Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 22: Đánh Úp

Chương trước: Chương 21: Bị Thương



Nghiêm Túc cái gì cũng không có hỏi, chỉ nói một câu: "Vương Tử tìm cô."

Phương Châm cũng không nói cái gì, liền theo anh lên lầu đi xem Vương Tử. Hôm nay bệnh viện thang máy xảy ra chút trục trặc, hai người chỉ có thể leo thang bộ. Lúc lên lầu Phương Châm yên lặng đi theo phía sau Nghiêm Túc, trong lòng suy nghĩ có phải anh nhìn thấy một màn vừa rồi không.

Nhưng mà cho dù nhìn thấy thì thế nào? anh khẳng định không biết mẹ La Thế, cũng sẽ không nghĩ đến phương diện kia.

Nhưng là lúc này Nghiêm Túc thoạt nhìn cũng giống như tên anh, vẻ mặt Nghiêm Túc không vui, chỉ cho cô một bóng lưng, thân hình thẳng tắp kia cũng giống như đang truyền đến tức giận không tiếng động.

Phương Châm tưởng anh đại khái là vì chuyệnVương Tử bị thương cảm thấy không vui. Đổi lại ai cũng sẽ tức giận. Tuy rằng chăm sóc Vương Tử không phải là công việc của cô, nhưng dù sao vườn hoa cũng là phạm vi quản lý của cô, Vương Tử bị thương trong vườn hoa, cô cùng ông Dương đều không thoát được can hệ. Phương Châm thậm chí suy nghĩ, lúc này anhgọi cô lên cũng không hẳn là Vương Tử tìm cô, mà là Nghiêm lão thái thái muốn gặp cô. Làm việc không tốt, người ta nói một câu "cô bị đuổi việc", đêm nay cô liền phải thu dọn đồ đạc đi.

Phương Châm mải suy nghĩ, máy móc theo sát Nghiêm Túc lên cầu thang, không có lưu ý đến đối phương đã dừng lại tại đầu cầu thang, vì thế cô không kịp hồi thần liền đụng phải.

"A, thực xin lỗi."

Phương Châm vội vàng xin lỗi, nhìn mặt Nghiêm Túc so vừa rồi càng đen hơn, trong lòng liền càng nghi hoặc. cô hoàn toàn không thể tưởng được suy nghĩ chân thật trong lòng Nghiêm Túc giờ phút này. Sau khi nhìn thấy Phương Châm cùng Thẩm Khiên đứng một chỗ, Nghiêm Túc phát hiện tâm tình của mình lại ngoài ý muốn biến hóa.

thật ra thì anh đứng tại đầu cầu thang trong thời gian rất lâu, trong đoạn thời gian đó anh vẫn nhìn ba người ở đại sảnh dưới lầu. Ngườiphụ nữ trung niên có lẽ là mẹ Thẩm Khiên, từ đầu tới cuối vẫn lôi kéo tay Phương Châm nói không ngừng. Thẩm Khiên một bộ dáng con ngoan, mặt mang tươi cười đứng ở một bên.

Thẩm Khiên đối với Phương Châm có tình ý, đây là từ lần đầu tiên Nghiêm Túc nhìn thấy đối phương liền phát giác ra được. không nghĩ đến ngay cả mẹ anh ta đều thích Phương Châm như vậy, ngược lại có chút ngoài dự kiến của Nghiêm Túc.

Theo lẽ thường mà nói bình thường làm mẹ đều sẽ không thích có người có tiền án trở thành con dâu mình. Hôm nay, tình cảnh này có hai loại khả năng, một là Thẩm Khiên che giấu chuyện Phương Châm từng ngồi tù. Hai chính là mẹ Thẩm Khiên tương đối phóng khoáng, đối với chuyện này không chút để ý. Bà yêu ai yêu cả đường đi, chỉ cần con trai thích bà liền không ý kiến.

sẽ là loại khả năng thứ hai sao? Nghiêm Túc nhìn Phương Châm đứng đối diện đang tại xoa trán, suy nghĩ trong đầu liền giống như cỏ dại sinh trưởng, làm thế nào đều nhổ không sạch sẽ. anh biết kỳ thật người khác thường nhất không phải mẹ Thẩm Khiên, mà là anh. cô gái này từng muốn giết anh, rõ ràng anh hẳn là chán ghét cô căm hậncô thậm chí căn bản là không muốn gặp lại cô. Nhưng hiện tại anh lại muốn quan tâm cô trân trọng cô thậm chí là bảo hộ cô.

Chuyện hôm nay đổi lại là bất cứ người nào khác trong nhà, dù Nghiêm Túc không mắng đối phương cũng nhất định phảirăn đe đối phương vài câu. Nhưng đối với Phương Châm anhkhông nói ra lời nói nặng được, giống như cô là một sản phẩm thủy tinh dễ vỡ, nhẹ nhàng gõ liền vỡ.

Phương Châm xoa nhẹ trán vài cái cảm thấy không khí có chút quái dị, ngẩng đầu lên phát hiện Nghiêm Túc đangtrầm ngâm nhìn mình. Lại là loại này ánh mắt, phức tạp khó có thể suy nghĩ. Phương Châm phát hiện chính mình quả thực sợ nhìn thấy Nghiêm Túc như vậy, không dám nhìn anhchỉ sợ liếc mắt một cái đều sẽ làm tim đập thình thịch.

Vì thế cô nhanh chóng cúi đầu, vòng qua người Nghiêm Túc, lập tức hướng đến phòng bệnh mà đi. Nhưng đi ra một đoạn cô mới phát hiện một vấn đề, cô không biết Vương Tử ở phòng nào. Vì thế cô chỉ có thể dừng bước lại, vừa mới chuẩn bị quay đầu mở miệng hỏi, Nghiêm Túc phía sau liền hiểu nói: "302."

Phương Châm ngẩng đầu nhìn lên phát hiện mình đứng tại cửa phòng 301, vì thế nhanh chóng đi nhanh vài bước, gõ gõ cửa phòng 302.

Sau khi cô bước vào cửa Vương Tử đang nói chuyện với Nghiêm lão thái thái. anh bạn nhỏ vô cùng kiên cường, vừa không khóc cũng không làm nháo, chỉ là mệt mỏi buồn ngủ, lại còn kiên cường chống đỡ không chịu ngủ.

Nghiêm lão thái thái vừa thấy Phương Châm lại đây liền mỉm cười với cô, gọi cô lại đóngồi. Phương Châm đương nhiên không ngồi, chỉ là đi đến bên giường nhẹ giọng nói: "Thực xin lỗi lão thái thái, hôm nay là lỗi của tôi."

"Tôi nghe Vương Tử nói , là chính nó bướng bỉnh muốn lấy bồn quân ảnh thảo kia, mới không cẩn thận ngã từ trên ghế xuống. Chuyện này là ngoài ý muốn, đương nhiên, về sau tôi sẽ để bà vú trông nom thằng béđể tâm nhiều hơn. Nếu Vương Tử lại đến vườn hoa, cô cũng giúp tôilưu ý nhiều một chút."

Nghe ý tứ này lão thái thái hẳn là không có ý định truy cứu. Nhưng bà càng như vậy trong lòng Phương Châm càng không dễ chịu, cô thậm chí cảm thấy mình chính là khắc tinh của trẻ nhỏ, chỉ cần cô vừa xuất hiện, đứa nhỏ bên cạnh liền gặp xui xẻo.

cô lại mang vẻ mặt xin lỗi nhìn Vương Tử. trên đầu đứa bé này băng vải thưa, thoạt nhìn có chút đáng thương. Vừa thấy Phương Châm liền vội vàng hỏi cô: "Chị Phương, emlàmvỡ chậu hoa, bông hoa kia sẽkhông trách em đi?"

Phương Châm sửng sốt, nhanh chóng trấn an cậu: "sẽ không , cậu không phải cố ý, bông hoa sẽ không tức giận."

"thật sao, nó có thể nửa đêm tới tìm emhay không?"

Phương Châm nghĩ thầm xong rồi, lần trước đùa giỡn lưu lại hậu quả. Vốn chỉ là muốn khiến Vương Tử thêm yêu quý hoa cỏ, kết quả đứa bé này lại ghi tạc trong lòng. cô quả nhiên xem nhẹ trình độ thành thục trong tâm trí của đứa bé này, đổi lại đứa bébình thường cô tùy tiện nói một câu như vậy, không đến nửa ngày liền sẽ quên mất. Nhưng cậu lại ghi tạc trong lòng.

"sẽ không , nó sẽ không tới tìm cậu. Mỗi ngày, cậu đều đến vườn hoa đến tìm chúng nó chơi, giúp bọn nó tưới nướcbón phân, còn quét dọn vườn hoa. Cậu ngoan như vậy, chúng nó đều xemcậu là bạn tốt, làm thế nào nửa đêm sẽ đến tìm cậu đây?"

Vẻ mặt khẩn trương của Vương Tử rốt cuộc thả lỏng, Phương Châm thấy lời của mình có hiệu quả, quyết định đánh một kích cuối cùng, triệt để nhổ băn khoăn trong lòng cậu.

"Nếu là bạn bè, chúng nó liền sẽ bảo vệ cậu. Cậu yên tâm, chúng nó vĩnh viễn là bạn của cậu, vĩnh viễn sẽ không hại cậu."

Vương Tử rốt cuộc yên lòng triệt để, trên mặt lộ ra tươi cười khoái trá. Tâm tình vừa buông lỏng cậu liền cảm thấy mệt mỏi rã rời, càng không ngừng ngáp ngủ. Nghiêm lão thái thái nhân cơ hội liền bắtcậu đi ngủ, một bên đắp chăn thay cậumột bên dùng ánh mắt ý bảo Phương Châm cùng Nghiêm Túc đi ra ngoài trước.

Hai người nhận được "Chỉ thị" xong liền một trước một sau rời khỏi phòng bệnh. Phương Châm đi ở phía sau, lúc đóng cửa lại, cô do dự kế tiếp nên làm cái gì bây giờ. Nhìn nhìn thời gian đã sắp chín giờ đêm, cô đi quá gấpnên ví tiền đều không mang, đừng nói taxi, liền ngồi xe bus cũng không đủ tiền.

hiện tại biện pháp duy nhất an vị trên xe Nghiêm Túc trở về, mà Phương Châm theo bản năng liền muốn tránh néanh, cũng không có ý tứ chủ động để cho anh lái xe đưa mình trở về.

Liền ngay lúccô khó xử, Nghiêm Túc chủ động mở miệng nói: "cô chưa ăn cơm chiều đi, có muốn ăn chút gì hay không?"

"không, không cần, tôi không đói bụng."

"Vậy thì uống chút gì đó." Nghiêm Túc liếc nhìn máy đồ uốngcuối hành lang, thản nhiên bước đến phía trước, giúp Phương Châm mua ly sữa nóng.

Phương Châm chậm rì đi theo, lại nhận lấy ly sữa trong nháy mắt, rốt cuộc vẫn mở miệng nói xin lỗi: "Thực xin lỗi, chuyện hôm nay là tôi không đúng. Tôi không nên để một mình thằng bé ở lại chỗ đó, tất cả đều là lỗi của tôi."

"Đứa bé nhỏ như vậy quả thật không nên một mình ở lại chỗ đó. Bất quá chuyện này không hoàn toàn là lỗi của cô, cô có trách nhiệm, nhóm bà vú chăm sóc phải chịu trách nhiệm càng lớn."

"anh muốn đuổi việc họ sao?"

"Còn chưa quyết định, Vương Tử đứa bé này tính tình cổ quái không thích bà vú đi theo, điểm ấy tôibiết. Nhưng lúc tôithuê các cô ấy liền đem nói rõ chuyện này. Tôi cho các cô ấy tiền lương là gâp đôi tiền lương phổ biến bên ngoài, bởi vì tôi biết con của tôi khó trông. Lúc trước các cô ấy cũng đáp ứng tôi sẽ tận tâm tận lực. Nhưng trước mắt xem ra các cô ấy không có tuân thủ lời hứa, bởi vì đứa nhỏ không để các cô ở cùng các cô ấy cứ vui vẻ ở bên ngoài nói chuyện phiếm nghỉ ngơi, điều này vi phạm ước định lúc trước của chúng ta. Cho nên..."

"Liền không thể lại cho các cô ấy một cơ hội sao?"

Nghiêm Túc nhìn Phương Châm từ trên cao xuống, hơi nhíu mày: "cô đây là đang giúp các cô ấy cầu tình?"

"Tìm công việc cũng không dễ dàng. Lúc này các cô ấy hẳn là đã chịu dạy dỗ rồi, lần sau chắc chắn sẽkhông phạm vào nữa. Lại nói đổi bà vú đối đứa bé cũng không quá tốt. Vương Tử trời sinh mẫn cảm, đổi 2 người xa lạ tới chăm sóc thàng bé, thằng bé vừa không quen còn phải tốn thời gian thích ứng, thứ ba anh cũng không biết lần sau mướn người có thể vừa ý anh hay không. Vạn nhất gặp 2 người càng không tốt thì sao? Lại nói bà vú cũng cần thời gian hiểu thằng bé, cũng cần thời gian thích ứng làm quen vớithằng bé. Tìm người mới lại lãng phí thời gian. anh lại cho các cô ấy một cơ hội có được hay không?"

Trước kia Nghiêm Túc không hiểu được Phương Châm, trong quá khứ, trong năm năm anh vẫn xem cônhư một cô gái mạnh mẽ ngang ngược thậm chí có chút thần kinh. Nhưng mấy tháng gần đây tiếp xúc, anh phát hiện Phương Châm kỳ thật là người tâm tư tinh tế giàu lòng thương cảm thậm chí là một người thiện lương.

Đổi lại với người khác chuyện hôm nay anh không truy cứu trách nhiệm của cô, lúc anh quyết định muốn đuổi việc bà vú, cônhất định xuất phát từ ý nghĩ tự bảo vệ sẽ hùa theo lời của anh. Nhưng cô không có, cô thế nhưng mạo hiểm vì các cô ấy cầu tình.

Nghiêm Túc nhìn biểu tình thành thật trên mặtPhương Châm, đột nhiên ý thức được chính mình đã rất nhiều năm không gặp được cô gái quá đơn thuần thiện lương như vậy. anh nghĩ nghĩ lại mở miệng: "Ý kiến của cô tôi sẽ suy nghĩ. Bình thường tôithấy cô làm việc tại vườn hoa, còn tưởng côkhông hiểu Vương Tử gì nhiều. không nghĩ đến cô quan sát thật cẩn thận. Tôithấy cô đối trẻ nhỏ dường như rất để bụng, lúc trước Tráng Tráng bây giờ Vương Tử, cô đều đối với bọn họ không sai. Bất quá cô đại khái cùng trẻ nhỏ bát tự có chút không hợp, bọn họ ở trong gầncôtám chín phần sẽ bị thương."

Nghiêm Túc nói lời nói này khi mang theo chútngữ khí trêu chọc, ý định ban đầu là muốn đùa cô giảm bớt làm dịu không khí một chút. không nghĩ đến thốt ra lời này sắc mặt Phương Châm đột nhiên đại biến, nguyên bản hai gò má có vẻ hồng lập tức trở nên trắng bệch. cô có chút thất thần hít thở sâu hai cái, đột nhiên đem ly sữa một ngụm đều không uống nhét vào trong tay Nghiêm Túc, ngữ khí cường ngạnh nói: "anh nói không sai, tôi trời sinh cùng trẻ nhỏ xung khắc, tôi hẳn là cách bọn họ càng xa càng tốt."

nói xong lời này Phương Châm quay người rời đi, bước nhanh hướng đến đầu cầu thang.

Nghiêm Túc cầm ly đứng tại chỗ thất thần, anh không đoán được câu nói kia cư nhiên sẽ làm Phương Châm tổn thương. Trước kia anh nói lời quá đáng hơn, cũng không thấycô có phản ứng lớn như vậy. Hôm nay là thế nào?

Mắt thấy bóng dáng Phương Châm sắp biến mất tại an toàn cửa thoát hiểm, Nghiêm Túc đặt ly sữa xuống máy đồ uống, bước nhanh đuổi theo. anh muốn giải thích rõ tất cả, không hi vọng Phương Châm mang theo một bụng hiểu lầm cùng ủy khuất rời đi. Huống chi bây giờ cô có thể đi đâu, trời tối như vậy trên người cô lại không có tiền...

Phương Châm đã quên chuyện mình không có tiền, chỉ một lòngnghĩ nhanh chóng rời khỏi nơi này. cô đi đến cửa thoát hiểm, giơ tay đẩy cửa ra. đang chuẩn bị đi vào trong, một bóng đen đột nhiên từ phía sau cửa lao đến.

Chuyện phát sinh được quá bất ngờ, thậm chí Phương Châm ngay cả nghĩ cũng không kịp nghĩ. cô chỉ cảm thấy dường như người nọ giơ tay đẩy cô một cái, sau đó cô liền mất đi trọng tâm, cả người hướng tới bậc thang ngã xuống.

Tiếng thét chói tai cơ hồ tại bay ra khỏi miệng trong nháy mắt, nhưng trong tiếng thét chói tai Phương Châm còn nghe được một thanh âm khác. Đó là thanh âm của Nghiêm Túc, anh đuổi theo đến đây, mắt thấy Phương Châm sắp ngã xuống lầu, dưới tình thế cấp bách kêu tên cômột tiếng, sau đó nhanh chóng vươn tay nắm được cổ tay cô.

Phương Châm chính không tự chủ được ngã xuống, Nghiêm Túc vốnnghĩ dùng sứcmột chút đem cô kéo trở về. Nhưng lực ngã của cô thật sự quá lớn, lần này Nghiêm Túc cũng không thể kéo cô trở về. Dưới tình thế cấp bách anhdứt khoátnhào cả người tới, đem Phương Châm kéo vào trong ngực, sau đó hai người đồng loạt ngãtrên bậc thang, ôm nhau nhanh chóng lăn xuống cầu thang.
Loading...

Xem tiếp: Chương 23: Hôn (1)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đông Phương Bất Bại Chi Ngự Phu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 46


Huyết Tình Hắc Đạo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Định Mệnh Anh Yêu Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 5



Ám Dạ Du Hiệp

Thể loại: Dị Giới, Võng Du

Số chương: 9