301 Sau một lúc lâu nàng mới tìm lại được giọng nói của chính mình. “Ta đã đến Thu Thủy hiên, cấm quân canh gác không cho ta vào. ”“Nàng đến đây vì chuyện của Niên Dao Quang?” Long Phi Ly không hiểu nổi nhíu mày.
302 Nàng nghe thấy Long Phi Ly trách cứ nói: “Thân thể đã như vậy sao không ở trong viện dưỡng bệnh cho tốt? Cát Tường đến đây thông báo ý́ chỉ của Thái Hậu là được rồi, nàng lại đây làm chi?”Như ý nghẹn giọng nói: “Chàng bảo ta chờ chàng đến gặp mặt, cuộc hẹn lần này, ta không biết sẽ phải đợi bao lâu nữa nên mới nhân dịp thay Thái Hậu nương nương truyền chỉ theo Cát Tường đến đây, bằng không nếu ta không lấy cớ…”Vừa rồi Cát Tường nói, Như Ý từ hôm ở Trữ Tú điện trở về thì bị bệnh ngay, đêm đó đã xảy ra chuyện gì nàng vẫn nhớ rõ.
303 “Theo ta được biết, Niên tần cũng không tốt lành gì với cô, mẫu thân của nàng ta cũng vậy, cô cần gì vì nàng…” Long Tử Cẩm đột nhiên ngừng lời, nhìn chằm chằm thật kỹ Tuyền Cơ.
304 “Nương, ta không nên vào thì hơn. ” Tuyền Cơ nhẹ giọng nói, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. “Niên gia xảy ra chuyện như vậy, nhà này xem như đã bị hỏng một nửa… Con gái à, coi như nương cầu ngươi, ngươi đi thăm nàng đi, để cho nàng được thỏa tâm nguyện.
305 “Niên Dao Quang, nói đi. ” Long Phi Ly thản nhiên nói. Trong hiên chỉ còn lại hắn cùng với Dao Quang hai người, Tuyền Cơ đã được Hạ Tang dẫn ra ngoài.
306 Ban đêm, Phượng Thứu cung. Tuyền Cơ chống cằm ngồi trước bàn, đầu óc còn đang ngẩn ngơ, đột nhiên, một bàn tay nhẹ nhàng ấn lên vai của nàng. “Nương. ” Nàng quay đầu lại gọi Niên phu nhân một tiếng.
307 “Nương nương, chúng ta quay trở về đi. ” Thúy Nhi cầm đèn dẫn đường đột nhiên giữ chặt Tuyền Cơ lại. Tuyền Cơ ngẩn ra, “Làm sao vậy?”“Xiêm y của người…” Thúy Nhi lắc đầu.
308 Kim Loan điện. Ngày hôm nay cũng giống như mấy ngày trước, hoàng đế lâm triều chỉ đơn giản nghe qua triều thần bẩm tấu rồi tức khắc tuyên bố bãi triều, không nói tiếng nào rời khỏi điện.
309 Hạ Tang nhìn liếc Long Tử Cẩm một cái, đột nhiên hai người có cùng ý nghĩ rằng hoàng đế dự tiệc chúc thọ cũng không hẳn là chuyện xấu, bởi vì có một người cũng sẽ đi.
310 Long Phi Ly nghe xong, trầm mặc trong chốc lát, mới thản nhiên nói: “Nàng luôn biết đúng mực. ”Nghe khẩu khí hờ hững của hoàng đế, không ít người trong triều thần nhìn về hướng Niên thừa tướng dò xét, thầm nghĩ quả nhiên trước đây hoàng đế sủng ái Niên phi đều là giả bộ, chỉ sợ Niên gia hiển hách ngày xưa rốt cuộc không còn tồn tại nữa, nhưng Niên thừa tướng ở trong triều chung quy cũng có chút thế lực, trên triều đình trừ hai nhà Ôn Úc là có thể chế nhạo, các quan viên khác đều không dám nói gì chỉ khư khư giữ mình.
311 Không ai lưu ý đến sắc mặt lo lắng của Phương Sở Phàm lúc này đang liếc nhìn Long Chỉnh Văn. Ngọc Trí hơi hơi hít mạnh vào, khăn che mặt của nữ tử kia hiển nhiên đã được Cửu ca của nàng chính tay kéo xuống.
312 Trữ Tú điện. Long Phi Ly lấy mấy thứ lặt vặt ra khỏi rương, khi xoay người lại đã thấy khuôn mặt nữ tử phía trước đỏ ửng, thân hình ngọc ngà mịn màng đã trần như nhộng, nước da nàng trắng như tuyết, vóc dáng xinh đẹp lung linh, toàn thân toát ra vẻ mị hoặc mê người.
313 Cuối cùng nàng vẫn đến Trữ Tú điện một chuyến. Ở Phượng Thứu cung, Long Tử Cẩm cùng Hạ Tang chưa nói gì với nàng, nàng cũng không hỏi nhưng vẫn không chút do dự đi theo bọn họ đến đây.
314 Tuyền Cơ mím môi cười cười, dùng tay kia vỗ vỗ mặt Long Phi Ly rồi lại nắm quần áo của hắn. “Đôi mắt đen thui nè, thâm quầng luôn nè, cả ghèn cũng có luôn, phải lau sạch ghèn đi, còn nữa, quần áo này cũng không thể mặc nữa.
315 Tuyền Cơ nhìn Long Phi Ly nằm trên giường, trong lòng đang rất buồn bực. Hắn nghe chuyện xảy ra đêm đó xong thì chỉ nói một câu là có người giả truyền thánh chỉ cho nàng rồi lâm vào trầm tư, cũng may nàng đã bảo Hạ Tang truyền lệnh đem thuốc tới, bằng không nàng nghĩ hắn sẽ không cho nàng đi… Nàng lắc lắc bàn tay bị hắn nắm lấy dưới chăn, lại nghĩ quả nhiên là không thể nói lý lẽ với người bệnh, tay hắn lại hơi nắm chặt tay của nàng hơn một chút.
316 Trong miệng hắn còn thoang thoảng mùi thuốc, Tuyền Cơ cười khanh khách trốn tránh hắn, đang lúc hai người vui đùa ầm ĩ, Tuyền Cơ đột nhiên đẩy Long Phi Ly ra, nói: “Ta nhớ ra rồi! Vì sao ngươi nói với Dao Quang người trong lòng ngươi là Như Ý?”Nhớ tới chuyện này, Tuyền Cơ liền nổi giận, giơ nắm đấm nhắm vào trước ngực hắn lại nghĩ tới hắn bệnh nặng chưa khỏi nên đổi ý cắn lên cánh tay của hắn, Long Phi Ly nhướng mày, để mặc cho nàng cắn, nói: “Trẫm chưa từng nói gì hết.
317 Nhớ tới những hình ảnh trong lăng mộ Tân Truy Truy tìm thấy, Tuyền Cơ rất sợ hãi nhưng cũng rất tò mò, muốn đi xem đế lăng. “Không được, nàng không thể đi.
318 Nàng đang đau lòng thì có ba tỳ nữ đi vào cung kính hành lễ, nói: “Nương nương, ngài tỉnh rồi. Hoàng Thượng nói bảo ngài chờ hoàng thượng trở về ăn cơm trưa.
319 Nhưng những người khác thì lại không nghĩ như vậy, bởi vì Niên gia đã xảy ra chuyện, tất cả đều cho rằng hoàng đế thích ca cơ Uyển Nghi này là vì sự phong tình, cũng nghĩ rằng đêm đó hoàng đế đã sủng hạnh nàng, Uyển Nghi vì thể diện của mình, tất nhiên là sẽ không nói với người khác đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
320 An Cẩn sớm đã rất bối rối hoảng sợ, run run nói: “Hoàng Thượng, xin hãy nghe nô tì nói, là Niên phi nương nương dung túng tỳ —— ”“Nhưng bây giờ trẫm không hỏi ai đúng ai sai!” Long Phi Ly cười lạnh, liếc Từ Hi một cái.