961 Hốt Ngạch Nhiễm nhìn lên thiên không bảo lũy đại phát thần uy trên không trung, trong lòng chấn kinh:- Binh khí chiến tranh thật khủng khiếp! Đây là viện binh theo lời hắn nói sao? Quả nhiên cường đại đến đáng sợ!Chỉ cần một tòa thiên không bảo lũy thật dễ dàng xé nát đệ tam lữ của hắn, kiến thức sự khủng bố của thiên không bảo lũy, dã tâm của Hốt Ngạch Nhiễm lập tức chìm sâu tận đáy lòng.
962 Một gã chiến sĩ tiến lên ghét bỏ nhìn Tư Đồ Tận giơ cao súng hung hăng đập lên mặt hắn, đem hàm răng hắn nện đến vỡ tan:- Cẩu súc sinh! Câm miệng mày lại! Anh của tao đã chết ở tiền tuyến, bị súc sinh các ngươi thống dao hại chết!Tư Đồ Tận bị chiến sĩ đánh vỡ răng, trong mắt hào quang ảm đạm, đầy vẻ thống khổ.
963 Nhạc Trọng nhàn nhạt cười chậm rãi bước từng bước vào trong Tử Cấm Thành. Diêu Diêu cũng đi theo bên cạnh hắn không rời. Nhạc Trọng vừa đi được chưa đầy mười thước khoảng cách, đột nhiên trong thức hải của hắn vang lên thanh âm liên tục không ngừng:- Chúc mừng ngài thu phục thủ đô Hoa Hạ quốc, đạt được danh hiệu thu phục giả thủ đô Hoa Hạ quốc! Danh hiệu có thể mang tới +5 cường hóa sáu đại đặc tính cho ngài.
964 Nhạc Trọng lại tìm kiếm xung quanh không phát hiện ra đồ vật gì có giá trị, hắn lấy ra một chiếc la bàn tuyển định một phương hướng sau đó đi tới. Nhạc Trọng vừa đi được vài bước, đột nhiên hào quang lóe lên, một nam nhân quần áo lam lũ xuất hiện ngay trước người hắn.
965 Nữ sinh kia tái nhợt lui ra sau vài bước cố gắng nổi lên dũng khí nói:- Lưu Xán sẽ không làm theo ý ông đâu!Khương Lưu Xán đột nhiên bạo lên giống như ác quỷ nắm quần áo nữ sinh dùng sức xé mạnh.
966 Ở trước mặt là một mảnh đồng ruộng không có gì khác biệt với những địa phương khác, hắn cũng không cảm giác được có khí tức của sinh vật, nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn nhắc nhở lấy hắn, làm các tế bào trong cơ thể hắn đều cảm thụ được nguy hiểm.
967 - Thật nhanh!Nhạc Trọng nhìn đám sinh vật kia hai mắt híp lại trong lòng trầm xuống. Đám sinh vật kia tốc độ gấp bốn lần người thường, cao nhất cũng lên tới tám lần người thường.
968 Chỉ một lần hô hấp, con quái vật kia đã hiện ra sau lưng Tiêu Lan, gậy gỗ còn dính đầy não tương nhân loại vung lên hướng đầu Tiêu Lan oanh xuống. - Cứu mạng!Trong mắt Tiêu Lan thoáng hiện nét tuyệt vọng, trái tim nhảy điên cuồng, hai mắt tuôn ra tia huyết sắc, một đạo niệm lực ba động xuất hiện chống đỡ ngay trên đầu của nàng.
969 Tiêu Lan đi tới bên người Nhạc Trọng, khuôn mặt sùng bái nhìn hắn nói:- Nhạc Trọng, anh thật lợi hại! Từ nay trở đi anh là thần tượng của tôi!Khổng Thúy Vân cũng theo Bạch Cốt đi tới bên người Nhạc Trọng, nụ cười trên mặt ngượng ngùng, vì mình từng trào phúng hắn mà cảm thấy thật xấu hổ, nhưng nàng tuyệt đối không muốn bỏ qua cơ hội sống sót.
970 Khổng Thúy Vân lắc đầu kiên định nói:- Không cần, tự tôi cầm được!Tiêu Lan liếc mắt nhìn Khổng Thúy Vân không nói thêm lời nào, lập tức đi theo Nhạc Trọng vào căn phòng kia.
971 Nhạc Trọng quan sát dòng suối một lát hai mắt chợt ngưng tụ, hắn không nhìn thấy trong nước suối có bất kỳ sinh vật nào. Hắn lấy ra máy kiểm tra ô nhiễm nguồn nước đâm vào trong nước suối, nhất thời máy kiểm tra vang lên thanh âm máy móc cơ giới hóa:- Cảnh cáo! Cảnh cáo! Trình độ ô nhiễm nguồn nước là 7 cấp, đây là nguồn nước bị ô nhiễm nặng.
972 Khổng Thúy Vân cùng Tiêu Lan chứng kiến những nữ nhân khác vì muốn được ăn một miếng cháo mạch đen mà phải bán thân cho vài nam nhân, trong mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi.
973 - Cứu tôi! Cứu tôi!Ngay lúc này Mã Phàm thấy được Nhạc Trọng, vừa hộc máu vừa lảo đảo bò tới chỗ hắn. Nhưng chỉ vừa bò được hơn mười thước đã phun ra một ngụm máu tươi, thất khiếu tuôn máu chết tại chỗ.
974 Lão đầu tóc vàng mắt xanh nhìn qua một cô bé tóc vàng mắt xanh khoảng mười một mười hai tuổi xinh đẹp ở bên cạnh quát:- Địch Na, đi lấy nước cùng thực vật cho Thần chiến sĩ các hạ!Cô bé nhanh chóng chạy tới một cái lều, thật cẩn thận lấy ra chén nước cùng một cái bánh hỗn hợp kỳ quái gì đó đưa tới trước mặt Nhạc Trọng.
975 Bị Nhạc Trọng mang danh “Thần chiến sĩ” uy áp, đội ngũ dân lưu lạc đem thực vật hỗn hợp kia phân ỗi cường hóa giả một chén. Đại bộ phận cường hóa giả đều cự tuyệt chén thực vật nọ, chỉ tìm nồi đem mạch đen lấy được từ thôn xóm quái vật nấu lên ăn.
976 Ngay trong lúc mọi người chạy về hướng Nhạc Trọng, một ít biến dị nhân cũng làm ra ứng đối, thân hình lóe lên núp vào chỗ che chắn, đôi mắt xích hồng sắc từ trong bóng tối gắt gao nhìn chằm chằm Nhạc Trọng.
977 Chân mày Nhạc Trọng cau lại, lạnh lùng nói:- Không được khóc!Thân thể Địch Na run rẩy, lau nước mắt ngẩng đầu đầy chờ mong nhìn Nhạc Trọng. Khổng Thúy Vân nhìn Nhạc Trọng muốn nói điều gì đó nhưng khi nghĩ tới tình cảnh đáng sợ của đàn biến dị nhân hôm nay, thi thể nhân loại trong nồi canh, sắc mặt nàng trắng nhợt rốt cục nói không nên lời.
978 Một người da đen tiến lên khuyên nhủ:- Trương Lưu Nhất, Nhạc Trọng không phải ý tứ này…Nhạc Trọng lạnh băng nói:- Không! Tôi chính là ý tứ này. Nếu tôi làm thủ lĩnh, muốn các người đi chết, các người chỉ phải đi chết.
979 Phí Nam nhìn Nhạc Trọng sắc mặt đại biến bật lui ra sau mấy bước:- Thần chiến sĩ! Không đúng, ngươi không có ấn ký, ngươi không phải Thần chiến sĩ!Phí Nam cùng bốn nam tử kia đều là Thần chiến sĩ nhất giai, trong người thường dù không dùng súng cũng là vô địch thủ, nhưng hiện tại Nhạc Trọng chỉ xuất ra hai kích liền thủ tiêu hai người làm hắn kiêng kỵ cùng sợ hãi.
980 - Thủy tổ đã từ nơi thần linh vĩ đại nhận được chỉ dụ, biết được đã có nhân loại địa cầu mò vào tinh cầu này của chúng ta. Bọn hắn là mầm móng hi vọng của nhân loại, nắm giữ ấn ký Thần Ma hệ thống cường đại trong tay.
Thể loại: Dị Giới, Huyền Huyễn, Dị Năng
Số chương: 51