1 Edit: MộcSáng sớm, nồi bị cháy. Từ Phẩm Vũ đang đi giày thì ngửi được mùi khét, không để ý chân đã xỏ vào một chiếc giày, cô vội vàng chạy vào nhà bếp.
2 Edit: MộcỞ học viện tư thục Đức Trị, người không thể chọc vào không phải là đám học sinh cá biệt đứng cuối lớp. Mà là đám con cháu sinh trong thế gia giàu có, đồng thời còn là học sinh xuất sắc, nắm quyền điều hành.
3 Edit: MộcÁnh sáng chiếu vào từ cửa sổ, rơi trên tờ giấy. Thẩm Hữu Bạch nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, ánh sáng chói mắt khiến anh phải nheo mắt lại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy gương mặt của người ấy.
4 Edit: MộcSau đó, vũ trụ không nổ tung, ngân hà vẫn sáng chói, sông băng lại đang tan dần, bầu trời rực rỡ hào quang. Thẩm Hữu Bạch thực sự đang nắm lấy cánh tay cô, không biết là vì tay cô nhỏ hay là do ngón tay anh dài.
5 Edit: MộcLúc anh tỉnh lại đã là một giờ chiều. Lòng bàn tay lạnh lẽo, đầu đau như búa bổ, ho khan không ngừng. Thẩm Hữu Bạch ngồi yên bên mép giường, đốt một điếu thuốc.
6 Edit: MộcChu Khải Đường bước vào phòng học, Từ Phẩm Vũ đã thay đổi tư thế, nằm nhoài người đầy chán chường trên bàn. Cậu đi tới đã lên chân ghế của cô.
7 Edit: MộcDây ruy băng rải rác trên đất cuốn lấy mắt cá chân của Từ Phẩm Vũ. Cô lảo đảo vài bước, sau đó không may ‘bùm’ một tiếng, đạp vỡ một quả bóng bay.
8 Edit: MộcPhía sau lưng Chu Khải Đường là ánh sáng mỏng manh, cậu nhìn cửa sân thượng mở ra. Thiếu nữ chạy tới, làn váy chập chờn, sau đó ngồi bệt xuống đất.
9 Edit: MộcTrước cửa nhà Từ Phẩm Vũ có ba cái cây, một cây là cây bạch quả, một cây khác là cây bạch quả, cái cây còn lại cũng là cây bạch quả. Dự báo thời tiết nói sẽ có mấy ngày mưa liên tiếp, nhắc nhở mọi người ra ngoài cần mang theo ô và áo mưa.
10 Edit: MộcAnh không thích bật đèn, cũng không thích nhà có nhiều đồ đạc. Vì thế mà nhà anh rất trống trải, trên tường treo tranh hiện đại, âm u đến đáng sợ.
11 Những hạt nhựa đủ màu sắc lăn trên mặt đất, có một viên lăn đến chân cô. Từ Phầm Vũ vẫn nắm tay cầm cánh cửa, vài giây sau mới buông tay ra, quay người lại một cách cứng nhắc.
12 Bị ánh sáng đột kích, Từ Phẩm Vũ không thoải mái, nháy mắt vài cái. Lúc nãy quá tối, không thể nhìn rõ bên trong nhà anh. Hình ảnh trước mắt hiện giờ làm cô sững sờ.
13 Edit: Mộc, TranhCó thể biết đạt suy nghĩ của một người, truyền đạt những tâm tư không thể dùng ngôn ngữ mô tả. Những bức tranh trên tường hành lang không có vẻ xa hoa đồi trụy, màu sắc cũng thiên về màu lạnh.
14 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật hiện hình ảnh để đọc.
Edit: Mộc
Trở về lớp, đầu Trần Tử Huyên càng tưởng tượng ầm ầm như sóng nổi.
15 Edit: Mộc
Sau khi cô chạy khỏi phòng thay đồ, Thẩm Hữu Bạch đảo mắt qua những hạt nhựa lăn trên nền đất.
Anh quay người đi, tiếp tục thay quần áo.
16 Normal 0 false false false EN-US ZH-CN X-NONE MicrosoftInternetExplorer4 Sau cùng, Từ Phẩm ra khỏi toilet, Thẩm Hữu Bạch kéo cô tới bồn rửa tay. Đúng lúc này, có một bạn nam vừa đi vừa huýt sáo, mới vào WC, đang cởi khóa quần thì Từ Phẩm Vũ quay đầu lại, sững sờ.
17 Từ Phẩm Vũ đi về phía anh, suy nghĩ một chút sau đó ngồi quay lưng với anh. Giữa cô và lồng ngực Thẩm Hữu Bạch còn một khoảng cách như có như không.
Cô nghiêng đầu, mùi thuốc lá thoang thoảng áp sát mặt cô.
18 Từ Phẩm Vũ ngẩn người, không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh như vậy. Tuy bị biến tấu thành chạy tới nhà vệ sinh nam để bày tỏ, nhưng như thế ít nhất cũng tốt hơn bị nói là nhân yêu hay biến thái.
19 Sáng sớm thứ bảy, trời mưa nhỏ. Nước mưa tích lại trên mái, rồi trượt xuống cửa sổ. Từ Phẩm Vũ ngồi trên bồn cầu, nhìn chăm chú vết đỏ sẫm trên quần lót.
20 Edit: Mộc
Tiếng vang dâm mỹ bên tai, cô trợn mắt nhìn anh đang thở dốc
Thẩm Hữu Bạch đỡ lấy hông cô, di chuyển lưng của mình, tư thế biến thành cô ngồi trên người anh.