321 Tuyền Cơ dìu Uyển Nghi dậy, hạ giọng nói: “Nơi này người làm chủ là Hoàng Thượng. ”Uyển Nghi cười khổ, thì ra vừa rồi Niên phi chỉ là thử mình! Niên phi căn bản không biết trên ngọc bội này có khắc hình gì, hình tường vân gì gì chẳng qua là thuận miệng mà nói thôi.
322 Dùng bữa trưa xong, Tuyền Cơ hầu hạ Long Phi Ly uống thuốc, bản thân mình thì lấy mứt hoa quả lạnh trên bàn ra ăn, rúc vào trong lòng Long Phi Ly xem hắn phê duyệt tấu chương.
323 Hai người đang nói chuyện, ngoài cửa truyền đến thanh âm thái giám, “Hoàng Thượng, nương nương, Ngọc Trí công chúa cầu kiến. ”Tuyền Cơ cười nói: “Muội muội của ngươi đến rồi, vừa nãy nàng đã muốn tìm ngươi, nghe thử một chút xem nàng muốn nói gì.
324 Ngày mai là ngày xuất phát đến Tây Sơn tham gia săn bắn! Tuyền Cơ trong lòng tràn đầy hưng phấn dẫn theo vài nha đầu nội thị chen vào đám người, sau khi xem xong quy tắc dán trên tường cùng danh sách tham gia một lượt thì nhất thời trợn tròn mắt.
325 Hai người đến gần, đám người Cát Tường vội vàng chào thi lễ, Như Ý nhìn thoáng qua cánh tay Long Phi Ly đặt trên lưng Tuyền Cơ, lại nhẹ nhàng nhìn thẳng vào mắt Long Phi Ly.
326 Danh xưng ‘Hoàng đế’ này, mặc dù là Thái Hậu, cũng xưng hô Long Phi Ly là Hoàng Thượng, gọi thẳng ‘Hoàng đế’, là rất bất kính. Mọi người tựa hồ cũng bị kinh sợ, theo ánh mắt Long Phi Ly, Tuyền Cơ nhìn qua hướng đằng sau lưng Thái Hậu, đã thấy có người đi tới.
327 Trữ Tú điện. Thương nghị công việc với Long Phi Ly xong thì mọi người lật đật trốn đi giống như lúc nãy Ngọc Trí lủi đi như gặp phải gió độc. Tuyền Cơ thấy lúc Long Phi Ly đàm luận cùng mọi người vẫn rất bình thường, vậy mà lúc này bọn họ vừa chạy sạch thì tính tình hắn liền phát tác, bước nhanh vào trong nội thất, hạt châu trên màn thủy tinh va vào nhau loảng xoảng, Tuyền Cơ mím môi, đi theo vào.
328 Tây sơn. Sau khi tới bãi săn, trừ Thái hoàng thái hậu cùng Thái Hậu ở lại trong doanh trướng, những người khác đều phân chia theo nhóm ghi trên thủ dụ, được cấm quân đánh xe ngựa hộ tống đến khu vực săn bắn đã phân chia sẵn.
329 “Vương gia. ” Tuyền Cơ không ngờ Long Chỉnh Văn lớn mật như thế, lại nghĩ thái độ cư xử của hắn không nên lỗ mãng như thế, nàng vừa sợ vừa nghi hoặc, đang định đẩy hắn ra, nào ngờ hắn càng ôm chặt lấy nàng, hạ giọng nói bên tai nàng: “Đừng nhúc nhích.
330 “Ca ca nàng đâu rồi?” Long Chỉnh Văn đột nhiên thản nhiên hỏi. “Đang trên đường trở về quận. Ca ca vẫn bị chuyện này làm cho tức giận nên không cùng ta cùng nhau quay trở về đây.
331 Xa xa Nạp Minh Thiên Lãng đang hào hứng săn bắn, quay đầu cười la lên: “Hoàng Thượng, nhóm chúng ta mà giành được phần thưởng thì Ngài có thể nhận được một phần, bản thân Ngài cũng tiết kiệm được một phần ban thưởng đó, ngài còn ở bên kia làm cái gì? Mau đến đây giúp ta một tay đi!”Long Phi Ly lại khẽ điểm chân một chút, lướt qua hắn, thanh âm vừa truyền đến thì thân ảnh đã biến dạng.
332 Hai người đang căng thẳng thì thanh âm của Bạch Chiến Phong đột nhiên truyền đến, “Các vị hãy quan sát trước đi, ta rời đi một chút, lát nữa quay lại.
333 “Dấu vết đánh nhau còn rất mới, bọn họ rời đi cũng không lâu, có phải Long Chỉnh Văn gây nên hay không, bây giờ vẫn chỉ là phán đoán. Việc này không nên chậm trễ, Chiến Phong, vẫn cứ làm theo kế hoạch lúc nãy đi, chỗ này gần khu vực săn bắn của khanh nhất, khanh qua đó thông báo cho Hạ Tang, sai một nhóm cấm quân đưa Ngọc Trí trở về doanh tại, những người còn lại, khanh và Hạ Tang cưỡi ngựa đuổi theo một hướng, bây giờ trẫm lập tức trở về điều động người.
334 Ngắm nàng một lúc lâu, tay hắn động thủ cởi xiêm y của nàng ra. Tuy rằng, hắn có cách có thể không làm cho nàng biết người chạm vào nàng là hắn, nhưng nếu có một ngày, vạn nhất nàng biết được thì sao? Chắc là nàng sẽ hận hắn tận xương tủy?Thân thể nóng như hỏa cháy khó nhịn nổi, ngón tay nắm trên vai nàng càng ngày càng gấp, có lẽ vì động tác của hắn trên người nàng, nàng khẽ nhăn mày, mí mắt hơi hơi nhướng lên.
335 Âm thanh bên ngoài tức khắc trở nên yên tĩnh lại. Long Phi Ly ném ngọn đuốc vào đống củi khô trên mặt đất, mặc kệ cho nó bùng lên, ánh lửa sáng rực. Sói con đứng trên mặt đất ngơ ngẩn nhìn Tuyền Cơ, đột nhiên lại nhảy lên trên tảng đá, bả đầu nhẹ nhàng dựa vào đùi Tuyền Cơ.
336 Long Phi Ly lo lắng Tuyền Cơ bị kinh hoảng nên chỉ cho xe ngựa đi từ từ, xe ngựa này đi quá chậm, trong doanh trại, người của các nhóm cũng đã trở về, Long Lập Dục cũng có mặt, sắc mặt âm trầm đứng ở bên cạnh Thái Hậu.
337 Sắc mặt bà trầm xuống, nói: “Như Ý, ngươi lại đây. ”Tuyền Cơ ngẩn ra, chỉ thấy Như Ý chậm rãi từ sau lưng Thái Hậu bước ra, trên tay cột một mảnh khăn tay, trên đó có vài vết máu thấm ra.
338 Tuyền Cơ nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của sói con, ngồi chờ Thôi y nữ đến đây, đột nhiên nghe thấy giọng Long Phi Ly từ bên ngoài lều truyền đến, vừa nghiêm nghị vừa lãnh khốc, như là đang mắng mỏ ai đó.
339 Một mùi thơm nồng lan tỏa khắp bốn phía trên mặt đất, sắc mặt Thôi y nữ trắng bệch, cúi đầu, nghẹn giọng nói: “Đúng… Thực xin lỗi. ”Nàng vừa căng thẳng thì liền mắc tật xấu lắp bắp như vậy.
340 Hoàng đế vẫn im lặng, Như Ý rốt cục nhịn không được nói: “Hoàng Thượng, nơi này gặp mặt cũng không tiện, không bằng đêm nay chúng ta ước hẹn ở một chỗ chờ —— ”“Không có gì đáng ngại.