1 Chuyển ngữ: Lạc Băng Hôm nay là sinh nhật của Thu Ý Hàm, thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Thu thị, dù chỉ là một bữa tiệc sinh nhật mà thôi, nhưng vẫn phải làm cho thật long trọng.
2 Trọng Lâm đưa Thu Ý Hàm đến bờ biển, hy vọng tâm tình của cô khá lên, quả nhiên Ý Hàm đã thôi không khóc nữa. Nhưng mà sau khi cô nín khóc, Trọng Lâm mới phát hiện việc lén lút đưa cô đi như vậy dường như không phải là một lựa chọn sáng suốt.
3 Nhìn bảng công việc cha mới giao cho, Thu Ý Hàm không cười nổi, con gái mất tích suốt cả đêm mà cha cô cũng không quan tâm, chỉ biết sắp xếp công việc cho cô, là do đứa con gái này làm việc quá tốt, hay người cha như ông quá vô trách nhiệm đây? Tiếng gõ cửa vang lên kéo suy nghĩ của Ý Hàm về hiện thực, nhìn ra cửa.
4 Hiện tại tập đoàn Chương thị như một bàn ăn ngon, các tập đoàn khác đều dòm ngó muốn bâu vào chia chác. Chương thị phải đối mặt với nguy cơ khủng hoảng không phải do Chương Khiếu Thiên quản lý kém, ông ta có năng lực đưa Chương thị vượt qua nhiều khó khăn như vậy mà vẫn không bị phá sản, đương nhiên cũng là người khó đối phó.
5 “Anh nói vậy là có ý gì?” Thu Ý Hàm vô thức bài xích những lời anh ta nói, trực giác cho biết những lời này ẩn dấu hàm ý sẽ làm tổn thương đến cô, nên không kiểm soát được muốn hỏi cho ra lẽ.
6 Xe cuối cùng dừng lại trước cửa một quán cà phê sang trọng. “Đây không phải là chỗ vừa mới nãy sao? Anh rốt cuộc có ý gì, đùa giỡn tôi thì vui lắm hả?” Nhìn thấy trước mắt là quán cà phê mới rời khỏi không lâu, Thu Ý Hàm cảm thấy hắn vốn không hề có ý định muốn hợp tác, ngay từ đầu chỉ là trêu đùa cô, ngay cả cái hôn phớt vừa mới rồi cũng là thủ đoạn của hắn.
7 “Đây là chuyện tốt anh làm sao!” Chủ tịch Trọng Thiên cầm tờ tạp chí ném lên bàn làm việc của Trọng Lâm. Đầu đề hôm nay: Tổng giám đốc hai tập đoàn lớn phát sinh tình cảm lưu luyến hôn nhau nồng nhiệt bên đường (hình minh hoạ).
8 Đứng bên ngoài nhìn vào căn nhà lớn xa hoa kia, Ý Hàm không muốn bước vào, đối với cô mà nói, nơi đó đã không còn sự ấm áp mà cô mong mỏi. Cửa mở ra, là má Trương.
9 Quả nhiên, hôm nay cha cô lại ngồi ở phòng khách đọc báo, chuẩn bị ngăn cản mình đi ra ngoài sao, xem ra ông ta còn ình là con cờ không biết phản kháng.
10 Thật là lời nói cảm động biết bao, cô có nên rung động hay không? Sau khi rung động cô còn có thể kiên trì đi tiếp hay không? Có người quan tâm, được người che chở thì sẽ có cảm giác như thế nào? Cô thật sự có thể có được những thứ đó sao? Nhưng nếu có được rồi lại mất đi, cô khẳng định là sẽ không chịu nổi, giờ cô nên làm thế nào đây? Cũng có lẽ cô sớm đã mất đi tư cách có được nó.
11 “Em đã khá hơn rồi, anh có thể buông tay. ” Không biết điện đã có lại từ lúc nào, khi Thu Ý Hàm mở mắt tỉnh lại, liền phát hiện mình đang nằm trong lòng Trọng Lâm, dùng một loại tư thế cực ái muội ôm anh, không khỏi thoắt đỏ mặt.
12 Trải qua ba ngày đắn đo, trong lòng Thu Ý Hàm đã có đáp án, nhưng nhân tố khiến cô không dám hạ quyết định lại quá nhiều. Dựa theo trí nhớ lần trước, Thu Ý Hàm lái xe đi đến vườn hoa nhưng vẫn đứng bên ngoài không ngừng bối rối.
13 “Anh, mấy loại hoa này bày ở đây mà anh cũng nhìn được?” “Em muốn làm thế nào thì làm, tự mình quyết định đi. ” Hiện giờ tâm tư của Trọng Lâm đâu còn ở đây nữa.
14 “Nhưng họ của hai người không giống. ” Thu Ý Hàm không muốn nghe anh giải thích. “Em ấy theo họ của mẹ. ” Trọng Lâm kiên nhẫn giải thích với cô, “Bởi vì mẹ muốn một đứa con gái, nên quyết định cho nó theo họ của mẹ.
15 “Ôi, mệt quá đi, rốt cuộc anh muốn đi đâu vậy chứ? Đi theo nhiều ngày rồi mà vẫn chưa tìm được nơi anh ấy ở nữa. Lẽ nào công cốc sao?” Dịch Thủy Tâm bị anh ta dắt đi lòng vòng chuẩn bị hôn mê tới nơi rồi, không được, hôm nay nhất định phải thành công.
16 Lần đầu tiên đi dạo chợ đêm, lần đầu tiên ăn quán lề đường, còn rất nhiều rất nhiều lần đầu tiên trải qua cùng Trọng Lâm. Hiện tại ngẫm lại, kiểu chợ đêm này vừa đi vừa ăn đúng là có cảm giác rất lạ, không tồi chút nào.
17 “Tiểu Tâm, anh Tiêu của em trở về rồi đây!” Lăng Tiêu dè dặt đẩy cửa phòng Dịch Thủy Tâm, mang theo giọng nói dỗ dành thông báo sự trở lại của mình với cô.
18 “Anh à, anh có bạn gái hay không?” Không biết anh Tiêu sao lại thế, rõ ràng luôn luôn rất cưng chiều cô, thế nhưng hỏi anh chuyện bạn gái anh lại lảng sang chuyện khác, cũng không giúp cô đề ý kiến, hại cô đành phải quay sang nhờ anh trai chỉ điểm.
19 “Woa, chị chính là bạn gái của anh em sao!” Lần đầu tiên nhìn thấy Thu Ý Hàm, Dịch Thủy Tâm cảm thấy rất kinh ngạc. “Ôi, em không làm chị giật mình chứ, em có hơi kích động, đúng rồi, em chính là em gái của anh Trọng Lâm, gọi là Dịch Thủy Tâm.
20 “Chờ đã, tóc em rối rồi. ” Trọng Lâm giúp Thu Ý Hàm vén tóc ra sau tai. “Được rồi, chúng ta đi thôi!”“Trọng Lâm, mày đứng lại đó cho tao. ” Phía sau lưng họ truyền đến một tiếng rống giận cuồng nộ.