Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 32: Nghiêm Thái Thái (bà Nghiêm)

Chương trước: Chương 31: Mập Mờ



Sau ngày đầu năm mới, Phương Châm chầm chậm lên đồ tết.

cô còn chưa suy nghĩ năm nay cô phải đi đâu qua tết, cảm thấy đi đâu cũng không thích hợp. Từ lần trước em trai bị Nghiêm Túc đánh một trận sau, trong nhà giận cô thật lâu.

Mặc dù Phương Châm không biết tại sao họ lại giận mình. rõ ràng họ động thủ đánh người là không đúng, lại còn lấy chiếc nhẫn kia. Nhưng ở trong lòng họ đặc biệt là mẹ cô với em trai cô, tiền của cô chính là tiền của bọn họ. cô có tiền mà không lấy ra chính là tội ác tày trời.

Hơn nữa sau khi em trai lấy được chiếc nhẫn kim cương kia hẳn là có được một khoản tiền nhỏ. Sau đó có một lần ba cô nhịn không được gọi điện cho cô, trong lúc vô tình tiết lộ, bọ họ bán chiếc nhẫn kia, công thêm chút tiền trong nhà để dành mua một căn hộ nhỏ trong một tiểu khu khá vắng vẻ.

Phương Châm liền hỏi thăm chuyện Jenny: “Phương Pháp chuẩn bị kết hôn với Jenny sao?”

“Bọn nó chia tay rồi.” Phương cha ở đầu bên kia điện thoại trầm mặc một chút, khuyên Phương Châm, “Em trai con gần đây tâm tình không được tốt, con đừng để ý đến nó. Lần đầu nó chia tay bạn gái trong lòng cũng không dễ chịu.”

Phương Châm biết, chuyện này khẳng định lại bị bọn họ đổ lên đầu cô.

Cũng may bây giờ cô đã thông suốt, không phải là của mình thì vô luận mình cố gắng bao nhiêu cũng không phải là của mình. Trước kia cô quá ngây thơ, cho là mình vô tư bỏ ra tất cả có thể đổi lấy đối đãi chân thành của người nhà. Bây giờ cô đã hiểu rõ, nếu như cha mẹ không thích cô, cho dù cô mang đến một núi vàng đến cho họ thì họ cũng sẽ như cũ không thích cô. Cho dù bọn họ cười với cô, cũng chỉ là vì tiền của cô.

Trước kia Phương Châm hơi có chút không cam lòng, vỗn cũng hi vọng cha mẹ nhìn mình nhiều một chút. Bây giờ thông suốt rồi hết hi vọng cũng đơn giản hơn rất nhiều, không cần ghi nhớ tiết kiệm tiền cho cả nhà, cô có thể toàn tâm toàn ý nghĩ cách cho tương lai của mình.

Phương Châm muốn mua cho mình căn nhà nhỏ. cô cẩn thận tính toán thu nhập của mình. Tiền lương làm vệ sinh không nhiều bằng khi làm bảo mẫu, nhưng cô thấy cũng không tệ, cộng thêm các khoản thu phụ, một tháng cô có khoảng ba ngàn năm trăm nhân dân tệ. Mỗi tháng tất cả chi tiêu cho dù tiết kiệm thế nào cũng ít nhất phải tốn một ngàn năm trăm nhân dân tệ, cho nên cô có thể để dành được khoảng hai ngàn.

cô đem tiền gửi ngân hàng lúc đầu cùng mấy tháng để dành ra tình toán, có khoảng năm vạn. Phương Châm cũng muốn mua một căn hộ nhỏ như căn cô đang thuê vậy.

cô đến môi giới nhà đất hỏi thăm, một căn hộ giống như cô đang ở trên thị trường ít nhất cũng khoảng ba mươi mấy vạn. Nhưng loại căn hộ như vậy không nhiều, cho nên cũng rất dễ bị tranh mất.

Phương Châm tính toán một chút số tiền mình thu vào, nghĩ xem có thể vay tiền mua nhà không. cô mới ra ngoài làm việc, ngân hàng sẽ không cho cô vay, nhưng cô vẫn là nghĩ trước tiên nên để dành thêm ít tiền. Trước mắt tiền lương bây giờ thật sự có chút ít, chi tiêu nhiều hơn so với tháng trước, Phương Châm nghĩ tìm thêm việc làm. Buổi trưa mỗi ngày làm vài giờ một tháng ít nhất cũng kiếm được hơn một ngàn nhân dân tệ.

Hôm nay gần đến nguyên đán, rất nhiều người đều trở về quê ăn tết, vừa lúc Phương Châm có thể hành động. hiện tại cô xem như cũng đã thành thạo công việc, nửa năm làm việc cũng tích cóp không ít kinh nghiệm, cũng không giống như lúc đầu lo sợ người khác biết cô từng ở tù như vậy.

Sau khi đem lý lịch gửi đi, Phương Châm vừa làm việc vừa chờ điện thoại. Kết quả chờ một ngày không chờ được điện thoại công việc, ngược lại buổi sáng lại nhận được điện thoại của một người khác.

Đó là Vương Tử gọi cho cô. Lúc ấy khoảng chĩn mười giờ sáng, Phương Châm vừa tỉnh ngủ rời giường, còn chưa kịp đánh răng. Vương Tử nghiêm túc nói với cô: “Chị có thể đến nhà trẻ một chuyến hay không?”

Lời này vừa nghe tuyệt không nghĩ đến là một đứa trẻ năm tuổi nói chuyện với người lớn.

Phương Châm ngáp một cái: “Làm sao, có chuyện gì à?”

“Hôm này có hội diễn văn nghệ, phụ huynh đều đến xem.”

“Vậy sao cậu lại gọi cho tôi? Ba cậu đâu?”

“Điện thoại gọi không được. tối hôm qua có thông báo cho ông ta đến, nhưng ông ta không có đến.”

“Vậy.....” Phương Châm suy nghĩ một chút vẫn là không đề cập đến chữ “Mẹ”. Mẹ Vương tử hiển nhiên là không ở cùng với cậu, nếu cậu muốn tìm mẹ cậu thì cũng sẽ không gọi điện thoại cho cô.

“Nhưng tôi cũng không phải là người nhà của cậu.”

“không sao, chỉ cần có người đến là được. Chị đến tiệm làm đẹp một chút là được.’

Phương Châm rất do dự: “Tôi, một chút tôi còn phải đi làm.”

“Vừa mới chín giờ, chắc chắn chị sẽ không đi làm sớm như vậy. Ông ấy nói bậy giờ chị làm ca tối.”

Thằng bé nói chuyện mạch lạc rõ ràng, Phương Châm hoàn toàn không nói lại cậu. cô cầm điện thoại nhịn không được cười cười, cố ý trêu Vương Tử: “Ông ấy là ai vậy?”

Đầu bên kia điện thoại im lặng chốc lát, Vương Tử trả lời: “Là cha em.”

nói xong, cậu lại hỏi một câu: “Rốt cuộc chị có đến hay không?”

“Được, tôi đi, đưa địa chỉ nhà trẻ cho tôi.”

Trong lòng Phương Châm hơi có chút đồng tình với Vương Tử, đứa trẻ nhở như vậy dù là áo cơm không lo, thấy bạn bè ở bên cạnh cha mẹ, cả nhà hòa thuận vui vẻ, cậu cũng sẽ đau lòng khó chịu.

Đầu bên kia điện thoại, Vương Tử đưa điện thoại cho người bên cạnh, lễ phép nói: “cô Trương, cô có thể nói với mẹ con nhà trẻ chúng ta ở đâu không?”

Rất nhanh thì có âm thanh một cô gái truyền đến, nói địa chỉ cho Phương Châm. Phương Châm nghe thấy hình như cô Trương đang hỏi Vương Tử tại sao mẹ cậu không biết địa chỉ nhà trẻ.

Vương Tử bình tĩnh trả lời: “Bà ấy mới từ nước ngoài về.”

Bởi vì chính mình từng sinh non nên Phương Châm đối với trẻ nhỏ có một loại tình cảm đặc biệt. Đối mặt với chúng sẽ vô cùng mềm lòng. cô muốn đối với con của người khác khá hơn một chút, đứa con đáng thương chưa ra đời kia của mình nếu đầu thai rồi hẳn là cũng có thể được người khác yêu thương.

cô mặc dù học vấn không quá cao, nhưng trong lòng còn có chút quan niệm về số mệnh, gần đây lại càng tin tưởng vào loại vận mệnh này. Từ quan hệ của cô và Nghiêm Túc có thể thấy được, hai người cả đời này có lẽ thật bị vận mệnh ràng buộc.

Sau khi Phương Châm cúp điện thoại thu dọn một chút rồi ra cửa, bởi vì vội vàng nên điểm tâm cũng chưa kịp ăn. cô không đi xe điện mà đi tàu điện ngầm. Đợi đến nhà trẻ đã sắp mười một giờ rồi.

Sau khi đến Phương Châm liền gọi điện cho Vương Tử, kết quả lại nghe được giọng của Nghiêm Túc. Phương Châm kinh ngạc một chút, liền nghe Nghiêm Túc nói: “Tôi ở trước mặt em.”

cô ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Nghiêm Túc đang bước về phía cô. Phương Châm cúp điện thoại, tức giận đến nở nụ cười châm biếm: “Vương Tử nói không tìm được anh, tội mới đến giúp đỡ.”

“Tôi đến trễ. Tối hôm qua tôi bay sang Nhật, sáng nay lên máy bay có chút trễ, tôi cũng vừa đến không lâu.”

“Nếu anh đã đến, tôi đi đây.”

Nghiêm Túc trực tiếp kéo tay cô: “Được, em muốn đi thì tự đi giải thích với thằng bé. Em đi như vậy, thằng bé nhất định đem khoản nợ này tính lên đầu tôi.”

Phương Châm im lặng đi theo Nghiêm Túc đến hậu đài phía sau hội trường, tìm được Vương Tử ở giữa các bạn nhỏ mặc quần áo kì dị.

cô cũng không biết có phải là Vương Tử hay không, bởi vì nhìn cậu rất lạ, trang phục trên người cậu to đến bốn năm lần, một mình chiếm một khu vực rất lớn. nếu như cậu muốn đứng lên đi lại, một đống người bên cạnh phải nhường đường cho cậu.

“Cậu bé diễn cái gì?”

“Tảng đá.”

Phương Châm thiếu chút phun một ngụm nước ra: “Diễn tảng đá?”

“Đúng vậy, em diễn là một tảng đá lớn. cô giáo nói, tiết mục phải dựa vào mọi người cùng nhau hoàn thành, có người diễn Vương Tử thì phải có người diễn tảng đá.”

Lời này nghe không sai, nhưng Phương Châm nhìn cậu một người nặng nề, cả người là một đống đen thùi, trong lòng rất muốn cười, chỉ là sợ đả thương lòng tự ái của Vương Tử, nên cô chỉ có thể cố nén cười.

cô lại tính sổ với Vương Tử: “Ba cậu đã đến, tại sao không gọi điện thoại cho tôi, hại tôi phải đi một chuyến.”

“Ông ấy đến lúc em đang mạc quần áo, mặc xong mới nhìn thấy ông ấy. Chị nhìn em mặc thành như thế này có thể gọi điện thoại sao?”

“Vậy thì để cho ba cậu gọi.”

“Tôi không biết em đến, lúc đầu thằng bé không có nói với tôi.” Nghiêm Túc lập tức chứng tỏ mình trong sạch, vẻ mặt vẫn cứ như tên của anh.

VƯƠNg Tử lập tức tiếp lời: “Khi đó chị đều đã ra cửa, phỏng chừng là sắp đến, lại ngại làm chị quay trở về. Xem xong buổi diễn có dùng cơm trưa, chị ăn nhiều một chút.”

Phương Châm quả thực không có cách gì với một lớn một nhỏ nhầ này, thật là không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa, từ già đến trẻ tất cả đều là gian manh như vậy.

cô chỉ có thể nhận mệnh. Buổi diễn cũng sắp bắt đầu, Phương Châm bị Nghiêm Túc kéo ra hội trường, ngồi xuống hàng ghế thứ nhất. Đối diện vị trí này là sân khấu, là chỗ ngồi tốt nhất trong tất cả các chỗ ngồi. Hôm nay là buổi lễ long trọng của trường, các lớp đều có tiết mục, từ đọc diễn cảm thơ ca đến múa hát, trên sấn khấu cái gì cần cũng đều có. Phương Châm cầm trong tay bản danh mục các tiết mục giống như thiệp cưới, kinh ngạc phát hiện có tiểu phẩm tương thanh.

(Tương thanh 相声: một loại ca nói của Trung Quốc, dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước, nói hoặc hát để gây cười, đa phần là châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.)

Những đứa trẻ này lớn nhất cũng chỉ có sáu tuổi, nói tương thanh có quá khó không?

Quả nhiên là nhà trẻ của người có tiền, lễ mừng năm mới cũng đều tổ chức không giống với người khác. Phương Châm nghĩ đến đay liền quay đầu đánh gía những phụ huynh khác, buổi lễ mừng năm mới sắp bắt đầu, các phụ huynh khác lần lượt đi vào hội trường, từ cách ăn mặc đến dáng vẻ cử chỉ không một ai không lộ vẻ “có tiền có quyền” bốn chữ.

Phương Châm cúi đầu nhìn quần áo mình một chút, cảm thấy có chút khiến cho Vương Tử mất thể diện.

Nghiêm Túc ngồi bên cạnh cô, khóe mắt quan sát vẻ mặt cô, thong thả nói: “không cần để ý, giá trị con người không thể nói bằng quần áo trên người.”

Cho dù là dựa vào quần áo trên người cô cũng không so sánh được với người cao sang. Nhiều người như vậy, đoán là chỉ có cô là có tiền án nha.

Cũng may Phương Châm cũng không phải là người hay so bì,cô đã quen với cuộc sống bình thường, cung sẽ không hâm mộ cuộc sống giàu sang. cô quay đầu ngồi thẳng người, nghiêm túc chuẩn bị xem các bạn nhỏ biểu diễn.

Trước khi tiết mục bắt đầu khoảng chừng vài phút đồng hồ, chỗ ngồi bên cạnh Nghiêm Túc rốt cuộc có người ngồi. Người kia cả người đầy trang sức quý giá, vừa lộng lẫy vừa quý phái lại đẹp đẽ. cô vừa ngồi xuống hai mắt liền trực tiếp đảo trên người Phương Châm, cuối cùng lại chào hỏi lôi kéo làm quen với Phương Châm: “Đây là bà Nghiêm sao, lần đầu gặp, thật là vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp.”

--- --- ---

Phương Châm lúng túng cười một tiếng với đối phương, vừa nghĩ có nên giải thích vài câu hay không, cho dù nói là dì thằng bé cũng được.

Kết quả Nghiêm Túc lại quay đầu cười với người phụ nữ kia, lại dùng khuỷu tay đụng Phương Châm, mắt nhìn phía trước nói: “Bắt đầu rồi, nghiêm túc xem biểu diễn đi.”

Phương Châm cũng chỉ có thể cười cười với người nọ, ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn lên sân khấu.

Tiết mục này tiếp theo tiết mục kia, tiết mục của lớp Vương tử được xếp ở giữa. Nội dung tiết mục cũng không phức tạp, đại khái là kể chuyện người bạn nhỏ làm thế nào sửa đổi tật xấu kén ăn. Trong chuyện này, cậu bé không thích ăn rau,kết quả buổi tối mơ thấy ớt xanh, cải trắng, hành tất cả đều hóa thành người đuổi theo cậu không tha.

Diễn vai chính là cậu bé thân hình vô cùng mập, chạy một bước thở hổn hển ba cái, thoạt nhìn rất giống. Phương Châm cảm thấy không phải là cậu đang diễn mà cậu vốn dĩ là như vậy.

Cậu béo bị rau dưa đuổi đến ôm đầu nhảy lên, một đường chạy từ nhà đến rừng rậm, cuối cùng liền núp ở phía sau tảng đá lớn là Vương Tử diễn. Cậu béo vừa thở vừa lầm bầm, nên làm cái gì bây giờ, lúc này Vương Tử mới lên tiếng: “Đem bọn chúng ăn hết là được rồi.”

Cả hội trường cười ồ một tiếng, Phương Châm cũng nhịn không được cười: “Còn tưởng là thằng bé chỉ là bày biện ở đó, không ngờ còn có lời thoại.”

Cả người Vương Tử bị bọc trong phục trang tảng đá, chỉ lộ một gương mặt mập tròn trịa, nói chuyện mang theo từ ngữ trẻ con, nhưng giọng nói lại thuần thục chững chạc, mọi người nghe thấy càng buồn cười.

Cậu béo nghe thấy cậu nói làm cậu giật mình kinh sợ: “Tảng đá cũng có thể nói chuyện?”

“Ớt xanh cũng có thể bước đi, tại sao tảng đá lại không thể nói chuyện.

Lời này vừa nói mọi người càng cười ghê hơn, hội trường lập tức xôn xao, mãi cho đến khi tất cả tiết mục đều kết thúc, Phương Châm còn nghe phía sau có phụ huynh bàn luận tảng đá Vương Tử kia, đều nói đứa nhỏ này rất có tiềm chất. Phương Châm liền quay đầu nói với Nghiêm Túc: “Xem ra thằng bé này rất giống anh. Mặc dù trông không giống anh nhưng tính cách rất giống.”

“Ừ, thằng bé giống mẹ nó.”

Đây là lần đàu Phương Châm nghe Nghiêm Túc nhắc đến mẹ Vương Tử, không khỏi có chút kinh ngạc, liền nhân cơ hội hỏi: “Bây giờ mẹ thằng bé đang ở đâu?”

“Ở nước ngoài.”

Khó trách vừa rồi Vương Tử nói với cô giáo mẹ cậu mới từ nước ngoài về, thì ra mẹ cậu thậtđang ở nước ngoài.

“Vậy hai người.....ly hôn rồi?”

Lời này vừa thốt ra Phương Châm cũng cảm thấy mình quá nhiều chuyện rồi, vội vàng bổ sung một câu: “Được rồi, không muốn trả lời thì đừng nói, tôi không nên hỏi nhiều.”

Nghiêm Túc cũng không có tức giận, bình tình liếc nhìn cô một cái: “Tôi cùng mẹ Vương Tử không có kết hôn.”

Đáp án này ngoài dự đoán của Phương Châm, Phương Châm liền không biết nên nói gì. Vừa lúc này, Vương Tử đã thay xong quần áo, từ phía sau sân khấu chạy đến, chạy đến trước mặt họ nói: “Con đói bụng rồi, đi ăn cơm đi.”

“Hai người đi ăn đi, tôi về trước, xế chiều tôi còn phải đi làm.”

Phương Châm vừa nói vừa giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã sắp hai giờ rồi, ba giờ rưỡi cô sẽ phải đến Thâm Lam đi làm. Kết quả cô vừa dứt lời, bụng lại đúng lúc phát ra tiếng kêu, cô lúng túng đến đỏ bừng mặt, không dám nhìn vẻ mặt của Nghiêm Túc và Vương Tử.

Hai cha con liếc nhau một cái, ăn ý không cười ra tiếng. Vương Tử giơ tay kéo tay Phương Châm: “đi thôi, ăn ít đồ rồi lại đi làm. Để ông ấy lái xe chở chị đi là được.”

Phương Châm đúng thật đói bụng, buổi sáng thức dậy đến giờ chỉ uống vài ngụm nước, lúc xme biểu diễn chìm đắm trong đó nên không cảm giác được, lúc này bụng cô liền lên tiếng kháng nghị.

Nhà trẻ chuẩn bị cho phụ huynh và các bạn nhỏ một bữa trưa phong phú, tự mình lấy thức ăn, thức ăn phương Tây hay Trung Quốc đều có. Bởi vì Phương Châm vội vàng đi làm nên không có cách nào tỉ mỉ nghiên cứu thức ăn, liền chọn mấy loại sushi lại chọn đồ uống rồi tìm chỗ ngồi xuống, nhanh chóng ăn.

Nghiêm Túc bởi vì muốn đưa Phương Châm đi làm, cũng tùy tiện chọn lấy ít thức ăn. anh bưng cái mâm ngồi đối diện Phương Châm, ăn không được mấy miếng liền nghe tiếng Phương Châm ho khan, ngẩng đầu nhìn phát hiện cô bị nghẹn, liền thuận tay đưa ly nước cho cô.

“không cần gấp gáp như vậy, nếu là không đến kịp thì nghỉ một ngày, sẽ không trừ tiền lương cũng sẽ không có ai khai trừ em.”

Phương Châm uống hai ngụm nước đem cơm trong cổ họng nuốt xuống, khoát tay nói: “không cần, có thể kịp giờ.”

Nghiêm Túc im lặng nhìn chằm chằm Phương Châm một lúc lâu, đột nhiên mở miệng nói: “Em, cô gái này, đừng cậy mạnh như vậy được không?”

“đi làm đúng giờ là cậy mạnh sao?”

Nghiêm Túc khẽ mỉm cười, không nói lời nào, lúc này Vương Tử chạy đến, đem dĩa nhỏ của mình đặt lên bàn, lại leo lên ghế ngồi xuống, sau đó quay đầu hỏi Phương Châm: “Xế chiều chị có thể không đi làm không?”

“không thể.”

“Xế chiều trường học còn có hoạt động, chị không tham gia sao?”

“Để ba cậu chơi cùng cậu đi, tôi phải đi làm.”

đang nói Phương Châm đột nhiên nhớ đến vết thương trên trán Vương Tử, nên liền giơ tay sờ đầu cậu. trên cái trán trắng nõn của Vương Tử lờ mờ có một vết sẹo, mặc dù không sâu nhưng là không phải hòn toàn không có. Phương Châm nhìn thấy có chút có lỗi.

Vương Tử lại chẳng hề để ý nói: “không sao, đàn ông có sẹo đẹp trai hơn.” (+.+)

Phương Châm quay đầu hỏi Nghiêm Túc: “Là anh dạy thằng bé sao?”

“Là ông Dương dạy.”

“không ngờ ông Dương cũng chơi với trẻ con.”

“không có cách nào, chị không ở đây, em chỉ có thể tìm ông ấy chơi.”

Phương Châm đang nói chuyện với Vương Tử thì điện thoại Nghiêm Túc vang lên, anh liền đứng dậy đi sang chỗ khác nghe điện thoại. Vương Tử liền nhân cơ hội dụ dỗ Phương Châm: “Chị ở lại đi, để ông ấy xin nghỉ cho chị, tất cả mọi người trong Thâm Lam đều nghe ông ấy.”

Phương Châm sờ đầu Vương Tử: “không được, sẽ có người đồn đãi chuyện không hay. Ba cậu là ông chủ lớn, hẳn nên làm gương tốt cho mọi người.”

“Nhưng là hai người đều đi, em sẽ không cảm thấy thú vị nữa.”

“Tôi tự mình đón xe đi là được, để ba cậu ở lại với cậu.”

“không được không được, là em gọi chị đến làm sao có thể để chị đón taxi về. Vậy cũng thậtkhông có phong độ rồi, để ông ấy đưa chị đi, nếu không em sẽ không yên lòng. Em thích chị, nên không thể để chị xảy ra chuyện.”

Từ trước đến giờ, Phương Châm vẫn luôn cảm thấy Vương Tử đối với cô có chút quái lạ. Cậu bé này trưởng thành sớm, nói chuyện cùng cậu cũng giống như nói chuyện với người lớn. nhưng dù thế nào cô cũng không tin đứa nhỏ năm tuổi sẽ vừa ý cô một người gần ba mươi tuổi.

Cho nên cô hỏi: “Vương Tử, tại sao cậu lại thích tôi như vậy, có nguyên nhân gì sao?”

“Có, bởi vì em cảm thấy chị giống mẹ em.”

Trong lòng Phương Châm lộp bộp một cái: “Tôi nhìn giống mẹ cậu sao?”

“không có, hai người một chút cũng không giống. Mẹ em vô cùng xinh đjep, chị kém xa so với bà ấy. Nhưng là chị có chút giống bà ấy, mẹ em cũng từng nói hoa có linh hồn.”

Phương Châm tự động bỏ qua đánh giá của Vương Tử đối với cô, chỉ chú ý đoạn cuối: “Bây giờ mẹ cậu đang ở đâu, là ở nước ngoài thật sao? Mẹ cậu nói những lời này với cậu lúc nào?”

“Bà ấy ở nước ngoài, thật lâu cũng chưa có trở về. Nhưng là bà ấy có gọi điện thoại cho em, cái kia chính là nói với em trong điện thoại.”

Phương Châm nhìn vẻ mặt thành thật của Vương Tử, trong lòng nhói đau từng đợt. Đứa trẻ này rất đáng thương, mẹ ở nước ngoài, ba thì suốt ngày bận công việc, trong nhà chỉ có bà cố là yêu thương cậu. Về vật chất cậu giàu có hơn những đứa trẻ khác, nhưng lại thiếu thốn tình cảm.

Nghĩ đến đây cô vươn tay ra sờ sờ đầu Vương Tử. Ánh mắt rất nhạy bén, liếc mắt liền thấy được cảm xúc trong mắt Phương Châm, liền thuận thế đi lên: “Chị Phương, chị được nghỉ ngày nào nha?”

“Chủ nhật tôi được nghỉ, sao thế?”

“Vậy chị đi chơi với em có được hay không?”

Phương Châm vừa định từ chối, Vương Tử lại bổ sung một câu: “Hai ngày nữa dinh nhật em, chị đi chơi với em một ngày có được không? Mẹ em không có ở bên cạnh, trên trán em lại vừa có một vết sẹo, em thật muốn có một sinh nhật thật đầy đủ nha.”

Phương Châm thầm nghĩ, hai chuyện này cũng không có liên quan với nhau nha, lại nhìn bộ dáng đáng thương của Vương Tử, giống như sắp rớt nước mắt, làm cho tình mẹ lan tràn trong lòng cô. Bình thường cô không phải là một người dễ mềm lòng, cũng không biết tại sao vùa wnhinf thấy Vương Tử, lời từ chối đều luôn không nói được thành lời.

cô đang do dự có nên đồng ý hay không, thì đã thấy Nghiêm Túc đi đến.anh nhìn đồng hồ một chút đã sắp đến ba giờ rồi, cho nên đề nghị với Phương Châm: “Có muốn đi hay không?”

Phương Châm vội vàng đứng lên: “Tự tôi đi là được, anh ở lại với thằng bé đi.”

“không sao, tôi đưa em đi rồi trở về với nó.”

Vương Tử cũng thêm vào: “Đúng vậy nha, chị Phương để ông ấy đưa chị đi đi. còn có rất nhiều người chơi với em.” thật ra thì trong lòng Vương Tử cũng không quen ở cũng một chỗ với Nghiêm Túc. Tình cảm hai cha con quá mỏng, mỗi lần ở cùng một chỗ cậu lại cảm thấy thật không dễ chịu.

Nghiêm Túc cũng không nói thêm cái gì, cầm lấy áo khoác trên ghế, nói với Phương Châm: “đi thôi, đi nhanh về nhanh. Vương Tử, con nghe lời cô giáo nói, đừng chạy lung tung.”

Vương Tử cười đến mặt đầy hoa, kéo tay Phương Châm nói nhỏ: “Chị Phương, xem như xong rồi nhé, chủ nhật em để ông ấy đến đón chị nha.”

Phương Châm còn muốn nói hai câu, bên kia Nghiêm Túc lại thúc dục. cô chỉ có thể cười cười, xoay người đuổi theo Nghiêm Túc.

trên đường đến Thâm Lam, Phương Châm nhịn không được nói với Nghiêm Túc: “Sau này anh có thời gian nên ở bên Vương Tử nhiều một chút, tôi cảm thấy thằng bé nnayf vô cùng cô đơn.”

“Hôm nay nó lại nói cái gì với em sao?”

“Nhắc đến mẹ thằng bé, thoạt nhìn Vương Tử cái gì cũng không thiếu, thật ra thì rất thiếu tình yêu thương. Thằng bé nói mẹ cậu ở nước ngoài, hai người chỉ có thể liên lạc thông qua điện thoại. Tôi cảm thấy thằng bé cần được lớn lên trong gia đình hoàn chỉnh, đối với cuộc sống và tính cách sau này của cậu đều tốt.”

Mắt Nghiêm Túc nhìn phía trước, môi mỏng khẽ nhếch, im lặng trong chố lát mới nói: “Cho nên em muốn khuyên tôi cùng mẹ thằng bé tái hợp?”

Phương Châm vội vàng phủ nhận: “Tôi không có ý này, đây là chuyện nhà của anh, tôi không có quyền hỏi đến. tôi cũng chỉ là cảm thán một chút thôi, anh không cần để trong lòng, coi như tôi chưa nói gì đi.”

Đây cũng không phải là lời nói tức giận, mà là ý nghĩ chân thật trong lòng Phương Châm. Dù Nghiêm Túc là người cha kỳ lạ đến thế nào cũng không đến phiên cô – một người không quen biết bình luận. mọi nhà đều có chuyện khó nói, quan hệ với cha mẹ em trai cô còn như thế thì có lập trường gì mà nói người khác?

Nghiêm Túc quay đầu nhìn Phương Châm một cái, trên mặt mang theo nụ cười tự giễu: “Tôi biết là em quan tâm Vương Tử. Nhưng là cho dù phát sinh cái gì, tôi và mẹ Vương Tử cũng không thể tái hợp được.”
Loading...

Xem tiếp: Chương 33: Sắc Nữ

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Bay Trên Tổ Chim Cúc Cu

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 35


Nương Tử Bán Thân

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Thiên Tài Ngục Phi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 100


Đại La Thiên Tôn

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 350