1
Long Thành Minh Đế năm thứ 15, Hiền vương phủ
“ Tiểu thư, tại sao người lại ngốc như vậy?”
Tỳ nữ bên người của Phượng Kinh Vũ – Lan Tâm phủ phục ở bên giường, tay gắt gao nắm lấy tay của người đang nhắm chặt mắt nằm ở trên giường, một thân hỉ phục đỏ thẩm, nước mắt như những hạt trân châu rơi vỡ rớt trên chăn gấm thêu hoa văn hình uyên ương đang đùa nghịch trong nước
Thật ồn ào!.
2
Một tiếng rống to mang theo tức giận, làm toàn bộ đại sảnh Tiên Mộng Cư run rẩy. Trên lầu hai, trong gian phòng chữ thiên trang nhã, Hiền vương Tông Chính Vân Triệt tuấn dật đang uống rượu, hưởng thụ mĩ nhân bóc quả nho bón cho hắn, đôi mày khẽ cau, phân phó người hầu thân cận Thành Công đang đứng một bên phục vụ :
“ Đi xem một chút, chuyện gì xảy ra!”
Thanh Công lĩnh mệnh ra khỏi gian phòng, sau khi nhìn thấy Phượng Kinh Vũ đứng ở đại sảnh, như hạc lạc giữa bầy gà, thì cau chặt lông mày, vội vàng trở lại nhã gian bẩm báo với Tông Chính Vân Triệt :
“ Vương gia, là vương phi…”
Nói được một nửa, liền thấy Tông Chính Vân Triệt háy hắn một cái, hắn vội vàng sửa lại : “ Là Phượng Khinh Vũ đến” Hắn biết vương gia mặc dù cưới Phượng Kinh Vũ, nhưng trong lòng chưa từng thừa nhận nàng là vương phi của hắn
“ Là nàng?” Đôi mày anh tuấn không khỏi nhíu chặt hơn, dung mạo như Chung Vô Diệm, nói chuyện thì cà lăm cà lẹt, sao nàng lại tới đây?
“ Tông Chính Vân Triệt, ngươi là con rùa rụt cổ à?” Đúng lúc này, giọng sư tử hống đinh tai nhức ốc của nàng lại truyền đến
Hắn cũng không ngồi yên nữa, vội vàng đứng lên, lao ra khỏi nhã gian, mới vừa bước tới cầu thang, liền thấy một đạo ánh mắt đang nhìn mình.
3
Gã sai vặt Thành Công lập tức hiểu dụng ý của Tông Chính Vân Triệt, vội vàng lĩnh mệnh tiến lên chuẩn bị túm cánh tay của Phượng Khinh Vũ, vừa nhìn Lan Tâm, thấp giọng khiển trách :
“ Lan Tâm, con không mau tới giúp một tay!”
Hừ! Nghĩ vu khống ta điên rồi xong sao? Không có cửa đâu!
Phượng Khinh Vũ hừ lạnh một tiếng, cánh tay giương lên, liền quật ngã Thành Công nằm lăn trên đất , mày liễu nhăn lại , liếc xéo Tông Chính Vân Triệt, lạnh lùng thốt:
"Hiền vương Điện hạ, ngươi cứ việc xé, ta không ngại viết thêm bức từ thư nữa !"
Phượng Khinh Vũ nhìn Lan Tâm: "Trở về Phượng phủ, ngày mai đem từ thư đưa đến Hiền vương phủ!" Dứt lời, xoay người, ưu nhã cất bước hướng phía cửa đi tới.
4
Thời điểm Phượng Khinh Vũ hồi phủ, trừng trị tì nữ Tú Hà, Phượng Khinh Ca cùng với Liễu Như Lan đang nằm ở trên ghế mây dưới giàn nho trong viện, nhàn nhã hóng mát
“ Lời ngươi nói là thật?”
Liễu Như Lan chợt bật dậy, mắt mở thật to, không thể tin được.
5
Trong lời nói của Phượng Khinh Vũ mang theo uy hiếp rõ ràng, Liễu Như Lan giận đến xanh mặt nhưng Phượng Khinh Ca vội vàng nói nhỏ bên tai nàng : “ Mẫu thân, nhẫn nại một lát, con đi tìm phụ thân”
Lúc này, Phượng Ngạn vừa mới hạ triều, đang ngồi xe trên đường về nhà
Liễu Như Lan vừa nghe lời nữ nhi nói, lập tức đè xuống tức giận.
6
Phượng Ngạn mới vừa nghe nói Phượng Khinh Ca rơi xuống nước, liền vội vã chạy tới hồ nhân tạo duy nhất trong phủ. Lúc này, Phượng Khinh Ca mới được gã sai vặt đi ngang qua cứu lên, đặt ở trên đất
Giờ khắc này, nàng ta bởi vì chim trong nước quá lâu, đã hôn mê.
7
Lúc này, Vân đại phu dưới sự thúc giục của gã sai vặt, rốt cuộc cũng tới
"Vân đại phu, ngươi tới thật đúng, nhanh nhanh nhìn xem Ca nhi…!"
Phượng ngạn mới thấy vân đại phu tới, như thu được chí bảo, chân mày nhíu chặt cũng chậm rãi thả lỏng một chút.
8
Lão ngoạn đồng dập tắt ánh nến , lại lau mồ hôi , lúc này mới mở cửa để Phượng ngạn đang chờ ngoài cửa chờ đi vào.
Cửa vừa mở ra, khói mù liền hướng ngoài cửa tản đi, Phượng ngạn ho khan hai tiếng, giơ giơ phủi phủi khói mù bay vào mặt sau đó ba chân bốn cẳng vọt tới bên giường của Phượng Khinh Ca
Phượng ngạn vừa nhìn thấy Phượng Khinh ca hôn mê bất tỉnh, vội la lên: "Đạo trưởng, tiểu nữ nàng thế nào.
9
Hắn cư nhiên lại gửi thiếp mời đến Phượng phủ, mời Phượng Khinh Vũ qua phủ một chuyến !
Gia đinh kia thấy Phượng ngạn đột nhiên biến sắc, vội vàng đem đầu cúi thấp đến trước ngực.
10
Ngày thứ hai, Phượng Khinh Vũ rời giường rất sớm, chuẩn bị tìm gương rửa mặt, nhưng nàng nhìn bốn phía, đều không thấy gương đồng.
Phượng Khinh Vũ mặc dù không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là Tiểu chủ tử của Phượng phủ, lại được lão phu nhân thương yêu, làm sao có thể nghèo đến nỗi ngay cả gương đồng cũng không có?
Trong phòng không có gương đồng, nơi nàng xuyên qua cũng không thấy, Phượng Khinh Vũ bỗng rung mình một cái, chợt liên tưởng đến một vấn đề, thiên hạ đồn rằng thiên kim Phượng phủ cà lăm, diện mạo xấu xí, nàng lúc này mới nhớ từ lúc xuyên qua đến giờ, cũng chưa từng nhìn thấy mặt mình?
Lúc này, Lan Tâm đang bưng chậu nước đi vào, Phượng Khinh Vũ nhanh như gió đến gần Lan Tâm, đoạt lấy chậu nước trong tay nàng bỏ lên bàn.
11
Ngồi trong lương đình, Tông Chính Vân Triệt cùng với Mộc Thanh Dương vừa nghe thiệp mời của Chiến Vương đến, theo bản năng liền nghi ngờ, sau đó là vẻ mặt mừng rỡ.
12
Ngân diện hình ưng được lột xuống, lộ ra khuôn mặt hồng hào mang chút nếp nhăn
"A! Lão Đạo Sĩ là ngươi?" Lan Tâm chỉ vào hắc y nam tử, sợ hãi kêu.
13
Phượng Khinh Vũ cả kinh quay đầu lại, liền thấy một nam tử ngọc thủ lâm phong, thân mặc hắc y cẩm bào đi ra từ phía sau tấm bình phong, tướng mạo giống hệt nam tử thêu trên tấm bình phong, dáng vẻ cô tịch trong tranh, ở bên ngoài càng thêm mấy phần lãnh khí.
14
Trên Lãm Nguyệt Lâu, thanh phong, minh nguyệt, đêm thật yên tĩnh, người càng an tĩnh hơn
Ân Dạ Ly nằm trên ghế, tầm mắt khép hờ, nhìn vầng trăng ở trên cao, im lặng không nói gì.
15
Ngón tay của nàng chỉ cách mặt nạ của hắn một cự ly rất gần, thế nhưng Phượng Khinh Vũ không tài nào tiếp tục được
Nàng không thể vượt qua cửa ải của chinh mình, không được sự cho phép của Ân Dạ Ly, tháo mặt nạ của hắn là không tôn trong hắn, cũng chính là tội bất kính.
16
Sáng sớm hôm sau, trời mới vừa tờ mờ sáng, Phượng Khinh Vũ đã rời giường, nàng luôn luôn cảnh giác nên rất khó ngủ say, huống chi suốt đêm qua trong đầu nàng đều không ngừng hiện ra một bóng dáng.
17
"Tốt! Ngươi cũng đừng hối hận!"
Doãn ngọc yên đồng ý một tiếng, ở trong mắt nàng Phượng Khinh Vũ chính là phế vật không làm được trò trống gì , cái gì cũng không biết, chỉ biết si mê Tông Chính Vân Triệt.
18
“ Tiểu, tiểu thư, ta…. ” Kinh Hồng cúi đầu, ngập ngừng, nàng muốn nói vừa rồi đột nhiên cảm thấy dưới nách buồn buồn, cho nên không nhịn được giật giật.
19
Trên đài, Phượng Khinh Vũ hé miệng cười khẽ, Doãn Ngọc Yên sắc mặt lúc đỏ lúc trắng. Dưới đài, đám người vây xem náo thành một mảnh.
Rốt cuộc, Hữu Tướng Doãn Hạc Linh vội vã đến.
20
Hoàng cung, Thấu Phương điện.
“ Bốp”
Doãn thục phi trượt tay, ly trà làm bằng bạch ngọc thượng hạng vụt khỏi mép bàng, rơi xuống đất vỡ nát, nước trà màu nâu sẫm văng tung tóe, dính trên làn váy hoa lệ tinh xảo của nàng, nàng vẫn chưa lấy lại tinh thần, trong đầu chỉ vang đi vang lại câu nói kia
“ Nhi thần cùng với Phượng Khinh Vũ đã hòa ly, nhi thần đã đem huyết ngọc phượng hoàng trả lại cho nàng”
Tỳ nữ cận thân của Doãn Thục phi vội vàng cầm khăn lau cho nàng, lại bị nàng đá một cước văng ra.