Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Quan Thuật Chương 2780: Anh Mới Là Nông Dân.

Chương trước: Chương 2006: Lang Phá Thiên Phát Uy



Nguồn dịch: Nhóm dịch Mạnh Hùng

Nguồn truyện: niepo

- Anh Diệp, Ủy ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước do nội các Chính phủ hoặc các bộ các và ủy ban trung ương trực tiếp quản cũng không quá một trăm.

Mà trong đó đại đa số Tổng giám đốc xí nghiệp đều được hưởng cấp bậc của Giám đốc Sở. Còn cấp bậc Giám đốc sở được đãi ngộ bằng cấp Thứ trưởng.

Còn các cấp bậc phó bộ của trung ương trong cả nước không vượt quá sáu mươi nhà. Đó là tình hình Tam gia ở tỉnh Thiên Vân.

Ở Trung Quốc các tập đoàn công ty được sắp xếp theo thứ tự, Tập đoàn công ty Hồng Cương, Tập đoàn công ty điện khí Tây Nam.

Bộ máy của tập đoàn công ty ở thành phố Dương Vân tỉnh Thiên Vân Trung Quốc, phải cách thành phố Vinh Thành bảy tám chục dặm.

Công ty được xây dựng vào năm 1965, năm 1982 đi vào sản xuất. Đến cuối năm 2005, tổng tài sản gần 130 tỷ, tổng số công nhân viên chức vào khoảng ba chục ngàn người.

Vì vậy năm 2002, tập đoàn công ty được nhà nước liệt vào “ là mạch máu của nền kinh tế quốc dân và an toàn quốc gia” là một trong 48 xí nghiệp là nòng cốt chủ yếu. Tháng 1 năm 2002 nảy sinh chuyện liên quan đến Bộ tài chính.

Tháng 1 năm 2004 thuộc quyền sở hữu của ban quản lý giám sát tài sản nội các Chính phủ.

Mà tập đoàn công ty Hồng Cương ở thành phố Liễu Tân tỉnh Thiên Vân, xây dựng vào thời kì “Ba năm”, xí nghiệp liên hợp Cương Thiết là một trong các chiến lược lớn nhất phía sau.

Tập đoàn Hồng Cương ở thành phố Liễu Tân có rất nhiều khoáng sản phong phú như vanadium, titanium, quặng sắt, vanadium và titanium có trữ lượng hàng đầu thế giới.

Cùng với Coban, niken, đồng, mangan (Mn) và hơn một chục nguyên tố kim loại hiếm với trữ lượng hết sức kinh ngạc.

Nơi này còn có tài nguyên nước và than cốc rất lớn, là điều kiện rất thuận lợi cho phát triển công nghiệp gang thép.

Nên xí nghiệp trung tâm của tập đoàn công ty cũng là do ban quản lý giám sát tài sản nội các Chính phủ trực tiếp quản lý.

Đã bốn mươi năm nay, tập đoàn Hồng Cương dựa vào nguồn tài nguyên khoáng sản vanadium, titanimun, quặng, maite phong phú, nhờ có sự sáng tạo đã thúc đẩy sự phát triển sắt thép vanadium, thực hiện sản xuất vượt mức…

Tập đoàn công ty điện khí Hữu Hạn (gọi tắt là: Tây Điện) được thành lập từ năm 1963 từ một xí nghiệp phát điện bằng sức nước của nhà máy thiết bị.

Trải qua hơn 50 năm phát triển, đã trở thành một trong các xí nghiệp sản xuất chế tạo thiết bị và đặc biệt nhận thầu các công trình trạm phát điện lớn.

Trung ương Đảng đã xác định là một trong những xí nghiệp nòng cốt trọng điểm của nhà nước, là mạch máu của nền kinh tế quốc dân và an toàn quốc gia.

Ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước nội các Chính phủ đã phê duyệt thay đổi chế độ thiết lập thành xí nghiệp quốc hữu vốn riêng.

Lam Tồn Quân vừa đưa tài liệu cho Diệp Phàm vừa kể lại tỉ mỉ.

Xem ra, chuyện này giải thích cho việc Diệp Phàm muốn tìm Nhất Phí Tâm. Không ngờ những tài liệu này được nhớ rất kỹ.

- Cậu em, tư liệu này đầy đủ hết rồi chứ, Nhất Phí Tâm.

Diệp Phàm vừa nhận tìa liệu vừa nói.

- Anh Diệp, hiệu quả và lợi ích của ba xí nghiệp này cũng không tệ. Anh hiểu được bọn họ rốt cuộc là vì cái gì mà. Tôi đã suy nghĩ rất lâu. Chẳng lẽ anh Diệp thật sự muốn đến tỉnh Thiên Vân. Chẳng lẽ là đảm nhiệm chức trợ lý Chủ tịch tỉnh, phân công quản lý ba xí nghiệp lớn này hay sao?

Lam Tồn Quân hỏi.

- Cậu hồ đồ rồi phải không?

Diệp Phàm cười nói.

- Hồ đồ, tôi đã đoán sai sao.

Lam Tồn Quân có chút thất vọng.

- Ba xí nghiệp lớn này đều là do bộ phận ở dưới của Chính phủ trực tiếp quản lý, cho dù tôi có đến tỉnh Thiên Vân đảm nhiệm chức trợ lý Chủ tịch tỉnh cũng không có quyền quản bọn họ đúng không?

Diệp Phàm nở nụ cười nhẹ nói.

- Nhưng thật ra tôi vẫn có thể hỗ trợ.

Lam Tồn Quân gật gật đầu, đột nhiên ánh mắt cứng đờ, nói.

- Đúng rồi. Anh Diệp cho dù anh nói không làm trợ lý Chủ tịch tỉnh, hay là anh thật sự muốn đến tỉnh Thiên Vân đảm nhiệm chức trợ lý Chủ tịch tỉnh. Tất cả đều được, anh em chúng ta lại có thể tụ cùng một chỗ bắt đầu một sự nghiệp mới.

- Chớ có đoán mò, Thiên Vân là tỉnh lớn, trợ lý Chủ tịch tỉnh rất có thể chính là Phó Chủ tịch tỉnh. Cậu xem lý lịch kinh nghiệm của tôi có thể đi lên sao? Cậu em, cậu có chút hồ đồ rồi.

Diệp Phàm nói.

- Việc này, quả thực là không thể nào. Còn có thể đảm nhiệm Phó trưởng ban thư ký tỉnh ủy đấy. Bí thư Ninh ở Thiên Vân cũng có thể có khả năng này. Tuy nhiên đó là một giai đoạn quá độ, làm được vài năm sẽ có điều kiện thuận lợi thăng tiến. Cho đến lúc anh Diệp là một trong mấy đại cự của tỉnh lớn Thiên Vân.

Lam Tồn Quân cười nói.

- Cậu đúng thật là đề cao tôi quá đấy. Theo tuổi của tôi, kinh nghiệm lý lịch, muốn ngồi len trên chiếc ghế của Thiên Vân, chỉ có thể là người ngủ nói mộng thôi. Chớ có đoán mò, một chút tin tức việc này cũng không có, thứ trước cho tôi bán cái nút đi.

Diệp Phàm cười thần bí. Lại làm cho trong lòng Lam Tồn Quân vô cùng lo lắng, nói,

- Chúng ta như anh em, có tin tức tốt trước tiên phải chia sẻ với tôi một chút có phải thoải mái hơn không?

Hơn nữa, tôi đi Thiên Vân cũng có hơn nửa năm. Đối với chỗ kia khẳng định phải quen thuộc hơn so với anh Diệp.

Anh Diệp thật sự có thể đi, đảm nhiệm chức vụ gì thì tôi cũng có thể dò la ở một số nơi.

Đến lúc xem tài liệu có phải là rất tốt không?

- Đừng giằng co nữa, việc này qua một thời gian ngắn tự nhiên sẽ nói cho cậu biết thôi.

Diệp Phàm kiên quyết không nói. Lam Tồn Quân đành phải buồn bực đi về.

Sau đó, Diệp Phàm gọi điện thoại cho Thiết Chiêm Hùng. Nhưng thật ra là đem mọi dự định nói một lần.

- Việc này thật là có chút tà môn ông em ạ, hiệu quả và lợi ích của ba xí nghiệp lớn cũng không tệ. Cậu đi thì có thể xếp cho vị trí nào? Tôi nghĩ, muốn ngồi vào vị trí nhân vật số một kia là không thể. Cấp trên sẽ không yên tâm cho các đồng chí không ở xí nghiệp nắm giữ chức vụ trọng yếu của xí nghiệp lớn như vậy.Nếu như nói nhân vật số hai là Tổng giám đốc tập đoàn công ty cũng có chút mơ hồ. Rất có thể sẽ sắp xếp ột phó tổng giám đốc kiêm Phí bí thư Đảng ủy.

Như vậy cũng là cấp bậc phó bộ. Tuy nhiên. Ngày ấy sẽ biến thành hỗn độn. Muốn tạo dựng sự nghiệp cùng ngành chính phủ có thể là sai rồi.

Đến lúc đó, tôi sợ người anh em không muốn đổi lại chỗ ngồi. Nhưng một khi ngã vào suy nghĩ lập tức bứt ra cũng khó đấy.

Ánh mắt Thiết Chiêm Hùng độc đáo, nói thật sự còn có chút khả năng.

- Đúng vậy, vốn là Bí thư Ninh Mãn muốn làm thành cái cục diện rối răm cho tôi tiếp nhận. Đến lúc đó làm ra thành tích của Bí thư Ninh Mãn cũng sáng rọi trên mặt.

Mà Bí thư Ninh Mãn còn có ‘quyền’, anh ta đề cử người có thể có thể có thành tích rất lớn đối với anh ta do ‘ quyền’ chuyển chính thức cũng có thể tạo được một chút hiệu quả khi dệt hoa trên gấm.

Nếu như xí nghiệp có hiệu quả và lợi ích tốt và đảm nhiệm chức phó tổng giám đốc, cái gì muốn làm đầu tiên. Chỉ có điều, khả năng có phải đi Tam gia không.

Tỉnh Thiên Vân lại chỉ có ba doanh nghiệp do cấp phó bộ quản lý. Bộ phận không có khả năng gây sức ép

Diệp Phàm nói, cũng cảm thấy vô cùng nhgi hoặc khó hiểu.

- Tuyệt đối không thể nào, cha vợ đều nhắc nhở có thể đánh gần bóng rồi. Rõ ràng chuyện bổ nhiệm của cậu ủy viên Kiều hoàn toàn có thể đối phó.

Hơn nữa lại có sự giúp đỡ của thư ký Ninh Mãn, việc này hoàn toàn có thể nước chảy thành sông. Sẽ lại cho cậu làm Giám đốc sở vậy còn muốn cái rắm gì nữa.

Có lợi ích gì mà hai vị đại lão lại ra tay, đây chẳng phải là cởi quần đánh rắm sao, làm điều vô ích.

Thiết Chiêm Hùng cũng cho rằng không có khả năng đó.

- Vậy không có biện pháp nào, phỏng chừng anh Thiết nói trúng. Không có biện pháp, trước tiên hãy làm Phó tổng giám đốc đã. Sau đó sẽ tiến lên dần dần. Bảo trước đây tôi làm Giám đốc sở, tôi tuyệt đối không đi. Không bằng ở lại chờ cơ hội tốt hơn chút nữa. Việc gây sức ép qua lại cũng quá mệt.

Diệp Phàm nói.

- Nếu không cậu lại đi tìm Bí thư Ninh Mãn, tôi tin tưởng tin tức của ủy viên Kiều sau khi vào trong lòng anh ta đã có phúc cảo.

Không chừng bây giờ người ta đã sớm thao tác rồi, tuy nói là sau tết. Nhưng cơ hội này thật tốt rồi.

Đi chúc tết là có thể để lộ một chút nguyện vọng đúng không? Mà có khả năng cha vợ cậu cũng nói trước ở bên này rồi.

Dù sao, cấp Thứ trưởng, cho dù sát bóng cũng phải do Ban Tổ chức Trung ương bổ nhiệm mới được. Rất có thể Bí thư Ninh Mãn sẽ trao đổi tin tức với anh ta bất cứ lúc nào.

Hai vị đại lão cùng chung mục tiêu là đẩy cậu lên cao thôi!

Thiết Chiêm Hùng nói.

- Nhất định bọn họ sẽ nói trước, tuy nhiên, hai vị không lên tiếng tôi cũng không thể làm cho người ta phiền. Khiến cho tôi dường như đang vội vã chạy quan, không có chút hương vị nào cả.

Hay là không đi hỏi. Bằng không. Cha vợ tôi nhất định sẽ nghĩ tôi rất thiếu kiên nhẫn và vân vân.

Cho dù Bí thư Ninh Mãn có hạ niềm tin xuống không chịu nổi sẽ gây ấn tượng xấu.

Tuy nói Bí thư Ninh Mãn theo tôi cũng dính chút chuyện hôn nhân bên ngoài, nhưng cũng phải là loại tài năng mới có thể đập chúng vào kia rồi.

Diệp Phàm thở dài.

- Thôi vậy, không hỏi cũng được. Tôi nghĩ, nên làm cho cậu cũng biết thời điểm bọn họ nhất định sẽ nhắc nhở cậu.

Dù sao đều là người một nhà, nhắc nhở trước một chút cũng có lợi cho việc đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ trước khi tiến vào ‘vai diễn’

Có lợi cho công tác trieernkhai có phải không? Nếu bọn họ không nói, giải thích việc này thì không thể nói lý do.

Những điều này, làm việc là cẩn thận, bọn họ không muốn chuyện cậu đoán mò ngược lại sẽ hao tổn tinh thần.

Thiết Chiêm Hùng nói.

Đầu năm Diệp Phàm đi một chuyến về quê, mau khẩn trương đuổi. Sau khi đến Thủy Châu Lô Vỹ sẽ phái xe đưa cậu ta trở về, không ngờ buổi tối lại chạy về nhà rồi.

Tuy mẹ Lâm Tú Chi có hơi nói nhiều, nhưng nhìn thấy đứa con trở về cũng có chút vui vẻ. Gắp đầy thức ăn trên bàn vào bát Diệp Phàm

Khi Diệp Phàm nhìn thấy em mình như quả mướp đắng, em gái Diệp Tử Y tự nhiên tỏ vẻ mặt vui vẻ vì người khác gặp họa.

- Em, em gầy quá.

Xem ra dạo này không bổ sung đầy đủ chất rồi, ăn nhiều một chút.

Diệp Phàm cười. Không nói lời nào, cầm chén để thức ăn bên trong chút hơn một nửa.

Diệp Tử Y cầm bát tránh, tuy nhiên, sao có thể vượt qua đũa công của cao thủ 12 đẳng đồng chí Diệp Phàm.

- Anh hai, anh làm gì vậy?

Diệp Tử Y dậm chân nũng nịu.

- Không làm gì cả, anh thương em thôi.

Đương nhiên Diệp Phàm hạnh phúc quá vui cười.

- Trả lại anh trả lại anh nè.

Diệp Tử Y gắp thức ăn ra.

- Xem hai đứa kìa, ăn đi.

Lâm Tú Chi nói. Diệp Tử Y lè lưỡi ra nói hoàn thành nhiệm vụ rồi.

- Tử Y, người yêu em đâu không mang về để Diệp Phàm coi mặt. Anh hai có mắt nhìn người, sẽ góp ý cho cũng không tệ nhé. Tuổi của em cũng không còn nhỏ nữa, hai mươi mấy rồi. Để vài tuổi nữa là sẽ thành ‘ế’ rồi.

Không ngờ anh cả Diệp Cường đã ra giọng quan giáo huấn em.

- Người yêu anh đâu không mang về. Còn nói em. Anh đã sớm thành ‘thanh niên ế’ rồi đấy. Không đúng không đúng, hiện tại anh cả là người có tiền mà, hiện tại Vương lão ngũ là tỷ phú kim cương, khó trách không nóng nảy.

Diệp Tử Y ăn miếng trả miếng, sắc bén đánh tới.

- Nam bốn mươi tuổi kết hôn cũng không muộn, nữ không giống với nam. Vượt qua ba mươi thì phiền lắm đấy.

Diệp Cường hừ nói.

- Anh hai mới có hai mươi tám. Anh hai cũng chưa kết hôn em vội gì chứ, em còn chưa tới 25 tổi. Em vẫn còn là tiểu cô nàng thôi.

Vẻ mặt Diệp tử Y kiều bì cùng, nhưng thật sự xảo quyệt.

- Đúng rồi, tử Y, bạn trai em đang làm gì?

Diệp Phàm cũng hứng thú, híp mắt hỏi.

- Là nông dân.

Diệp Cường nói một câu, vẻ mặt Diệp Phàm kinh ngạc, mà Diệp tử Y đã sớm nhảy bật lên, lớn tiếng nói,

- Ai nói là nông dân chứ, anh mới là nông dân.

Loading...
Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Chỉ Yêu Sesshoumaru

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 42


Thuần Phục Vợ Trên Giường

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Trọng Sinh Vi Quan

Thể loại: Võng Du, Đô Thị

Số chương: 635


Tiểu Sư Muội Xinh Đẹp

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 86