81 Trở về nhà, anh bỏ quần áo vào máy giặt, cho nước giặt vào, tôi cảm thấy có đôi khi người đàn ông này cẩn thận đến phát sợ. Đứng trước hồ lấy thức ăn rắc vào hồ cho cá, nhìn bọn chúng tranh giành thức ăn, tôi thấy có một loại cá sẽ phát sáng trong bóng tối, tôi chỉnh đèn phòng khách tối xuống, anh tiếp tục chơi trò chơi, cũng không quản lý tôi.
82 Khụ, có lẽ là hôm qua ngủ quá trễ nên khi tôi tỉnh lại đã sắp mười giờ rồi. Ngầm đổ mồ hôi, tuy biết mình luôn có sở thích ngủ nướng nhưng lúc đi ra ngoài vẫn muốn hành động khe khẽ.
83 Quay vào nhà lần nữa, tôi mới nhớ ra Vô Ngạn nói muốn đưa tôi đi mua vé xe. Tôi ngồi trên ghế salon lột lựu, trong đầu luôn nghĩ đến anh và anh Mạnh, còn có Thành thiếu kia….
84 Lúc đánh đến con Boss thứ hai thì điện thoại anh vang lên, anh nhìn xem số rồi nói vài câu với trong đội. Sau đó đi ra phòng khách, tôi ngồi trước máy tính, chẳng qua là di chuyển chuột, chiến sĩ thiên cơ cao lớn chạy lên trước vài bước, sau đó bọn họ lại bắt đầu….
85 Ngày hôm sau tôi dậy rất sớm, anh vừa mới bắt đầu làm bữa sáng, ngẩn ngơ cắt bánh mì, không biết đang suy nghĩ gì, ngay cả tôi đến cũng không biết. Tôi giả làm mặt quỷ nhảy đến hét to lên một tiếng, anh hoảng hốt… sau đó cắt trúng tay.
86 Cuộc sống luôn phải tiếp diễn, sau khi bốc đồng ngông cuồng thì dù sao cũng phải gánh chịu hậu quả. Lúc tôi mở cửa, nhìn thấy mẹ già ngồi trên ghế salon, trong nháy mắt tôi nhìn thấy bỗng hoài nghi mình hoa mắt, cũng trong nháy mắt lại biến thành vẻ xanh mét dọa người.
87 Lúng túng yên lặng, cửa sổ phản chiếu rất nhiều bóng người, anh cầm cây bút bi màu đen trên bàn, roẹt roẹt ký tên mình lên đơn xin thôi việc. Chữ viết mà tôi quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn kia thế nhưng lần này lại khiến tôi cảm thấy hơi đau lòng.
88 “Khi đó Tấn và Vô Ngạn ở hai bang hội khác nhau, bang hội hai người thường xảy ra đụng độ, sau đó có một lần… Lâu quá rồi tôi không nhớ rõ nữa, dường như bang hội chúng tôi cướp Boss của đối phương, sau đó trong lúc mọi người cố gắng lên cấp, Tấn công khai khiêu chiến với Vô Ngạn.
89 “Tháng sau anh đính hôn. ” Trong giọng nói anh không nghe thấy niềm vui mừng, ngược lại mang theo tự giễu nặng nề: “Với Kiều Phỉ. ”Tôi không biết mình có giữ vững nụ cười mỉm của mình hay không, lại nghe thấy mình khẽ chúc mừng, đúng vậy chúc mừng anh Tần Tấn.
90 Buổi tối bọn họ quyết chiến, tôi cũng đi xem. Sân ở Lưu Vân Độ vô cùng trống trải, rất bất lợi cho chiến sĩ thiên cơ sở trường cận chiến. Chen chúc trong một biển ID mênh mông, tôi nhớ đến trước đây rất lâu, khi Tội Phạm đánh với Thí Cổ, lúc đó Thiên Đường hỏi tôi, nếu như người quyết chiến là Hồi Đầu Vô Ngạn, tôi sẽ bảo vệ cho anh giống như Tội Phạm không.
91 Tôi rất hiếm khi đi phó bản, cũng lười tham gia các hoạt động nhiệm vụ. Nếu như nhất định nói có gì đó không gián đoạn, thì chính là Hoàng Tuyền. Mỗi ngày tôi sẽ vào phó bản Hoàng Tuyền U Cảnh năm lần, mặc dù….
92 Về đến nhà đã rất trễ, nhưng vì không cần đi làm, nên tôi tiếp tục nghiên cứu phong thư kia. Trang giấy bên trong viết số tài khoản, mật mã, mã an toàn, hộp thư đăng kí vân vân….
93 Bình thường Con Rối lên mạng vào buổi tối, điều này tôi hiểu. Thật ra thì cả công ty người bận rộn nhất là anh ta. Tất cả những chuyện Tần Tấn không muốn làm, không muốn gặp gần như đều ở chỗ anh ta.
94 Quỳ Xuống Xin Tha gửi rất nhiều tin tức, nói Chiến Minh đã chiếm Tế Thiên Nhai của Đan Bình Trại. Lúc thế lực chiến còn lại mười lăm phút cuối cùng, rốt cuộc người phía sau cũng cất lời.
95 Tiếp theo tôi tiếp tục luyện thao tác tại phía sau núi Lưu Vân Độ, có đôi khi anh ta dùng nick Tương Phi, có đôi khi dùng nick Thầy Con Rối, có đôi khi cũng mượn nick kiếm khách hoặc là thích khách.
96 Buổi tối vào trò chơi, Con Rối không ở đây. [Thế lực] Kiều Kiều Công Chúa: Ôi, lão đại đến. [Thế lực] Tả Nhĩ Thính Phong: Lão đại, lên IS, Kiều Kiều Công Chúa đang hát đó.
97 Ngày hôm sau suy nghĩ một ngày ở Lưu Vân Độ, xem rất nhiều bài viết kỹ thuật PK với đạo sĩ và các đoạn phim. Nhưng tôi không dám tìm những người chơi khác luyện tập, mặt mũi của thiên cơ hạng nhất này không thể để chơi được.
98 Bên trong vẫn là mấy người quen thuộc, Trần Nhiên cũng đã về, nhưng không thấy Kiều Phỉ. Nhìn xung quanh một vòng, tôi ngồi xuống bên cạnh Uông Lỗi, Tần Tấn ở bên Kim hủ hèm.
99 Ngày hôm sau tôi thật sự không vào trò chơi mà đi dạo phố với mẹ. Sau khi mua một đống quần áo, bà bảo tôi đi mua nước hoa với bà. Tôi nghĩ đến lọ Tresor Kim hủ hèm đã tặng, cho nên lấy đi mượn hoa kính phật, mũi của người này và mẹ tôi thật hợp nhau.
100 Xe của anh đến dưới lầu chỉ cách lúc gọi điện cho tôi có nửa tiếng, tôi cảnh giác ra phòng khách nhìn mẹ già, rón rén chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài. Khi tiếng của bà vang lên tôi chỉ hận tôi không thề tàng hình như thích khách.