Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Chương 162: Tuyệt Đối Không Cần Sự Quan Tâm Của Anh (phần 20)

Chương trước: Chương 161: Tuyệt Đối Không Cần Sự Quan Tâm Của Anh (phần 19)



Trong phòng bệnh yên tĩnh, Vãn Tình chăm chú ăn cơm đã được dọn lên sẵn, dường như không hề quan tâm đến việc Kiều Tân Phàm còn chưa quay lại. Chị Dương lập tức thức thời lui ra ngoài.

“Vãn Tình, em đi đâu vậy? Đầu còn bị thương mà!”

Vãn Tình vốn đang bình tĩnh ăn cơm, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, không muốn mình mang dáng vẻ oán phụ kích động. Nhưng khi đối diện với ánh mắt quan tâm cùng bàn tay dịu dàng xoa đầu cô và lời nói đau lòng, thoáng bất đắc dĩ của Kiều Tân Phàm, Vãn Tình không khỏi khựng lại.

“Mau ngồi xuống ăn đi.”

Vãn Tình dịu dàng nói, cô cũng không trả lời vấn đề của Kiều Tân Phàm, mà chỉ thản nhiên mỉm cười khi nhìn vào mắt anh.

“Vết thương còn chưa khỏi hẳn, không nên ra gió, có biết không?”

Kiều Tân Phàm ngồi xuống, nhăn mặt, nghiên túc nhìn cô, giống như một người thầy đang giáo huấn cô học trò nghịch ngợm. Rốt cuộc Vãn Tình dừng ăn, hờn dỗi nói:

“Biết rồi!”

Kiều Tân Phàm nghe cô nói xong, khóe môi anh mới khẽ cong lên, sau đó cầm lấy đôi đũa, gắp thức ăn vào chén của Vãn Tình.

“Ăn nhiều một chút, bị thương thì phải tĩnh dưỡng thật tốt, hiểu chưa?”

Không biết từ khi nào mà anh hình như đã biết thứ cô thích, Vãn Tình bưng chén cơm lên, cô không ăn và vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nhưng cô không nói gì, cô sợ một khi nói ra rồi, cuối cùng bản thân cô sẽ không thể đối mặt.

Đúng vậy, Hạ Vãn Tình chỉ vừa có được hạnh phúc nhỏ nhoi cùng cuộc hôn nhân thật sự, cô không muốn huông tay.

“Hiểu rồi, anh mau ăn đi!”

Đột nhiên sắc mặt cô thay đổi, Vãn Tình thoáng ưu tư, điều này khiến Kiều Tân Phàm chú ý, nhưng dường như anh hiểu lầm ý cô, nên nhẹ nhàng nói:

“Có thể phải buồn thêm hai ngày nữa, em cố nhịn một chút nhé!”

Giọng điệu của anh như thể đang dỗ một đứa bé. Vãn Tình nhìn khuôn mặt tươi cười, tỉnh táo của Kiều Tân Phàm, khóe môi anh cong lên như vậy rất anh tuấn, không hề có chút dối trá nào.

“Kiều Tân Phàm `”

Càng không có chút sơ hở nào như thế càng khiến cho người ta bất an. Lòng Vãn Tình rối rắm, cô không thể lại làm ra chuyện lừa mình dối người như thế.

“Ừ?”

Kiều Tân Phàm chăm chú lắng nghe, anh cũng bắt đầu ăn cơm, vẻ mặt anh thản nhiên, ánh mắt rất dịu dàng như thể đang hưởng thụ sự ấm áp khi hai người bên nhau.

“Cái đó ~”

Lời Vãn Tình nói lộn xộn, lòng cô vẫn do dự và bất mãn.

“Làm sao mà cứ ấp a ấp úng vậy?”

Đôi mắt anh trong suốt như nước, lại vừa thoáng buồn cười. Ánh mắt cổ vũ của anh rõ ràng như thế, hai ngày qua anh thật sự đã trăm phần trăm quan tâm đến cô, ngày nào cũng tan ca sớm để đến đây cùng cô. Trước mặt cô anh không phải là cậu chủ cao quý nhà họ Kiều, mà chỉ đơn giản là một người đàn ông bình thường.

Anh như thế này, chẳng lẽ đều là giả sao?

“Ừm, em muốn nói là Mạc Lăng Thiên cũng bị thương, việc ở công trường không phải càng thêm bận rộn sao? Anh không phải tăng ca à?”

Cuối cùng Vãn Tình cũng nói, sau đó cô cúi đầu. Đột nhiên Kiều Tân Phàm bật cười, anh bất đắc dĩ nói:

“Bên đó còn có ba và phó tổng của Mạc thị, anh ít đến đó vài ngày cũng chẳng sao cả.”

Anh thản nhiên nói, nhất thời Vãn Tình cảm thấy mình thật không có tiền đồ, cô lại không nói gì nữa.

Vài phút sau, đột nhiên Vãn Tình mở miệng:

“Hôm nay Tịnh Ái đến thăm em.”

Chính bản thân Vãn Tình cũng ngẩn ra khi cô bỗng buột miệng không suy nghĩ mà nói ra điều này. Cô chăm chú quan sát Kiều Tân Phàm, trong mắt anh là hình ảnh cô nghiêm túc và khẩn trương. Vãn Tình không khỏi thở dài, quả nhiên là cô giấu đầu hở đuôi, rốt cuộc chẳng thành ra cái gì cả.

Lúc này cuối cùng Kiều Tân Phàm cũng hiểu ra một loạt phản ứng của cô, ánh mắt anh không khỏi nhìn về phía giỏ trái cây bên góc tường kia, sau đó lại nhìn Vãn Tình bằng ánh mắt tinh tường của mình.

“Cô ấy đã nói gì?”

Ánh mắt của Kiều Tân Phàm chuyên chú, biểu cảm của anh đã thoáng trở nên nghiêm túc, điều này chứng minh rằng anh đang tức giận, Vãn Tình đã dần dần quen với điều này rồi.

Khi Kiều Tân Phàm tức giận, anh sẽ càng tỏ ra bình tĩnh, lý trí.

“Tối hôm đó, anh đã đến gặp cô ấy sao?”

Vãn Tình quyết định bằng bất cứ giá nào cô cũng muốn tìm hiểu. Nhưng giọng cô lại trở nên run rẩy khi nhìn thấy dáng vẻ quyết liệt không nao núng của Kiều Tân Phàm.

“Đúng.”

Kiều Tân Phàm đón nhận ánh mắt của Vãn Tình, anh cũng không hề khách khí trả lời cô. Vãn Tình chỉ cảm thấy tim cô khẽ nảy lên giống như bị ai đó bất ngờ đụng phải, suýt chút nữa thì không cầm nổi cái chén trong tay.

Cô giật mình khi mình không tức giận, không khóc lóc chất vấn, càng không tỏ ra đáng thương, uất ức. Cô chỉ cắn chặt môi, không để lộ chút bi thương nào. Cô lại nghe thấy Kiều Tân Phàm thoáng trách cứ và bất đắc dĩ nói:

“Hạ Vãn Tình, cô bé ngốc này, sao em không thể tin tưởng anh chứ?”

Đũa và chén trong tay cô được anh lấy đi, cả người bị Kiều Tân Phàm ôm vào lòng, sau đó anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi trên chân anh, hai mắt giao nhau. Rõ ràng trong mắt anh là tình cảm mãnh liệt, đôi môi anh đặt lên môi cô, tiến dần, tiến dần đến khi trở thành hôn sâu.

Vãn Tình không tránh được nụ hôn của Kiều Tân Phàm, cô chỉ có thể bị động nhận lấy, cho đến khi cô khẽ hừ một tiếng, anh mới đột ngột dừng lại. Khuôn mặt tuấn tú của anh lúc này ngoài sự quan tâm, bất đắc dĩ thì còn rất kiên định:

“Tịnh Ái đã là quá khứ, em hiểu chứ?”

“Anh có yêu cô ấy, nhưng anh hiểu rõ lòng mình hiện tại.”

“Kiều Tân Phàm chưa từng hối hận khi đã cưới Hạ Vãn Tình. Anh không phải là loại người đó.”

Lời Kiều Tân Phàm nói hệt như bùa chú, Vãn Tình bất giác nhìn anh, nghe từng lời anh nói. Đột nhiên cô cảm thấy mình quả thật giống như một đứa bé thiếu cảm giác an toàn, cô không nhịn được bật khóc.

“Kiều Tân Phàm!”

Khi Vãn Tình vươn tay ôm lấy Kiều Tân Phàm, mắt cô đẫm nước, đáp lại cô là cái ôm ấm áp mà mạnh mẽ của Kiều Tân Phàm. Anh nhẹ nhàng, che chở vỗ vỗ lưng cô.

“Anh đến gặp cô ấy, nhưng anh không đi một mình. Nếu anh biết em đến, nhất định anh sẽ ở đó chờ em.”

Anh lần nữa nhẹ giọng bổ sung, để mặc cho Vãn Tình thỏa thích khóc ướt một mảng âu phục của anh.

Loading...

Xem tiếp: Chương 163: Điểm Yếu Của Lòng Nhân Từ (phần 1)

Loading...