401 Khóe miệng Tư Đồ Lôi Minh lộ ra nụ cười quỷ dị, sau khi gã tiếp xúc với ánh mắt của cô gái xinh đẹp kia thì đi thẳng về phía Hồn châu. Thường Nhạc vẫn lẳng lặng đứng yên ở đó, giống như mọi chuyện trên thế gian này chẳng có liên quan gì tới hắn.
402 - Thỏa mãn tôi? Thường Nhạc cười cợt nhả, ánh mắt trong trẻo lại có thêm phần cổ quái, vài phần phóng khoáng - Nếu tôi bảo cô lấy thân báo đáp, cô sẽ đồng ý sao? - Chỉ cần anh có thể giành được ma cổ.
403 Một giọng nói kinh ngạc là của Nguyệt. Khi nghe thấy thanh âm kinh ngạc của cô, Mộ Dung Quỷ Linh cũng nhanh chóng phục hồi tinh thẩn, kinh hô một tiếng, lui tới chỗ cách xa Thường Nhạc, dùng ống tay áo của mình lau môi mình, sắc mặt chẳng những ửng đỏ trong chớp mắt, nước mắt lập tức chảy ra.
404 Hai người cũng không biết dây dưa trong bao lâu, tóm lại cuối cùng Thường Nhạc giành được thắng lợi mang tính đột phá, Công Tôn Khả Nhân đỏ mặt núp trong ngực hắn.
405 Lúc ba người bọn họ chạy tới đấu trường, tiến vào đấu trường, bốn chữ to ở trên, tất cả đều choáng váng. - Hừ, cái này gọi là thi đấu à ? thật là lung tung.
406 Sau khi kết thúc giám định đầu tiên, cuộc thi giám định thế giới cũng bắt đầu lên tới cao trào. Lúc Ma Cổ được cô gái xinh đẹp đưa ra, đồng tử cuat Thường Nhạc và Tư Đồ Lôi Minh đồng thời co lại, bọn họ đều khao khát có Ma Cổ.
407 Cô gái xinh đẹp sửng sốt, lập tức khuôn mặt đỏ ửng lên như bị đốt cháy, cô ngượng ngùng gật gật đầu, sau đó lại có phần do dự nói: - Rượu đó rất rất khó uống, anh thực sự muốn uống sao? Thường Nhạc lập tức hiểu ra, khó trách ông anh Tư Đồ Lôi Minh đơn thuần chỉ theo các phương diện chế ra phối hợp màu sắc để giám định, hóa ra rượu đó rất nặng làm cho người ta nảy sinh dục vọng.
408 Chiến thắng mà Thường Nhạc giành được trong cuộc thi đối với Tiểu Bảo mà nói đó là một việc đáng ăn mừng, đặc biệt là có được rất nhiều tiền mặt. Nhóm giám định điên cuồng ủng hộ Tiểu Bảo, thậm chí còn mang đồ của Thường Nhạc đem bán rao với khẩu hiệu: - Vật quý hiếm của người nổi tiếng.
409 Thường Nhạc bắt đầu điên cuồng xe bỏ quần áo của cô gái, hắn hoàn toàn không quan tâm cô gái đang ra sức khóc lóc kêu gào. Trong nháy mắt, chiếc áo khoác của cô bị ném đi, trên bàn gần như nằm khỏa thân trên bãi cát, một cái tất chân bị tuột tới bàn chân, một chân đứng trên cát còn chân khác thì buông thõng xuống.
410 Thường Nhạc nghiêm túc trả lời, dường như mỗi lời nói của hắn đều vô cùng có lý vậy mà Nữ Vu căn bản không nghe, cái miệng anh đào nhỏ nhắn hơi bĩu một cái: - Hừ, tôi cũng không tin tôi nhất định phải xách anh trở về.
411 - Bảo Ngọc tôi trở về hay không dường như không có quan hệ tới cô! Bị đòn công kích sắc bén, linh hoạt kia làm cho liên tiếp lui về phía sau, khóe miệng Thường Nhạc lộ ra nụ cười bất đắc dĩ.
412 Cô gái không nói lời nào, con ngươi xinh đẹp thậm chí ngay cả động cũng không hề động một cái, cả người thoạt nhìn như người chết, làm cho người khác có cảm giác trầm tĩnh.
413 Sát khí lao tới một lần nữa kích thích lửa điện trong không trung, khí đao của Lãng Mạn dường như hữu hình mà lại vô tâm tán loạn, nước mưa hóa thành hàng ngàn đao nhỏ hữu hình, chân thực, trong suốt qua sự chiếu rọi của điện lửa hiện lên như một vũ điệu điên cuồng.
414 - Lời này của em là có ý gì? Ánh mắt Thường Nhạc híp lại nhìn Tiểu Bảo, dường như bàn tính và tiền có quan hệ rất lớn, chẳng nhẽ tiểu nha đầu này đang có ý đồ gì với Mafia.
415 Lãng Mạn bất đắc dĩ nhùn vai khoé miệng nở nụ cười: - Marco nếu muốn Lãng Mạnnày cúi xuống xưng thần thì nhất định phải xuất ra bản lĩnh tương ứng. Đôi mắt đẹp của Marco chăm chú nhìn chằm chằm vào Lãng Mạn mỉm cười: - Lãng Mạn, tôi hiểu tính cách của cậu, lời vừa rồi coi như tôi nói vô ích rồi.
416 - Đây rốt cuộc là chuyện gì? Thường Nhạc rõ ràng cảm giác Quỷ Vu tâm tình vui vẻ nhưng tâm tình Thường Nhạc cũng đã nguội lạnh. - Anh biết Cổ Vương sao? Thần Vu vốn đứng yên lặng ở bên cảnh bỗng thản nhiên hỏi Thường Nhạc.
417 Theo thời gian, những hống hách giết chóc vẫn không ngừng hiện ra trong óc Thường Nhạc và càng ngày càng hống hách, đến cuối cùng cũng hiện ra vài chiêu thức giết chóc còn lợi hại hơn trước kia.
418 Thường Nhạc có thể hiểu rõ tâm lý của mình nhưng không thể đoán được tâm tư đối phương, xem ra trận chiến này khả năng thắng rất nhỏ. Cao thủ cầm đầu cắn chặt răng cố gắng khắc chế tạp niệm trong lòng, làm cho bản thân mình tuyệt đối không có chút tạp niệm.
419 - Anh nói lại câu vừa rồi một lần nữa xem! Hỏa Phượng Hoàng miễn cướng áp chế khiếp sợ trong lòng, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn bộ hạ đệ nhất cao thủ mafia Hắc Phong.
420 Thân hình vốn mau chóng lao về phía trước, trong một chớp mắt thay đổi phương hưởng, cho dù Hỏa Phượng Hoàng có lý trí hơn nữa, bình tĩnh hơn nữa, thì cô vẫn là một người phụ nữ.