21 Nghĩ đến chuyện cậu con trai bận rộn mãi với sự nghiệp, đến năm 29 tuổi mới có được cô người yêu quan hệ ổn đinh, mẹ Điền Quân Bồi đành phải thừa nhận đó là một chuyện đáng mừng.
22 Chương 21 Ông Nhâm Thế Yến bước vào sảnh lớn của khách sạn liền nhìn thấy con gái vẫy tay về phía ông. Năm nay ông 52 tuổi, thân hình dong dỏng, rất phong độ và thu hút người khác.
23 Đột nhiên Nhâm Nhiễm dừng lại. Dĩ nhiên, điều mà mẹ cô quan tâm nhất là tình cảm, là gia đình. Nhưng khi bà lìa trần, gia đình mà bà cố gắng giữ gìn chỉ giữ được sự trọn vẹn trên danh nghĩa, cuộc hôn nhân của bà thương tích đầy mình.
24 Chương 22 Sau một ngày, Điền Quân Bồi lại gặp ông Nhâm Thế Yến trong một bữa ăn. Người đứng ra mời là ông Hầu - trưởng văn phòng luật sư Kinh Thiên ở Hán Giang, đối tác của anh và ông Tào Hựu Hùng trong cuộc đàm phán này, Ông Hầu hơn 50 tuổi, nhưng tóc tai, ăn mặc rất hợp thời, dù là đi làm, nhưng ông cũng không giống với các luật sư khác mặc đồng phục công sở, mà mặc chiếc áo phông Polo màu hồng phấn rất nổi bật, chiếc quần thể thao cộng với đôi giày ba ta trắng, cổ áo phông được bẻ cao lên.
25 Sau khi họp xong, anh lại gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm, hai lần trước thì cô tắt máy, nhưng lần này thì điện thoại của cô mở máy. "A lô, ai đó ạ?" "Nhâm Nhiễm, chào em, anh là Điền Quân Bồi".
26 Chương 23 Công việc của Điền Quân Bồi ở thành phố Hán Giang có sự khởi đầu không được thuận lợi lắm, may mà anh đã có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần.
27 Trong số những người có mặt trong cuộc họp, ngoài hai cha con ông Ngô Xương Trí, chỉ có Điền Quân Bồi biết được thân phận thật của Thượng Tu Văn, anh nghĩ, mặc dù cổ phần đã bị cắt giảm, nhưng hiện nay Thượng Tu Văn vẫn là cổ đông lớn thứ hai của Húc Thăng, đưa ra sự quyết định hy sinh con tốt để bảo toàn tướng lĩnh dĩ nhiên là phải sáng suốt.
28 Chương 24 Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ phòng ngủ trên tầng 28 nhìn xuống, lúc này đã là nửa đêm, nền trời tối sầm, những bông tuyết lặng lẽ bay giữa không trung, thành phố dưới chân được khoác một chiếc áo trắng, tạo ra một cảnh tượng yên bình hoàn toàn không giống với ngày thường.
29 "Rất khó để có thể duy trì một ban nhạc". "Hồi đó có không ít cô gái hâm mộ cuồng nhiệt các chàng trai trong ban nhạc". Dường như Tô San đã mở dòng ký ức, "Sau này tôi mới biết, những cô gái này có một tên gọi riêng, gọi là groupie, tiếng tăm rất tệ, sở thích duy nhất của họ là thu thập các thành viên trong các ban nhạc rock, có thể cặp kè với tất cả mọi người, chỉ mong lọt được vào giới đó".
30 Chương 25 Từ xưa đến nay người Trung Quốc rất cẩn thận, không dính vào các vụ kiện tụng trong thời gian nghỉ tết, chính vì thế văn phòng luật sư có được một kỳ nghỉ khá thong dong, chỉ có điều Điền Quân Bồi không rảnh rỗi như mọi năm, trong tay còn rất nhiều cồng việc phải hoàn thành.
31 Điền Quân Bồi biết, dù là kẻ vô tích sự đến đâu thì Ngô Úy cũng vẫn là con trai duy nhất của ông Ngô Xương Trí, không thể cắt đứt tình ruột thịt và giao anh ta cho pháp luật chế tài, e rằng chỉ có thể để ông bố lộ diện gánh đại họa mà anh ta gây ra này, nhưng cơ cấu cổ đông ở Húc Thăng rất phức tạp, thậm chí còn có một phần cổ phiếu quốc doanh, ai có đủ tư cách kế nhiệm chức chủ tịch hội đồng quản trị là một vấn đề, và việc thay đổi chủ tịch hội đồng quản trị cũng chưa chắc đã giải quyết được cuộc khủng hoảng lòng tin do sự kiện này gây ra.
32 Điền Quân Bồi nhìn cô cười cười, bất ngờ nói: “Anh rất thích em Tiểu Nhiễm, hãy làm bạn gái của anh nhé”. Nhâm Nhiễm không ngờ lời tỏ tình của anh lại thẳng thắn như vậy, nghe xong, cô không biết phải trả lời như thế nào.
33 Điền Quân Bồi nhìn cô cười cười, bất ngờ nói: “Anh rất thích em Tiểu Nhiễm, hãy làm bạn gái của anh nhé”. Nhâm Nhiễm không ngờ lời tỏ tình của anh lại thẳng thắn như vậy, nghe xong, cô không biết phải trả lời như thế nào.
34 Chương 27 Sau mấy ngày trời âm u, nhiệt độ đã dần dần tăng lên. Sunny - cô bạn đồng nghiệp của Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ nhìn ra xa, cô là người tỉnh khác, đến đây học đại học, sau đó ở lại làm việc, từ trước đến nay cô luôn phàn nàn về khí hậu của vùng này, nói một cách quả quyết: “Lá cây đã nảy lộc rồi, rồi mà xem, chỉ cần nắng vài ngày là chị sẽ cảm nhận được Hán Giang sẽ vào hạ thôi.
35 Lúc này đây có tiếng gõ cửa vang lên, một nhân viên phục vụ thò đầu vào: “Chị ơi, bên ngoài có một người nói là phóng viên muốn gặp chị”. Tô San bực bội nói: “Nói chị không có ở đây, bảo anh ta đi đi”.
36
37 Chương Dục liền cười, “Anh không muốn nói ngon nói ngọt để thuyết phục em phải cảm động đâu. Anh muốn nhắc em hai điều, một là, dường như mẹ kế của em có thành kiến gì với em, nhắc đến một số chuyện của em, dùng từ.
38 Chương 29 Buổi sớm một ngày đầu xuân, gió hiu hiu thổi, trời nắng đẹp, sân bay thành phố Hán Giang vẫn vận hành một cách có trật tự, chiếc máy bay mà Điền Quân Bồi đang ngồi vừa mới cất cánh, chuyến bay từ Bắc Kinh đến hạ cánh đúng giờ, Trần Hoa một mình xuống máy bay.
39 Nhâm Nhiễm bực quá lại thành ra bật cười, cô lắc đầu, bê cốc cà phê lên uống một ngụm, để mình bình tĩnh trở lại, “Thôi, em thật là điên rồi, biết rõ ràng là anh không thể để lộ ra điểm yếu nào để người ta nắm, cũng không thể bị người ta bắt nạt vậy mà còn dám đe dọa anh”.
40 Chương 30 Nếu Trịnh Duyệt Duyệt không gọi điện thoại đến, nhắc nhở một cách đầy ẩn ý Điền Quân Bồi đang công tác ở Bắc Kinh check email thì anh không để ý đến những bản tin xuất hiện trên các trang chứng khoán.
Thể loại: Trọng Sinh, Quân Sự, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 50