng Lily vẫn nhớ như in buổi tối hôm đó, mẫu thân vì bảo hộ cho chị em nàng mà bị người của giáo đình giết chết, còn lại tỷ đệ hai người chạy trốn, sau đó lại được Điền Cương xuất thủ ứng cứu, chỉ là lúc đó Điền Cương mới chỉ là một Địa Hạ quyền thủ mà thôi.
208 Trường ác mộng đêm đó khiến cho toàn bộ cảnh sát của London đều cảm thấy sợ hãi, đám người đông phương không sợ đạn pháo, không sợ vũ khí laze, không sợ xe bọc thép chuyên dụng đó thường xuyên xuất hiện trong giấc mộng của bọn họ.
209 "Alisa yêu quí, đừng vội nhé, nàng đợi một chút, rất nhanh thôi, ta sẽ báo thù cho nàng !" Trần Kiếm Phong cưỡi kiếm tiên Thanh Hồng, miệng thì thào tự nhủ, trên người sát khí cuồn cuộn, đồng thời bắt đầu gia tốc, quên phắt Lí Dương phía sau có công lực không bằng hắn.
210 Gặp phải sống chết trước mắt, Giáo Hoàng cũng không còn gì để dấu diếm, dùng hết toàn lực công kích. Ngoại nhân không biết thiên sứ giống với người tu ma, đều lấy trái tim làm trung tâm, tất cả năng lượng đều ẩn tàng trong máu huyết, còn thánh khí Thất Thủ, cũng chỉ có huyết tộc hoặc thiên sứ mới có thể luyện hóa, những người khác căn bản không thể luyện hóa.
211 Điền Cương cũng ha ha cười lớn : "Được, ha ha …… vừa mới tiêu diệt Giáo Hoàng, bây giờ đi cướp của Ông Trùm, hắc hắc, thế mới gọi là sảng khoái chứ. " Năm đó khi lần đầu tiên Điền Cương gặp Lí Dương, hắn tựa hồ rất lãnh khốc.
212 Đoàn người Lí Dương ngự không bay đi, cười đùa vui vẻ, giống như đi du ngọan vậy, chỉ là tốc độ rất nhanh, giống như đuổi gió bắt trăng, trong nháy mắt hoa phá trường không, bay ra xa ngàn dặm rồi.
213 "Oanh!"Trần Giáp trưởng lão đánh ra một quyền, vừa rồi một lang vương kiêu ngạo bị Trần Giáp đập cho đến nỗi máu tươi xịt thành vòi, rốt cuộc nằm một cục bất động, chỉ có thể rên rỉ khe khẽ, nếu không phải Trần Giáp trưởng lão nghe lệnh của Lí Dương, phỏng chừng thêm một quyền nữa thì lang vương đó coi như chết đứ đừ rồi.
214 "Phù phù ~~~"Lâm Thiên Vũ thở hổn hển, tiếng thở dồn dập không ngớt vang lên trong phòng, từng giọt mồ hôi to như hột nhãn chảy ròng ròng trên trán hắn.
215 “Mẹ nó, chẳng lẽ vận khí kém vậy sao? Trận đồ bát quái, tìm lâu như vậy mà không thấy trận đồ bát quái đâu cả. Trận đồ bát quái ở đâu chứ? Hơn nữa cự thạch hình cái ghế ngồi trấn giữ bốn ví trí khảm, li, đoái, chấn hẳn phải rất rõ ràng mới đúng, không hiểu sao mà không có cách nào thấy được ?"Lâm Thiên Vũ cắn răng nghiến lợi, phần bản đồ thứ sáu có một tiêu chí rất rõ ràng, chính là một cái hình bát quái, hơn nữa ở bốn vị trí khảm, li, đoái, chấn đều có bốn viên cự thạch hình trụ trấn giữ.
216 Năm đó mình bất quá là một thanh niên vừa mới phục dụng tẩy tủy đan, công lực cũng chỉ tam cấp, so sánh với một cao thủ đạt tới lục cấp như Lâm Thiên Vũ thì cũng giống như đom đóm với mặt trăng.
217 - A, những dải đá ngầm vốn ở đây cũng đã không nhìn thấy nữa rồi!Lý Dương cau mày, ngay cả linh thức của hắn cũng tìm không được dải đá ngầm mà hắn đặt chân lên ngay từ đầu, Lý Dương càng thêm xác định đây chỉ là ảo trận mà thôi.
218 Thần bí nhân vóc người cao to, trên trán có một cái sừng, tâm thần Lý Dương hiện tại đã đạt tới Đại La Kim Tiên Trung Kỳ, tự nhiên so với thần bí nhân đó cao hơn, hắn lập tức phát hiện ra bản thể của thần bí nhân đó là giao long, một con giao long.
219 Lý Dương đang tĩnh tọa bên trong thạch thất, tâm thần hoàn toàn tập trung nghiên cứu “Ma Thần lục tuyệt”. Phòng ngự thì “Như Phong Tựa Bế”. Thân pháp thì “Xuyên Vân Toa Vụ”Công kích cực nhu thì “Đoạn Xuyên Phân Hải”.
220 “Oành!”Cả linh hồn đều chấn động một trận, nhất thời Lý Dương chẳng còn biết đến đông tây nam bắc gì nữa, toàn bộ tâm thần hắn đã bị chất động, nhưng hắn biết mình xong rồi!Bởi vì khi vừa bắt đầu phải chống đỡ đạo thiên lôi đầu tiên từ thất thải kiếp vân đánh xuống nhục thể của Lý Dương đã thụ trọng thương.