Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sống Lại Làm Ái Thê Nhà Tướng Chương 31: Chương 31

Chương trước: Chương 30: Chương 30



Uyển Như tính toán trong lòng, lại không cẩn thận suy nghĩ rốt cuộc địa phương nơi Tiếu Dương chuyển đi sẽ như thế nào, ở trong quan niệm của nàng trận đánh này đã thắng lợi chính là đã kết thúc, giống như trong trí nhớ, trong vòng ba năm rưỡi sẽ không có chiến sự, cho dù là đổi đi nơi khác cũng sống bình thản qua ngày.

Thật ra thì lần này Tây Nhung nhiễu loạn, kiếp trước nàng cũng chưa từng nghe nói, cho nên trong lòng mới hoảng sợ cảm thấy chuyện thoát ra khỏi quỹ đạo lịch sử, không nhất định Tiếu Dương có thể bình an trở về.

Cũng may bình an chịu đựng qua năm ngày này, phu quân không mất một sợi tóc, rồi sau đó giữa phu thê xuất hiện một chút xíu vấn đề nhỏ, như Tiếu Dương phát uy, cung hàn bại lộ…, nhưng tất cả còn đang nắm trong lòng bàn tay, dường như chuyện cũng phát triển về phương hướng tốt đẹp, tất nhiên đối với chuyện độc lập môn hộ Uyển Như ôm lấy mong đợi cực lớn.

Không biết, cho tới bây giờ loại xung đột nho nhỏ này ở vùng biên cương cũng chưa từng huyên náo xôn xao, có liên quan đến nhân sĩ phòng bị, quan viên cấp cao đã biết rõ, Thiên gia ngợi khen một chút rồi thôi, Tạ Tuấn Dật chưa từng làm quan ở kinh thành cũng dính dáng đến, hơn nữa kiếp trước nàng đến chính thê cũng không phải, chưa từng ra khỏi cửa giao tiếp với các phụ nhân, cho dù cửa nhỏ cũng chưa từng ra không biết cũng không tính là kỳ lạ.

Trong trí nhớ của nàng năm năm sau Tiếu tam lang lãnh binh tác chiến giết bốn phương đó chân chính là quốc chiến, trên dưới cả nước cũng chú ý, tất nhiên có thể nghe được đôi câu, cũng không phải đã trôi qua là có ý nghĩa tuyệt đối an toàn.

Uyển Như không biết chút gì cả với những chuyện kia, cơn đau bụng bắt đầu đỡ hơn vào ngày thứ hai thì bắt đầu uống các loại canh bổ vui vẻ xem sổ sách, xem kim khố nhỏ của Tiếu Dương, người này, rõ ràng nén bạc, thỏi vàng còn nhiều hơn cả rương tiền nữa!

Mặc dù, tiền đồng mới là tiền tệ dùng để lưu thông, Kim Ngân hoàn toàn không thể dùng làm tiền, nhưng, Uyển Như tựa vào đầu giường sau khi dọn xong án kỷ bắt đầu bấm bàn tính nhỏ ở trên đùi.

Theo tỷ lệ đổi ở kinh thành, một lượng vàng tương đương với sáu lượng bạc trắng, một lượng bạc trắng tương đương với 1300 văn, theo như trên sổ sách viết 260 lượng hoàng kim, 890 lượng bạc trắng, đây cũng là. . . . . . 318 vạn 5000 văn!

Nhìn từng dãy hạt châu tính toán, Uyển Như trực tiếp hít vào một ngụm khí lạnh. Đây chính là đưa ra tất cả khoảng thu nhập, quan lớn trong kinh lương bổng một năm cũng mới mười vạn tiền thôi!

Như thế có thể thấy được, Binh không phải là chuyện gì rất có tiền đồ, nhưng đây vẫn chỉ là khoản thu nhập trong vòng bốn năm qua của Tiếu Dương, nếu làm quan chỉ dựa vào bổng lộc mà nói, cho dù là Tể Tướng cả đời không ăn không uống cũng không được nhiều như vậy! Ai có thể liên tục làm quan chính nhị phẩm trong ba mươi hai năm chứ?

Bận rộn một ngày, coi xong kim Ngân, sau khi tính toán tiền đồng và thu chi tơ lụa, Uyển Như vẫn tựa vào trên giường lại bắt đầu xem sổ sách khác.

Nhấp miếng canh táo đỏ nóng, mở sách ra xem, phát hiện đồ vật gốm sứ gần như không có, chỉ thấy được trong đó có ghi chép lẻ tẻ vài bình hoa chạm trỗ sứ men xanh, khay chạm trỗ hoa văn mây, những loại bình này…, nghĩ đến là đồ sứ không dễ giữ, tính tình tam lang này không giữ lại loại vật này.

Ngoài bình, lon, vật trang trí phần lớn trong hai sổ sách là Kim Ngân cùng số ít dụng cụ bằng đồng, đoạt được chiến công cũng có thương nhân người Hồ tặng cho, nhìn tên dường như cũng hẳn là vật phẩm thượng đẳng không tệ.

Như chùy điệp Kim Kỳ Lân, lũy ti Kim Phượng Hoàng, chùy điệp chạm khắc Ngân Huân…, giở từng trang thấy từng chuỗi dài tên mà làm Uyển Như ngứa ngáy khó nhịn, đến cơn đau đớn trong bụng cũng hòa hoãn không ít. (chùy điệp và lũy ti sẽ được tác giả giải thích cuối chương)

Tiếc nuối chính là, đồ ngọc và châu báu được Uyển Như coi trọng kho cũng không nhiều, ước chừng là có phần “cướp” góp vào, trước đó tam lang không đổi luân phiên, hoặc chính là hắn thích kiện vật phẩm lớn lẻ tẻ thì không để vào mắt.

Nhưng nhìn mục lục cũng cảm thấy mọi thứ bất phàm, ngọc đái chỉ có quan viên tam phẩm mới có thể đeo cũng khá hơn chút, bình thường lược, trâm, vòng ngọc càng làm cho người ta hoa mắt.

Các hạng mục còn lại tương đối rải rác, điên cuồng dựa theo lấy được trong những tháng ngày qua về ghi chép được một đống lớn, ví dụ như răng ngà, sừng tê giác, da lông, đồ sơn mài, mã não, thủy tinh đều có, phần lớn là chút vật để ngắm hoặc vòng tay, trang sức, thảm…, cũng bao gồm tách nhỏ, dụng cụ thư phòng.

Bởi vì quá loạn Uyển Như cũng đếm không hết, dứt khoát tạm thời mặc kệ đặt sổ sách ở một bên.

Hạng mục sau là thư họa và bản cổ tịch tốt nhất, cho tới bây giờ những vật phẩm này là cha chồng vung tay lên ban thưởng,

Loading...

Xem tiếp: Chương 32: Chương 32

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Vô Địch Dị Giới

Thể loại: Huyền Huyễn

Số chương: 32


Cáo Sa Bẫy Cáo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 15


Tặng Em Một Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Mùa thu tóc ngắn

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31