Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Quan Thuật Chương 2742: Khoang Thuyền Chiến Nguy Hiểm.

Chương trước: Chương 2006: Lang Phá Thiên Phát Uy



Không ngờ sắc mặt Dạ Đương sửng sốt, nét mặt có vẻ có chút quái dị quay người lại trừng mắt nhìn Diệp Phàm.

Tuy nhiên, cô cũng ra một quyền, lập tức một lực rất mạnh truyền đến. Dạ Đương dường như giống cái máy hút bụi siêu cấp.

Lại thêm một lực chưởng quán tính kia của Không Trạch Bản Tú, cả người Diệp Phàm giống như một mũi tên hướng tới phía Dạ Đương.

Đúng lúc này, phỏng chừng là một chưởng của Không Trạch Bản Tú quá lợi hại.

Khiến cho chiếc hộp màu tím đen rơi ra bị bật lại sang phía bên trái.

Dạ Đương vừa thấy, lập tức buông tha Diệp Phàm mà lao sang phía chiếc hộp.

Đúng lúc này, mấy tiếng súng vang lên.

Dạ Đương vừa thấy, vội vàng rụt tay lại. Tuy nhiên, lực cách không thì vẫn còn đang kéo lại chiếc hộp kia.

Một tiếng nổ ầm vang, không hiểu được là đội viên của quốc gia nào ném một quả lựu đạn vào hướng bên cạnh chiếc hộp.

Dạ Đương đành phải bỏ qua chiếc hộp, sau đó tung một quyền về hướng quả lựu đạn được ném tới.

A, một tên bị Dạ Đương đánh cho bay nhào tới 30 mét, hôn mê bất tỉnh ở trên thuyền.

Tuy nhiên, trên thuyền lập tức xuất hiện mười mấy người tất cả đều muốn cướp chiếc

hộp đi.

Mà Diệp Phàm cũng trà trộn vào để cướp chiếc hộp, Không Trạch Bản Tú vừa thấy, sợ người này cũng lẻn vào.

Hơn nữa, lão già này đang thấy rất nhiều người muốn cướp chiếc hộp màu tím, còn tưởng là bên trong có bí mật hay bảo bối gì, theo bản năng cũng giơ tay hướng về phía chiếc hộp.

Dạ Đương vừa thấy, khẩn trương xoay người một cái, cũng lao về phía chiếc hộp. Tất cả mười mấy tên đều phát nội khí về hướng chiếc hộp kia.

Ở đây trờ thành một nhóm hỗn loạn, hơn nữa trời lại tối, lúc này trên thuyền hỗn loạn, lừa rực trời, khói mịt mù.

Bùm bùm bùm bùm, hiện trường lập tức như là đốt pháo âm thanh vang lên chấn động khắp nơi. Tất cả bọn người kia đều làm càn đánh nhau.

Mà không ngờ cái hộp kia xoay tròn trên không trung, bởi vì thực lực của Không Trạch Bản Tú và Dạ Đương không kém nhau nhiều lắm.

Hơn nữa lại bị bọn người kia quấy rối, trong khoảng thời gian ngắn cái hộp kia bay lên không trung không ngờ không có rơi xuống dưới.

Không hiểu được nhóm nào đột nhiên tung ra không trang một túi lưới đến bao phủ cái hộp. Người này hướng đến chiếc hộp trên người mình.

Vài tiếng ầm vang lên.

Lập tức túi lưới liền rách, hơn nữa, cái tên ném túi lưới kia đồng thời bị cả Dạ Đương và Không Trạch Bản Tú tấn công, có một tiếng thình thịch , tự nhiên người kia phun máu ra rồi nhảy xuống biển chạy trốn.

Tên kia chạy đi đâu

Đúng lúc này, tiếng la hét đầy tức giận của Không Trạch Bản Tú truyền đến.

Bởi vì, tuy nói lão già này đoạt chiếc hộp, nhưng ánh mắt không rời khỏi bóng dáng Diệp Phàm. Thấy Diệp Phàm muốn tiến vào trong khoang thuyền.

Lập tức cả người gầm rú lên giống như con chim to bay trên không trung ra một quyền đập xuống lưng Diệp Phàm.

Không Trạch Bản Tú tức giận dùng mười phần công lực của mình ra một quyền, một

lực rất mạnh truyền đến.

Bầu không khí giống như vừa bị nổ tung. Không khí này đầu tiên sẽ làm cho ba tên muốn đoạt chiếc hộp bị ngã xuống mặt đất.

Ba tên này đúng là cao thủ, tuy rằng không bằng Không Trạch Bản Tú. Vừa nhìn thấy đã tức giận đến muốn hét to lên một tiếng, đồng thời ba miếng lựu đạn vứt về phía Không Trạch Bản Tú.

Không Trạch Bản Tú vừa thấy, đành phải buông tha cho Diệp Phàm dùng nội khí đẩy ba miếng lựu đạn ra biển.

Lão già này quay người lại, không ngờ không còn thấy Tháp Bố Tư nữa. Nhìn đi nhìn lại, mới phát hiện hình như Tháp Bố Tư đã chui vào trong khoang thuyền.

Lão già này cực kỳ tức giận, tay cầm lấy đao hướng tới tên ném lựu đạn kia mà chém.

Vài tiếng nổ giòn vang, ba tên kia kêu thảm thiết vài tiếng không ngờ là bị Không Trạch Bản Tú chém đứt thành hai mảnh, giống như hai khối thịt heo lớn dường như đang nổ tung. Bầu trời lập tức ngập tràn máu tươi khiến cho người ta nghẹt thở.

Gan, ruột, thận bắn ra đầy trời, làm ười mấy người to gan lớn mật đều sợ, nhưng mệnh của đội viên Tổ đặc nhiệm A còn ở nước ngoài nằm rạp người tản ra, tùy ý tìm chỗ nằm để che chắn ở trên thuyền.

Việc lớn hỏng rồi lão phu, cho bố mày lấy ra!

Không Trạch Bản Tú cực kỳ tức giận, quay đầu nhìn lại cái hộp kia đang bay bên kia Dạ Đương. Dường như lão già này điên lên, cả người lại ra một đao bổ tới Dạ Đương.

Lão thất phu, việc lớn của bản thân ông hỏng rồi.

Dạ Đương cũng cực kỳ tức giận lấy một viên lựu đạn ra ném về phía Không Trạch Bản Tú.

Cô cũng nhanh chóng nhìn thấy Diệp Phàm ở trên khoang thuyền. Và mười mấy tên khốn khiếp đang cãi vã ở trong, nhất thời không thể phân thân đến được, nên cũng đỏ mắt lên.

Chưởng đao và lựu đạn cùng đụng vào nhau, một âm thanh cộng hưởng. Hai luồng khí lớn va chạm vào nhau rồi lan thẳng về phía mười mấy tên kia nổ tung.

Nổ chết hai người này!

Không hiểu ai đang hô lên, lập tức, tất cả mười miếng lựu đạn đều hướng tới Không Trạch Bản Tú và Dạ Đương.

Mà không ngờ chiếc hộp quỷ dị cứ bay lơ lửng lúc lên lúc xuống trên không trung như một đưa nhẻ ranh mãnh đang nhảy.

Thấy nhiều lựu đạn như vậy, Không Trạch Bản Tú và Dạ Đương cũng không dám đi xuống nữa. Khấn trương tránh những quả lựu đạn kia.

Mà hộp cũng cho hai người kéo tới cùng đi qua.

Vừa thấy cái hộp kia đi cùng hai người, mười mấy tên chuyên lừa gạt cướp chiếc hộp

đi.

Bòm bòm

Tiếng nổ liên tiếp truyền đến, không ngờ Không Trạch Bản Tú và Dạ Đương liên thủ

với nhau. Không đến mười giây đồng hồ đã khiến mười mấy tên cướp chiếc hộp bắn ra 10 m kêu đau đớn om sòm.

Mười mấy tên này cũng đều phát hận, cùng nhau cầm vũ khí ném qua. Tiếng nổ ầm ầm, Dạ Đương đoạt được chiếc hộp quỷ dị trong tay nhanh chóng vào trong khoang thuyền.

Không Trạch Bản Tú cũng tức giận đến mức nhanh chóng vào khoang thuyền, mười mấy tên kia cũng định vọt vào trong. truyện copy từ

Chiếc thuyền Mã Lệ Châu khổng lồ, trong khoang thuyền cũng rất rắc rối phức tạp. Có vẻ phức tạp như một tòa nhà khổng lồ.

Khoang thuyền này có chiều dài bảy tám tầng lầu, bên dưới khoang hành khách còn

có một phòng lưu trực cùng với phòng tập luyện, còn có tua bin làm phòng kho dự trữ dầu

Lúc này hệ thống điện cung cấp trên chiếc thuyền chắc đã hỏng rồi, trên thuyền lập tức là một màu đen.

Tuy nhiên, đội viên đặc chiến các quốc gia đều có dụng cụ nhìn ban đêm. Lập tức đeo vào mắt, các đội viên cũng đều nhanh chóng tiến vào khoang thuyền.

Chiếc thuyền Mã Lệ Châu có chiều dài 200 mét, rộng chừng 40-50 m. Mười mấy tên kia bị rơi xuống biển lăn qua lăn lại cũng không khác biệt là mấy so với mọt cuộc chiến ở dưới biển.

Ở khoang thuyền dưới đã sớm không có ai rồi, tất cả hành khách đều đang chen chúc liều chết hướng tới thuyền cứu hộ, mà trong lối đi nhỏ trong khoang thuyền cũng là một

mớ hỗn độn các vật dụng cồng kềnh mà khách hàng bỏ lại để đi.

Ví dụ như hòm hành lý, quần áo, chai rượu, hồ hộp, biến lối đi nhỏ thành một hố rác.

Diệp Phàm đã nhanh chóng tiến vào một căn phòng khá an toàn sau đó khấn trương lấy từ ba lô một vài vật dụng và thuốc để tiến hành băng bó cầm máu trị vết thương.

Ôi, tiếc là không đến được phòng giải phẫu. Nếu không đã có thể lấy được vài loại thuốc.

Diệp Phàm thở dài một cái.

Làm

Tuy tiếng nổ ở bên ngoài truyền đến rất nhỏ, nhưng cảm giác của Diệp Phàm rất nhạy

Hắn lập tức đứng nép vào vách tường. Từ từ hé mở cửa rất nhỏ nhìn ra bên ngoài.

Trong bóng tối mặc dù Diệp Phàm không có kính nhìn đêm, nhưng đôi mắt ưng cường lực so với kính nhìn đêm còn rõ hơn một chút.

Tuy nhiên, bởi vì quá tối, nên nhìn vẫn thấy mờ mờ. Dường như tất cả mọi vật đều biến thành quỷ ảnh.

So với kính nhìn đêm công nghệ cao thật ra cũng không khác biệt cho lắm, cũng nhìn thấy rất rõ ràng.

Phát hiện một tên nép vào lối đi nhỏ, trong tay cầm một vật giống như là súng bắn tía

đang cẩn thận đi từng bước một thăm dò phía trước.

Mẹ nó, không hiểu được là thằng này ở nước nào nữa!

Trong lòng Diệp Phàm âm thầm một câu, quyết định không động thủ trước. Nếu người này không đi vào hãy bỏ qua cho anh ta.

Bởi vì, tiếng động giết người quá lớn, chi sợ sẽ khiến hai người Không Trạch Bản Tú hoặc Dạ Đương đến đây.

Hơn nữa, Diệp Phàm phỏng chừng chắc là cao thủ đặc biệt trong tồ Hồng Quân của Nga. Nếu đụng chạm trên ba người có đẳng cấp 12 giống như cao thủ Xa Nhất Đao thì Diệp Phàm cũng khó mà chịu nổi.

Nếu như bình thường Diệp Phàm còn có thể làm lên một trận chiến, dựa vào con dơi

thần bí kia tuyệt đối so bì với thực lực của Xa Nhất Đao.

Tuy nhiên hiện tại thân thể đang bị thương, có thể không đánh tốt nhất không cần phải đánh, phải giữ thể lực của mình thật tốt để chạy đi mới là hợp lý.

Tên kia đi đến khe cửa co người lại dừng lại ngẫm nghĩ một chút, tuy nhiên, nghĩ một chút nhưng không có đi vào mà dựa vào tường đi tiếp. Bản thân anh ta còn không hiểu được đã ở trước quỷ môn hoảng du một vòng rồi đi.

Tuy nhiên, Diệp Phàm phát hiện, cách đó không xa rõ ràng còn có một tên ở phía sau anh ta. Phỏng chừng hai người ở cùng một phe. Hai người phối hợp với nhau một người đánh trước một người cản sau.

Bởi vì Diệp Phàm cũng thích làm như vậy, trước kia thường xuyên phối hợp cùng với

Vương Nhân Bàng như thế.

Hơn nữa, làm cho Diệp Phàm tương đối mất tinh thần đúng lúc đó người đi sau đuối kịp người kia không ngờ nâng súng lên chĩa vào anh ta ngay tại cửa phòng.

Tên này không cẩn thận dựa lưng vào cửa nên lập tức hoảng sợ, bởi vì cánh cửa này chi khép hờ.

Người đàn ông khẽ dựa vào khiến cánh cửa mở rộng hơn một chút rồi vang lên một âm thanh kẹt két, người này sợ tới mức phản xạ một cách có điều kiện đứng sát người vào vách tường nòng khẩu súng nhắm ngay vào trong phòng.

Lúc này lưng Diệp Phàm áp vào sau cánh cửa, bởi vì trọng lượng của người này lớn, nói cách khác cửa này đã sớm bị người này mở ra.

Diệp Phàm bình khí, tên kia cảm giác như trong gian phòng đó dường như không có động tình gì, vừa mới nhẹ nhàng thở ra.

Người đột nhiên chấn động, nhanh chóng đứng dán vào cửa không có dám cử động. Bởi vì, hình như phía sau có động tình rồi. Phỏng chừng bản lĩnh của người này cũng không có đặc biệt.

Diệp Phàm từ từ ngó xuống phía dưới, nhìn qua khe cửa. Đột nhiên thở hồn hển.

Bởi vì, đằng sau cánh cửa chính là Không Trạch Bản Tú.

Bởi vì đôi mắt của Diệp Phàm có thể quét hình của người những người anh ta đặc biệt ấn tượng rất kỹ.

Mặc dù lúc này trời rất tối, nhưng, bởi vì khoảng cách quá gần, cơ thể của người đàn ông kia đang thở hiện rõ ra trước mắt Diệp Phàm, người này đúng là Không Trạch Bản Tú.

Dường như lão già này cũng phát hiện ra điều gì, nhất thời cũng đứng sát vào vách tường. Đoán chừng là phát hiện được người đang dựa vào cửa là ai.

[/COLOR]

Loading...
Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Càn Khôn Tuyệt Pháp

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 28



Cô Nhóc Đáng Yêu Và Tfboys

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 29


Anne tóc đỏ làng Avonlea

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 32


Tuyết Hoa Phong Nguyệt

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 35