Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 31: Mập Mờ

Chương trước: Chương 30: Bày Tỏ



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đêm hôm đó, Nghiêm Túc cố ý đến tìm Phương Châm.

Lý do rất đơn giản, bởi vì anh đột nhiên phát hiện Phương Châm đổi ca tối.

Ban đầu anh không cố ý tìm hiểu giờ làm việc của Phương Châm. Dù sao anh cũng rất bận rộn, chuyện quan trọng của tập đoàn đều đặt trên người anh, mỗi ngày anh khôngphải hội họp thì cũng là bàn chuyện làm ăn, cho dù là ăn cơm cũng là ăn cùng với đối tác.

Kể từ hôm hôn lên trán Phương Châm, Nghiêm Túc có một thời gian không đi tìm Phương Châm. anh cảm thấy mình đã biểu hiện rất rõ ràng, nhưng cần phải cho đối phương thời gian tiêu hóa.

Dù sao Phương Châm không giống các cô gái khác, muốn cô mất đi hận ý với anh cũngkhông dễ. Hai người bọn họ có thể ngồi trên một bàn cơm, ăn cơm, nói chuyện yên bình, cũng không đại biểu bọn họ có thể ôm nhau hôn nhau như tình nhân bình thường chung giường chung gối.

anh và Phương Châm muốn đến với nhau cần một quá trình dài và khó khăn. Nghiêm Túc dẫn đầu bước trước, đợi vài ngày muốn nhìn hiệu quả của nó.

Cho nên vào ngày nào đó, buổi trưa anh mượn cớ xuống khu mua sắm tìm đối tác, lúcđi ngang lầu hai nhìn về hướng nhà vệ sinh một chút. anh cũng không cảm thấy sẽ gặp được Phương Châm ở chỗ này, nhưng là anh nhìn thấy một người mặt lạ hoắc mặc đồng phục vệ sinh từ nhà vệ sinh đi ra ngoài, bước chân Nghiêm Túc hơi chậm lại.

Viên Mộc đi bên cạnh anh liền nói: “Phương Châm chuyển đến ca tối rồi.”

Nghiêm Túc nghe thấy nhưng lại làm như không nghe thấy, bước nhanh qua nhà vệ sinh, giống như chuyện vừa rồi hoàn toàn không xảy ra.

Nhưng trong lòng anh lại nhớ kĩ chuyện này. Phương Châm đang làm tốt đột nhiên lại chuyển ca, hiển nhiên là đang muốn ám chỉ gì đó với anh. Nghiêm Túc cũng không cảm thấy mình đang ép Phương Châm làm ra quyết định gì, cũng cho là cô là một cô gáilàm ca tối cũng không phải là lựa chọn tốt gì.

Hôm nay cuộc sống không yên ổn, cô gái độc thân đi đêm rất dễ xảy ra chuyện.

anh đến tìm Phương Châm là muốn nói chuyện với cô một chút, nghe lý do cô chuyển ca một chút. Nếu như có thể thuyết phục cô đổi lại ca ngày đương nhiên là tốt nhất. Chỉ là một hai buổi tối đều không có thời gian, gấn đến ngày lễ anh càng phải xã giao nhiều hơn.

Ngày kia rốt cuộc có thời gian đi tìm Phương Châm nhưng anh vẫn làm thêm giờ đến rất muộn, nhớ đến có lẽ Phương Châm vẫn chưa về, lại thêm hôm nay là đêm giáng sinh, Nghiêm Túc hết bận liền vô cùng muốn gặp Phương Châm.

Lúc đi trên cầu thang nối giữa hai tòa nhà, anh còn đang suy nghĩ, trễ như thế này, Phương Châm một mình làm việc trong tòa nhà lớn như thế có thể cảm thấy sợ haykhông. Kết quả sau khi đi đến anh mới phát hiện, thì ra không phải chỉ là một mình cô.

Mặc dù anh chưa tùng giao thiệp với Thẩm Khiên, nhưng Nghiêm Túc nghe Lý Mặc nóinên ấn tượng với anh cũng không tệ lắm. Tuổi trẻ, thông minh, có năng lực, bề ngoài cũng rất tốt. Gia thế cũng không khiến đối phương ủy khuất, nếu như không phải là trong lòng anh có tình cảm với Phương Châm, thì khách quan mà nói, Phương Châm coi như là với cao Thẩm Khiên.

Nhưng tình cảm không thể nói đến điều kiện, một khi tình yêu đến, thì sẽ bị lung lạc tâm trí. Trước kia lúc Nghiêm Túc nhớ đến Phương Châm, chỉ cảm thấy cô gái này thậtghê gớm, đâm anh một dao, mặc dù không lấy được mạng anh nhưng mỗi khi chạm đến vết sẹo trên bụng, trong lòng anh lại không vui.

Nhưng bây giờ hoàn toàn không còn cảm giác này. Lúc nhớ đến Phương Châm sẽ cảm thấy tràn đầy thương tiếc. cô gái này mang khuôn mặt trời sinh khiến người khác yêuthương, không là nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng có chút xinh đẹp. Nghiêm Túc sống ba mươi năm không có cô gái nào có thể chạm đến tim anh, lúc biết Phương Châm anh cũng không biết mình sẽ bị cô gái này mê hoặc.

Nhưng bây giờ anh thừa nhận, trên người Phương Châm có một sức hấp dẫn đặc biệt, cho nên anh và Thẩm Khiên đều có tình cảm với cô.

Nhìn biểu hiện của Thẩm Khiên, rất rõ ràng là đang theo đuổi Phương Châm. Vậy ý tứ của Phương Châm đối với anh ta là như thế nào?

Lúc đó anh cách quá xa, trong phút chốc không thể hiểu rõ được. nhưng Phương Châm nhìn Thẩm Khiên cười thật tươi, hình ảnh đó cứ quẩn quanh mãi trong đầu anh.

Dường như đến bây giờ cô cũng chưa từng cười xán lạn với anh như vậy.

trên việc làm ăn Nghiêm Túc rất là lạnh lùng, anh chưa bao giờ đem vui buồn trong lòng biểu hiện lên mặt, cho dù là đối thủ cạnh tranh hay là mấy lão hồ ly trong hội đồng quản trị đều cảm thấy không thể nhìn thấu anh.

Nhưng trên vấn đề tình cảm, Nghiêm Túc cũng có chút ít kiêu ngạo. Lần đầu nảy sinh tình cảm với con gái, mặc dù anh biết rõ là không thể nhưng vẫn muốn thử.

Nếu không thể khắc chế thì làm rõ ràng là tốt nhất. Cho nên buổi tối ngày cuối cùng trước tết, sau khi Nghiêm Túc làm đến khuya rốt cuộc cũng rút ra được thời gian để đitìm Phương Châm.

Hôm nay Thẩm Khiên có thể có ở đây không? Có phải là lại đem thức ăn khuya đến hò hẹn với Phương Châm không?

Nghĩ đến đây anh liền bước nhanh hơn. Lúc đi qua đoạn cuối của cầu nối hai tòa nhà,anh dừng lại bước chân lấy điện thoại ra gọi cho Viên Mộc: “...... Đúng, tùy tiện mua hai phần thức ăn ở tiệm thức ăn nhanh nào đó. Tôi ở đại sảnh tòa nhà, anh bảo người ta đem thẳng đến là được.”

Thư ký kiêm bạn tốt Viên Mộc sau khi nhận được cú điện thoại này liền có chút khônggiải thích được, nhưng vẫn là tận lực làm việc. anh không có bảo người đi mua mà là chui ra khỏi cái chăn ấm áp, thay quần áo, xuống lầu, tự mình lái xe đi mua.

thật ra thì anh cũng có chút tò mò, đã trễ thế này, Nghiêm thiếu gia là đang muốn làm gì?

Sau khi cúp điện thoại tâm tình Nghiêm Túc cũng không tệ, khóe miệng không tự chủ liền hiện lên một nụ cười. anh vẫn như cũ đi xuyên qua sảnh tầng hai, không đi thang máy mà là đi bộ đến cầu thang, sau đó đứng ở chỗ này nhìn Phương Châm, từ trên cao nhìn xuống.

trên cầu thang chỉ có một mình Phương Châm, không nhìn thấy chút bóng dáng của Thẩm Khiên. Lúc này Phương Châm đang lau bậc thang, từ trên xuống dưới, một bậcmột bậc cẩn thận mà lau, chỉ sợ một góc cũng không bỏ qua. Đầu tóc cô được búi lênthật cao, trên trán có vài sợi tóc mai. Dường như Phương Châm rất ghét mấy sợi tóc này, thỉnh thoảng liền giơ tay vén chúng vào sau tai.

Nghiêm Túc nhìn cô làm động tác này, suy nghĩ một chút xoay người đi. anh đi thẳng đến quầy bán kẹp trang sức, đứng ở đó cẩn thận vén màn che lên. Bởi vì Thâm Lam làm tốt việc an ninh, mỗi góc đều có người giám sát hai mươi bốn giờ, nên có vài cửa hàng sẽ không khóa một vài đồ không quá đáng giá để hôm sau đi làm có thể tiết kiệm thời gian mở khóa mà bán trực tiếp luôn.

Cái quầy nhỏ này chiếm diện tích không lớn, trên quầy bày đủ loại nữ trang kiểu dáng màu sắc gì cũng đều có. Vật này cũng không đáng giá, chỉ là thiết kế tinh xảo một chút thôi. Nhờ vào danh tiếng của Thâm Lam nên một cái này cũng phải mấy trăm đồng, nhưng thực tế Nghiêm Túc thấy cũng chỉ có mười mấy đồng.

anh tự tay chọn cái kẹp nhỏ màu đen, sau đó xoay người hướng giơ về phía camera, lại móc mấy tờ một trăm từ trong bóp đặt lên quầy, sau đó đi về phía cầu thang.

Phương Châm đã lau xong tất cả bậc thang rồi, cô đang giạt khăn lau, cảm thấy có người đi từ trên cầu thang xuống liền ngẩng đầu lên, kết quả còn chưa nhìn rõ đối phương là ai thì tay đối phương đã đưa đến trước mặt cô.

Vẻ mặt Nghiêm Túc cẩn thận, không quá thành thục cài kẹp tóc lên đầu Phương Châm: “Như vậy sẽ không rớt xuống nữa.”

Trong lúc vô tình tay anh chạm vào trán Phương Châm, xúc cảm ấm áp ở đầu ngón tay làm cả người Phương Châm khẽ run lên, khoong tự chủ được liền nhớ đến cái hôn trêntrán kia.

cô theo bản năng lui về phía sau, lại quên mất mình đang đứng trên cầu thang. Cho nên một bước vào khỏng không thiếu chút nữa là ngã xuống, Nghiêm Túc nhanh chóng giơ tay nắm được cổ tay cô, kéo cả người cô vào ngực, hai tay ôm eo cô: “Cẩn thậnmột chút, một cái kẹp tóc mà thôi, không cần vui sướng đến như vậy.” )

Trong lòng anh đối với nó cũng là hơi có chút không vừa ý. Đây là lần đầu anh thật lòng muốn tặng quà cho một cô gái, kết quả lại tặng kẹp tóc mấy trăm đồng, thật có chút keo kiệt. Thử nghĩ một chút, lần trước anh đưa em trai Phương Châm chiếc nhẫn kim cương đều đáng tiền so với cai này hơn vô số lần.

anh bỗng nhiên có cảm giác có chút bất công với Phương Châm.

“Chỉ tìm được cái này, những thứ đắt tiền đều đã khóa lại.”

Phương Châm muốn nói rõ ràng là không phải vấn đề giá tiền. Nghiêm Túc đột nhiên tặng cô kẹp tóc làm cô rất lo lắng. Nhưng lo lắng chính là bây giờ anh ta đang ôm chặtcô, hai người trán chạm trán mũi dán mũi, hơi thở thổi đến mặt đối phương, muốn bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ.

Tình huống này so với hôm đó với Thẩm Khiên làm Phương Châm cảm thấy càng khôngđược tự nhiên.

cô giơ tay sờ sờ kẹp tóc trên đầu, gượng cười: “Rất được, cám ơn anh. Cái đó... tôi còn có việc phải làm, có thể......”

“Được.” Nghiêm Túc không đợi cô nói xong đã buông eo cô ra, giúp cô đứng vững, lại đánh giá xung quanh một chút, “Còn có bao nhiêu việc phải làm?”

“đã lau xong hết kính rồi, chỉ còn lại mấy bậc thang này thôi.”

“Vậy em lau đi, tôi chờ em.”

Phương Châm cầm giẻ lau có chút lo lắng: “Tìm tôi có chuyện gì không? đã trễ thế nàyanh không về nhà sao?”

“Vừa làm xong việc, nhớ đến em còn chưa có tan ca, liền đến đây tìm em ăn khuya.”

Gần đây sao thế, Phương Châm thầm nghĩ, làm sao hoa đào của cô đều tìm đến cửa tìmcô ăn khuya?

cô cười có chút bất đắc dĩ: “Tôi không ăn đâu, làm xong việc tôi liền về nhà. anh cũng về sớm một chút đi, ngày mai là tết nguyên đán rồi, anh không nghỉ tết sao?”

“Có, cho nên khuya hôm nay tôi không cần nóng vội chạy về nhà ngủ.”

“Có thời gian liền ở cùng Vương Tử đi.”

“Ừ, chỉ là đã trễ thế này, thằng bé cũng sớm đã ngủ rồi, cũng chỉ có mình em còn thức thôi.”

Cho nên đây chính là nguyên nhân anh ta tìm đến cô?

Phương Châm còn đang nghi hoặc thì phía sau vang lên tiếng bước chân. Viên Mộc vội vã đi đến, trên tay xách hai túi giấy. anh vòng qua Phương Châm đi đến trước mặt Nghiêm Túc, đem túi giấy nhét vào trong tay anh, sau đó lại vội vã đi.

Toàn bộ quá trình khoảng chừng nửa phút, nửa chữ cũng không nói.

Nghiêm Túc cảm thấy từ đầu đến cuối mình cũng chưa tùng nhìn lầm Viên Mộc. chỉ sợanh ta có ý đến nhiều chuyện, nhưng ngoài mặt vẫn để lại mặt mũi cho người ta.

Đưa mắt nhìn Viên Mộc biến mất ở cửa lớn, Nghiêm Túc đem một túi giấy đến trước mặt Phương Châm: “Ăn đi, không cần sợ mập, dù sao em một chút cũng không mập.”

Dưới ánh mắt của Nghiêm Túc, Phương Châm không tự chủ được giơ tay ra, cầm lấy túi giấy. Mở ra, bên trong thật là một bàn tiệc lớn, hamburg, khoai tây chiên, quả táo vân vân, không khác đồ Thẩm Khiên mua hôm đó lắm.

cô nghĩ hôm đó nhất định là Nghiêm Túc đều nhìn thấy hết nên liền hỏi: “Đây là anh cố ý?”

“Sao?”

“Hôm đó, anh đã nhìn thấy Thẩm Khiên đến tìm tôi.”

“Nhìn thấy.”

“Vậy anh nghe được chúng tôi nói gì không?”

“không có nghe thấy.”

Hôm đó lúc Phương Châm ăn hamburg, trong trí nhớ thì cô với Thẩm Khiên cũng khôngnói thêm gì. Sau đó lại là đoạn cô ngã nhào được Thẩm Khiên đỡ, sau đó nữa Nghiêm Túc đã đi, sau cùng hai người nói gì Nghiêm Túc đương nhiên là không nghe được.

Phương Châm cầm lấy túi giấy ngồi xuống bậc thang, ngửa đầu nhìn Nghiêm Túc đứng bên cạnh một chút. Nghiêm Túc không để ý đến bộ đồ tây bóng láng trên người, đặt mông ngồi bên cạnh Phương Châm.

“Hôm đó, ở chỗ này, Thẩm Khiên thổ lộ với tôi.” Phương Châm bỗng nhiên nói, giọngnói có chút nhẹ.

Nghiêm Túc nhướng lông mày lên, ý bảo cô nói tiếp.

Phương Châm nhìn anh khẽ mỉm cười: “Tôi từ chối anh ta.”

Những lời Phương Châm vừa nói, đổi lại là người đàn ông khác có lẽ đã nghĩ sai lệch.

Có lẽ còn tưởng là Phương Châm đang thả tín hiệu với họ, rất có thể làm người ta có hi vọng.

Nhưng Nghiêm Túc lập tức liền đoán được ý của cô, cười nhạt nói: “Cho nên hôm nay em chuẩn bị ở chỗ này lại từ chối một lần nữa.”

Phương Châm cũng cười: “Chưa nói tới từ chối, anh cũng còn không có nói với tôi cái gì.”

“Cho nên, em hi vọng tôi nói chút gì, sau đó lại nói từ chối. Hay là hi vọng tôi biết khó mà lui, ngay cả mở miệng nói cũng không nên.”

Phương Châm quay đầu lại, vẻ mặt thành thật nhìn Nghiêm Túc: “Tôi thừa nhận là vế sau.”

Nghiêm Túc lớn như vậy lần đầu muốn thổ lộ với phụ nữ, nhưng ngay cả cơ hội nói ra khỏi miệng cũng không có. anh cho là mình sẽ tức giận, nhưng cuối cùng anh chỉ là cười dộ lượng.”

đã sớm ngờ đến kết quả này, trong lòng cũng không có cảm thấy thất vọng. Ngược lại vì Phương Châm từ chối Thẩm Khiên mà thấy vui vẻ.

“không nói đến chuyện của tôi, em có thể nói vì sao lại từ chối Thẩm Khiên không?”

“hiện tại, tôi không muốn nói đến chuyện tình cảm.” Phương Châm cầm lấy miếng khoai tây nhét vào trong miệng, “Thời cơ chưa đến. Tôi mới đi ra không lâu, ngay cả ngày tháng cũng không biết, vội vội vàng vàng lao vào một tình yêu mới không thích hợp lắm. hiện tại, tôi cần công việc trước ổn định, tôi phải nuôi sống được bản thân mới dám nói đến chuyện yêu đương. Hơn nữa, yêu đương với tôi cần có áp lực rất lớn, người đàn ông không quan tâm nhưng người nhà của họ cũng không quan tâm sao? nóiyêu đương thì dễ kết hôn thì khó, tôi không muốn đến cuối cùng còn phải lấy chia tay để kết thúc.”

“Vậy Thẩm Khiên đồng ý sao?”

“anh có ý gì?”

Nghiêm Túc đút miếng khoai tây vào miệng Phương Châm: “Tôi nói, em từ chối Thẩm Khiên vậy anh ta đồng ý sẽ không theo đuổi em nữa sao?”

Vấn đề này làm Phương Châm vô cùng khó chịu. Ý của Thẩm Khiên rất rõ ràng, rõ ràng là không bỏ qua cho cô. Mặc dù anh ta nói hai người chỉ là bạn, nhưng rõ ràng là anhta còn cố chấp không chịu buông tay. Phương Châm thuyết phục không được anh ta, cũng không trở mặt được, chỉ có thể làm đà điểu không thèm nghĩ đến nó nữa.

cô chưa trả lời vấn đề của Nghiêm Túc, nhưng nhìn nét mặt của cô Nghiêm Túc đều hiểu tất cả: “Xem ra anh ta không đồng ý.”

anh vừa nói vừa đứng lên, hai ta đút vào túi quần xoay người nhìn Phương Châm. Ánh đèn từ đỉnh đầu anh chiếu xuống, một bóng đen phủ lên đầu Phương Châm. cô theo bản năng cảm thấy không ổn thì nghe Nghiêm Túc nói: “Ngay cả Thẩm Khiên cũngkhông đồng ý thì tôi làm sao có thể đồng ý.”

“Nghiêm Túc, anh nghe tôi nói.....”

“Làm xong rồi sao, làm xong thì đi.”

Nghiêm Túc vừa nói vừa bước chân ra cửa, đi mấy bước lại quay đầu lại nói với Phương Châm: “Lo lắng cái gì, nhanh đến đây, tôi đưa em về nhà.”

“không cần, tôi còn phải thay quần áo.”

“Tôi chờ em.”

“Tôi có xe điện, anh về trước đi.”

“Đêm đó, Thẩm Khiên có đưa em về không?”

Phương Châm sửng sốt, chỉ thấy Nghiêm Túc lộ ra nụ cười thảo mãn. rõ ràng đã biết đáp án. Phương Châm gần như có thể đoán ra kế tiếp anh sẽ nói gì.

Hai vài cô trầm xuống hơi lộ ra vẻ bất đắc dĩ, yên lặng một lát sau mới thỏa hiệp nói: “Vậy anh chờ tôi, tôi đi thay quần áo.”

trên đường về, Phương Châm ngồi trên xe Nghiêm Túc một câu cũng không nói. Dường như Nghiêm Túc cũng không có ý định nói cái gì, hai người cứ như vậy nghe nhạc sưởi ấm, im lặng ngồi cùng nhau.

Phương Châm làm việc một ngày rất mệt mỏi, tiếng nhạc lại vô cùng thư thái, như là có hiệu quả thôi miên. Mí mắt cô bắt đầu đánh nhau, bất tri bất giác liền dựa vào ghế ngủ.

Chờ xe chạy đến dưới lầu nhà cô thì cô đã hoàn toàn ngủ say.

Nghiêm Túc dừng xe bên đường, yên lặng nhìn gương mặt say ngủ của Phương Châm.anh cảm thấy mình nhất định là bị quỷ ám rồi, làm sao lại bị cô gái này mê hoặc rồi?anh đưa tay sờ bụng, vuốt ve vết sẹo hơi gồ lên bên trong, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.

Có một lần Lý Mặc say rượu rất cảm khái nói: “Tình yêu là cái gì? Tình yêu chính là món nợ đời trước thiếu nên đời này phải đến trả nợ.”

Nghiêm Túc thầm nghĩ, đời trước nhất định anh thiếu Phương Châm rât nhiều rất nhiều nợ, đời này mới trả nợ không ngừng cho cô. Năm năm trước một dao kia đúng là món nợ, bây giờ yêu cô lại là một món nợ khác. không biết kế tiếp anh còn phải dùng cách thức kịch liệt nào nữa để trả những món nợ đã thiếu.

Bộ dáng Phương Châm lúc ngủ rât giống đứa trẻ, dưới ánh đèn mặt mũi cô có vẻ rất mơ hồ, không giống như nhìn lúc ban ngày nhưng cũng thiếu một chút sắc bén. cô khẽ nhíu chân mày, dường như đang buồn bực chuyện gì.

Là vì Thẩm Khiên hay là vì anh, hay là cả hai người?

trên đầu cô còn đang kẹp cái kẹp nhỏ màu đen, viên đá trên kẹp lóe lóe lộ ra vài phần ngây thơ. Nghiêm Túc theo bản năng đưa tay ra nhẹ nhàng gỡ cái kẹp ra.

Tóc mái cô lập tức rơi xuống che gần nửa mặt Phương Châm. Như vậy nhìn cô lộ vẻ phụ nữ hơn, môi mỏng khẽ nhếch tràn đầy hấp dẫn, giống như đang câu dẫn người ta hôn nó.

Thân hình Nghiêm Túc từ từ nhích đến gần, cuối cùng dừng cách mặt Phương Châm khoảng chừng 10cm. Nhưng anh cũng không nhân cơ hội hôn cô, mà là nghiêm túc quan sát mắt mũi miệng ngũ quan của cô.

không tính là xuất sắc nhưng lại khiến anh thật lòng thích.

Phương Châm ngủ một lát, mơ màng cảm giác dường như có người áp sát vào mình, lập tức sợ hãi mở mắt. Sau đó cô nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú thật lớn của Nghiêm Túc ở trước mặt mình, cô bị làm sợ đến nối hét “A” một tiếng, theo bản năng ngồi thẳng dậy.

Nghiêm Túc lập tức ngồi thẳng lại, tránh khỏi một cuộc va chạm. Sau đó anh tắt xe, xuống xe mở cửa xe cho Phương Châm.

Mặt Phương Châm nóng như bị lửa đốt, ngồi trên xe lúng túng đến độ quên xuống xe. Mãi đến khi Nghiêm Túc mở cửa xe cho cô, cô mới vỗ vỗ khuôn mặt mình vội vã bước xuống, nói cũng không nói liền đi lên lầu.

Nghiêm Túc cũng không nói chuyện, cũng không bỏ đi, mà là theo sát Phương Châm lên lầu. Trong lòng Phương Châm đang hoảng hốt cũng không để ý Nghiêm Túc đi theo, mãi cho đến trước cửa nhà, cô chuẩn bị lấy chìa khóa mới chú ý đến cái đuôi theo phía sau nãy giờ.

“anh, anh vẫn chưa về à?”

“sẽ về, nhìn em đi vào tôi liền đi.”

Phương Châm vội vàng móc chìa khóa ra, tay khẽ run, mở cửa. Chờ cửa vừa mở cô liền đẩy ra một khe nhỏ nhanh chóng chui vào. Sau đó cô đóng cửa lại lại bị Nghiêm Túc giơ một tay lên ngăn lại, không những không đóng được cửa mà còn mở lớn hơn.

Phương Châm thầm nghĩ, anh ta sẽ không chơi xấu muốn vào nhà ngồi một chút đi.

Vẻ mặt cô khẩn trương nhìn Nghiêm Túc, bộ dáng nhìn thật có chút chọc cười. Nghiêm Túc nhìn mặt cô nhịn không được cười lên, tay chống cửa tùy ý vỗ vỗ mấy cái: “Em yên tâm, tôi không vào.”

“Vậy sao anh còn đẩy cửa?”

“Có lời muốn nói với em, em đừng vội vàng đóng cửa như vậy, tôi cũng không phải mãnh thú.”

Phương Châm thầm nghĩ anh so với mãnh thú còn đáng sợ hơn. cô đứng ở đó không nóilời nào, đôi môi khẽ nhếch kiềm chế cảm xúc trong lòng.

Nghiêm Túc vừa nhìn cô như vậy lại muốn chọc cô, bước lên một bước đến gần mộtchút. Phương Châm vừa thấy anh nhích đến gần ánh mắt lập tức mở thật to, sức lựctrên tay cũng tăng thêm một ít chỉ là không có cách nào đóng cửa lại.

“Đừng khẩn trương, hôm nay tôi không hôn trán em đâu.”

Lời này vừa nói ra Phương Châm lại cử động càng thêm thú vị. cô không những khôngthở phào nhẹ nhõm ngược lại lập tức giơ tay lên che miệng.

Nghiêm Túc thấy cô như vậy, rốt cuộc nhịn không được cười lên. Xem ra anh thông minh nhưng Phương Châm cũng không ngốc nha, ý ở trong lời cô lại hiểu được rõ ràng.

anh vừa cười vừa giơ tay vỗ vỗ vai Phương Châm: “Được rồi, đi ngủ sớm một chút, đừng làm mình quá mệt mỏi. Tôi đi.”

nói xong anh xoay người đi, đi xuống hai bậc thang liền nghe tiếng đóng cửa thật to phía sau, không nhịn được đứng lại quay đầu nhìn một chút. Cửa lớn nhà Phương Châm đóng chặt, hiển nhiên là hành động vừa rồi của anh đã dọa cô.

Nhớ đến bộ dáng Phương Châm che miệng thật chặt, anh buồn cười. Cất bước đi vào trong bóng đêm, anh hít không khí lạnh lẽo một hơi thật dài. Giơ tay lên nhìn thời gianđã qua mười hai giờ. Ngày thứ nhất của năm mới, anh cảm thấy trôi qua coi như cũngkhông tệ.

So với Nghiêm Túc nhẹ nhàng, Phương Châm hiển nhiên là có áp lực rất lớn. Sau khi đóng cửa cô dựa vào cửa, ánh mắt trống rỗng nhìn sàn nhà trước mặt. cô đột nhiên cảm giác có thể mình làm ở Thâm Lam cũng không được lâu.

Đêm hôm đó, Phương Châm tựa vào cửa thất thần thật lâu, cuối cùng cô nhịn khôngđược lấy chiếc nhẫn La Thế để lại cho cô cầm trên tay yên lặng nhìn nó hồi lâu, sau đó mới bình tĩnh được tâm tình.

cô đi tắm thay quần áo ngủ, kết quả nằm trên giường thật lâu liền phát hiện mìnhkhông buồn ngủ, trợn mắt nhìn chằm chằm trần nhà trong bóng tối, trước mắt cũnghiện lên một vài cảnh tượng lộn xộn cô từng trải qua.

Trước kia lúc cô ở cùng La Thế, từng ly từng tý hiện ra. La Thế là đàn anh đại học củacô, lúc cô học năm nhất, La Thế học năm tư. Sau đó tốt nghiệp, La Thế lấy tiền trong nhà ra ngoài xây dựng sự nghiệp, lai còn thành công. Lúc Cự Hoa phồn thịnh, một năm LaThế có thể kiếm được khoảng một trăm vạn nhân dân tệ, cũng được xem là thu nhập tốt rồi.

Chỉ tiếc, sau này công ty càng lớn, tài chính công ty lại có vấn đề. Cự Hoa đang trênđà tăng trưởng đột nhiên lại kẹt lại, sau đó cứ như vậy rơi xuống đất trong phút chốc.

Đoạn thời gian kia cũng chính là đoạn thời gian cuối cùng La Thế còn sống. Từ ông chủ trẻ lập tức biến thành nghèo rớt mồng tơi làm ăn thất bại. Phương Châm nhìn anh từ bình thường đến trở nên huy hoàng, nhưng cũng tận mắt thấy anh một đường tan táckhông thể vãn hồi.

Trừ La Thế, trong đầu cô còn có bóng dáng của Nghiêm Túc. Lần thứ nhất gặp anh ở buổi hợp báo, hình ảnh cô chen chúc trong đám người giả vờ phỏng vấn, nhưng lại cầm dao đâm anh, tất cả đều hiện lê trước mắt cô.

cô thậm chí còn nhớ được vẻ mặt lúc đó của Nghiêm Túc. Khi dao đâm vào người anh,anh cũng không lộ ra vẻ kinh hoảng, mà là hơi kinh ngạc nhìn cô. anh nhếch đôi môi, cố nén đau đớn cả người dựa trên người cô, ghé vào tai cô cắn răng nói: “Vì......cái gì?”

Phương Châm chỉ trả lời anh hai chữ: “La Thế.”

cô và Nghiêm Túc từ đó liền kết nghiệt duyên, vốn tưởng hai người sẽ hận nhau cả đời,không ngờ đến một ngày lại có thể ngồi cùng một chỗ ăn cơm, thậm chí còn ôm nhauthật chặt, gần như không có khoảng cách.

Phương Châm đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình giống như một chiếc xe lửa lệch đường ray, với sức lực của một mình cô không có cách nào kéo nó trở lại.

Loading...

Xem tiếp: Chương 32: Nghiêm Thái Thái (bà Nghiêm)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tình Yêu Hữu Danh Vô Thực

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17


Thần Y

Thể loại: Khoa Huyễn

Số chương: 683


Chúng Ta Là Chị Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Gấu ơi! Giúp anh!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 28


Giang Nam Nhu Nương Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 30