Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhặt Nhầm Nam Thần Chương 5

Chương trước: Chương 4



Mượn một câu nói trên Internet mà sáng nay mới học được, tâm trạng hiện giờ của Đông Tâm chỉ có thể gói gọn trong hai chữ "Đậu má".

Cô ngàn tính vạn tính cũng không tính được chiếc áo choàng mình cẩn thận chọn lựa lại bị người ta biến thành giẻ lau, hại mình lộ "phao bơi" trước mặt người khác. Cô lại càng không nghĩ tới một màn này lại bị Tô Yến nhìn thấy. Trong lúc nhất thời, Đông Tâm chỉ hận không thể đào một cái lỗ mà chui xuống. Lúc này Tô Lịch cũng quay lại chỉ nhìn thấy một mình Tô Yến liền nhướng mày nói: "Sao cháu chỉ đến một mình thế này? Nhuế Thanh đâu?"

Tô Yến cười: "Cô ấy có việc gấp nên không tới được ạ."

Đông Tâm vừa nghe được lời này liền hiểu Tô Yến đã là hoa đã có chủ, mà người tên Nhuế Thanh nói không phải bạn gái thì chính là vợ của cậu ấy. Trong lúc Đông Tâm đang lén lút đau lòng lại nghe Tô Lịch nói: "Cậu có chút việc phải đi ra ngoài một chút, hai người cứ lên trước đi."

Đông Tâm ú ớ, còn chưa kịp hỏi Tô Lịch đi đâu thì đôi chân dài của đối phương đã sải bước ra khỏi đại sảnh khách sạn. Trong thoáng chốc chỉ còn Tô Yên và Đông Tâm đứng tại chỗ, bầu không khí có chút cứng ngắc.

Tô Yến ho nhẹ, hiển nhiên cũng có chút xấu hổ: "Vậy chúng ta..... Lên trước?"

"Được."

Đông Tâm vừa đi lên vừa nhìn trộm Tô Yên bên cạnh. Khác với Tô Lịch đã lột xác trở thành một người đàn ông thành thục, Tô Yến dường như vẫn còn giữ được nét đẹp thời thanh xuân, không chỉ là vẻ bề ngoài, mà ngay cả khí chất hay cử chỉ của cậu ấy cũng không có gì thay đổi cả. Vẫn tỏa sáng như vậy, sạch sẽ, tinh khiết.

Đông Tâm vẫn nhớ bầu không khí khi hai người ở cùng nhau hồi ấy cũng như bây giờ, trong đầu liền hiện lên hai chữ "xấu hổ" to đùng, chỉ một chút không cẩn thận là bầu không khí lập tức bị đóng băng.

Lúc ấy, việc Đông Tâm thích Tô Yến là một bí mật công khai, chỉ cần hai người đứng cùng một chỗ với nhau liền có người lên tiếng trêu chọc. Tuổi trẻ da mặt mỏng nên cứ như vậy mà hình thành nên cái bầu không khí đáng xấu hổ như này. Nhưng về lý mà nói, hiện giờ quan hệ giữa hai người là quan hệ họ hàng mợ-cháu, ngày lễ ngày tết ít nhiều gì cũng sẽ gặp mặt, tại sao ở một mình với nhau vẫn có thể dễ dàng xấu hổ như vậy?

Đông Tâm đang yên lặng suy nghĩ thì đột nhiên nghe Tô Yến lên tiếng: "Gần đây có khỏe không?"

Đông Tâm hoảng hốt, vừa ngẩng đầu liên rơi vào đôi mắt đen láy trong suốt của Tô Yến. Bốn mắt nhìn nhau, Tô Yến như đứa nhỏ làm sai chuyện gì, liền chột dạ rời mắt đi, "Anh thấy em.... Khoảng thời gian trước lại bị đau nửa đầu, cho nên chỉ muốn hỏi thăm một chút..."

Đông Tâm mím môi, trong khoảng thời gian ngắn càng trở nên hồ đồ.

Nếu nói hai người đã một thời gian dài không gặp mặt, Tô Yến hỏi thăm cô gần đây có khỏe không là một chuyện rất bình thường. Nhưng lúc nãy cậu ấy lại nói "Khoảng thời gian trước thấy cậu lại bị đau nửa đầu.." đây không phải có nghĩa là gần đây hai người mới gặp nhau sao? Lại hỏi cô "lại" là có ý gì đây?

Đông Tâm do dự đáp qua loa: "Khá tốt, cảm ơn cậu đã quan tâm."

Tô Yến cười, cúi đầu không nói nữa.

---------

Lên đến tầng hai, vừa đến đã thấy có người vẫy tay với bọn họ từ xa. Bởi vì Văn Tử và Trình Nham là bạn học, cho nên cũng mời không ít bạn học trong lớp đến. Mọi người già trẻ dẫn dắt nhau đến chiếm tới hai bàn lớn. Hai người vừa đến, Tô Yến liền bị lớp trưởng lôi kéo ngồi ở phía bên trái, Đông Tâm thấy bên phải đã hết chỗ, nên cũng ngồi xuống phía bên phải.

Đến lúc ngồi xuống, Đông Tâm mới trông thấy Lôi Lôi.

Lúc ấy, ngoại trừ Văn Tử là bạn thân không tính, người có quan hệ thân thiết nhất với Đông Tâm là Lôi Lôi nên giờ phút này nhìn thấy Lôi Lôi, Đông Tâm liền cảm thấy thân quen, nhịn không được tiến lên vỗ vai đối phương, vẻ mặt lưu manh nói: "Nữu nhi, càng lớn càng đẹp nha."

Lôi Lôi bị hành động này của Đông Tâm làm cho sợ hãi, sững lại một lúc, sau đó mới lễ phép gật đầu: "Cảm ơn." Nói xong liền mang vẻ mặt xa cách quay đi, tiếp tục cúi đầu lướt điện thoại.

Đông Tâm bị mặt nóng áp mông lạnh, nhưng rất nhanh liền phục hồi lại tinh thần. Cô chưa từng nghĩ tới, thật không ngờ sinh thời này, mình còn có thể nghe được hai từ "cảm ơn" từ miệng Lôi Lôi. Không phải từ trước đến nay mỗi lần hai người ở cùng nhau đều là anh chọc tôi tôi biếm anh sao? Cảm ơn là cái khỉ gì chứ? Từ khi nào cô và Lôi Lôi lại trở nên khách sáo và xa lạ như vậy?

Đại khái là cũng nhìn ra Đông Tâm xấu hổ, lớp phó Đại Lâm liền nói sang chuyện khác: "Sao cậu lại đi một mình thế này? Vị kia nhà cậu đâu?"

Đông Tâm vẫn thất thần: "Lát nữa anh ta đến."

..........

----------------

Trên đường đi WC, vừa mới từ nhà vệ sinh bước ra, đi đến chỗ rẽ liền nghe được hai người phụ nữ đang khí thế ngất trời mà tám chuyện, hơn nữa nhân vật chính còn là mình.

"...... Vừa rồi thật sự là buồn cười đến chết đi được mà. Tớ chưa từng thấy qua người nào chỉ số EQ lại thấp đến thảm thương như vậy đó. Người có mắt đều nhìn thấy Lôi Lôi chính là đang cảm thấy bị cô ta làm phiền, vậy mà cô ta còn cố tình mặt nóng áp mông lạnh mà dán vào."

Một giọng nói khác lại vang lên: "Chỉ số thông minh của cô ta chắc chắn không được hai chữ số mất! Cậu biết thân phận bây giờ của Lôi Lôi là gì không? Nếu muốn bám lấy cô ấy, cái khác không nói nhưng ít nhất sau này mà muốn mua nhà thì có thể tìm cô ấy để xin giảm giá nhé. Nhưng Đông Tâm lại ngu xuẩn chơi trò chơi bạn cũ, ha, hai người bọn họ đã nhiều năm không liên lạc, cô ta vừa xuất hiện liền bảo bối bảo bối, nếu là cậu thì cậu có khó chịu không?"

Nghe đến đây, Đông Tâm liền tự cong khóe miệng nở nụ cười chế giễu.

Nhiều năm không liên lạc sao? Trách không được mình vừa lại gần, toàn thân cô ấy cao thấp đều bày ra dáng vẻ "người sống chớ lại gần" như vậy. Nếu đổi lại là mình, tự nhiên có một người bạn cũ lâu ngày không gặp chạy lại lôi lôi kéo kéo, cô chắc chắn cũng cảm thấy phiền muốn chết rồi? Có khi còn nghĩ đối phương là người điên ý chứ.

Đông Tâm thở dài, trước khi cô trọng sinh, Lôi Lôi vừa mới từ thành phố H đến đế đô để lang bạt. Đại khái là bắt đầu từ lúc ấy, hai người mới dần dần trở nên xa cách, hai người từ có chuyện gì cũng không giấu giếm nhau nửa câu đến một câu cũng không nói chuyện với nhau nữa.

Thực ra nhân sinh giống như một đoàn tàu, có người lên nhưng cũng có người xuống. Có một số người bạn số phận chỉ sắp đặt họ đi cùng bạn trên một đoạn đường chứ không phải cả nhân sinh dài đằng đẵng. Đạo lý này không phải Đông Tâm không hiểu, nhưng khi nó trực tiếp áp dụng lên người mình thì cô lại cảm thấy khó khăn. Muốn cô tiêu sái nói tạm biệt với người bạn xuống tàu, quả thực là một điều không hề dễ dàng gì.

Bên này Đông Tâm đang âm thầm sầu não về phiền muộn nho nhỏ của mình, bên kia hai người đã chuyện từ chuyện EQ của cô chuyển qua cách ăn mặc.

"Cậu nói xem hôm nay trước khi ra khỏi nhà rốt cuộc cô ta có soi gương hay không chứ? Thật đúng là nói không ngoa chứ cô ta vừa ngồi xuống một cái trên bụng liền thừa ra cả rổ mỡ. Béo như vậy thì không nói nhưng lại còn cố tình mặc một chiếc váy ôm sát như thế thế nào chứ? Điên rồi sao?"

Khóe miệng Đông Tâm run rẩy, hai tay theo phản xạ muốn ôm lấy rổ mỡ của mình.

Mà người phụ nữ còn lại sau khi nghe những lời này liền cười đến run rẩy: "Cậu thật là thiếu đạo đức mà, cái gì mà cả rổ mỡ chứ? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tô Lịch nhìn cô ta như vậy sao mà cứng lên được nhỉ?"

"Cái này cũng khó nói lắm..." Đối phương dùng giọng nói mờ ám nói: "Biết đâu Tô đại nam thần khẩu vị khác người liền thích Đông Tâm như vậy thì sao? Không thì cũng có thể do kĩ thuật của cô ta quá lợi hai đi?" Dứt lời, hai người phụ nữ lại nhìn nhau nở nụ cười ám muội.

Đông Tâm nghe hai người này càng nói càng bỉ ổi, cắn răng chuẩn bị lao ra cào xé hai người kia, liền nghe được giọng nói trầm thấp mà vang vọng của Tô Lịch từ phía sau: "Đông Tâm!"

Bởi vì quá tập trung vào hai người kia nên Đông Tâm bị một câu này của Tô Lịch dọa đến mức thiếu chút nữa thì quỳ sụp xuống. Mà bên kia, hai âm thanh ba hoa chích chòe cũng lập tức im bặt, chờ đến khi Đông Tâm có phản ứng lao ra thì ở đó đã sớm không còn bóng người.

Nhìn hành lang trống không, Đông Tâm phát điên, quay người lại liền trừng lớn đôi mắt heo của mình, bày ra dáng vẻ muốn ăn thịt người: "Anh có ý gì? Cố tình đánh tiếng với bọn họ sao? Anh không nghe thấy bọn họ nói cái gì hay sao??"

Tô Lịch bày ra dáng vẻ "không liên quan đến đại gia đây", nhàn nhã đi đến trước mặt Đông Tâm, đem cái túi trong tay dúi vào ngực cô, nói: "Mặc vào."

Đông Tâm nhìn lại thì thấy một cái áo khoác lông cừu, trên đó còn chưa cả cắt mác, hiển nhiên là Tô Lịch vừa mới đi mua. Lại nhìn thấy trên mác áo ghi hai chữ XL, một ngọn lửa vô danh trong lòng Đông Tâm bùng cháy. Cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh cũng chê tôi béo sao?" Cho nên mới lo lắng chạy đi mua quần áo, muốn che đi mỡ của cô sao??

Tô Lịch ném cho cô ánh mắt khinh thường, sẵng giọng mắng: "Mặc vào nhanh lên, muốn chết rét sao?"

Nghe vậy Đông Tâm mới lấy lại được lý trí. Nếu Tô Lịch thật sự ghét bỏ cô thì hoàn toàn có thể để cô về nhà thay quần áo, không cần phải chạy đi mua áo khoác cho cô như thế này. Cho nên, anh ta đây là thực sự sợ mình lạnh nên mới đi mua áo sao?

Đông Tâm hơi hơi cảm động, nhưng lại nghĩ đến hai con "chim chích chòe" kia, liền tức giận giậm chân bình bịch: "Chẳng lẽ cứ như vậy mà bỏ qua cho bọn họ sao? Anh có biết vừa rồi lời nói của bọn họ có biết bao nhiêu hạ lưu không?"

Tô Lịch vẫn bình tĩnh như cũ: "Em chấp nhặt với mấy người đó làm gì?" Nói xong liền kéo tay Đông Tâm đi vào yến hội.

-----------

Mặc dù Tô Lịch và đám người Lôi Lôi không phải bạn cùng lớp, nhưng vì quan hệ của Tô Yến và Đông Tâm nên mọi người cũng biết nhau cả. Đôi vợ chồng son sau khi ngồi xuống, Tô Lịch liền lịch sự chào hỏi lần lượt tất cả mọi người. Chờ mọi người hàn huyên xong, Tô Lịch mới quay đầu nhìn về phía Tiêu Tình Tình, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi vẫn cứng được khá tốt."

Tiêu Tình Tình bị câu nói không đầu không đuôi này làm cho sửng sốt, mãi một lúc sau mới tìm về đầu lưỡi: "Cái gì cơ?"

Tô Lịch nhướng mày, khuôn mặt tràn ngập vẻ ý vị sâu xa: "Đều đã 30 tuổi rồi, là người già cả rồi, lại còn giả bộ ngây thơ cái gì nữa? Cứng, cô nghe không hiểu sao? Nói một cách khoa học thì gọi là tình trạng cương dương, nói một cách thô tục thì chính là "lên" đó."

Giọng nói Tô Lịch không lớn không nhỏ, vừa đủ để tất cả mọi người trên bàn đều nghe thấy. Anh vừa nói xong thì mọi người đều trực tiếp hóa đá. Mà Đông Tâm ngồi bên cạnh cằm cũng rơi cả xuống đất.

Nhớ năm đó, Tô Lịch là nam thần cao trung, không biết được bao nhiêu nữ sinh đem lòng ái mộ. Các nữ sinh luôn nhỏ giọng thảo luận là anh là một thân sĩ có biết bao nhiêu giáo dưỡng, lại có dáng vẻ biết bao nhiêu cấm dục thanh tao... Lại nhìn lại người trước mặt này, đột nhiên Đông Tâm cảm thấy mình thậm chí còn xấu hổ thay anh ta nữa.

Một bàn này còn cả 2, 3 nữ sinh năm đó yêu thầm Tô Lịch, giờ phút này, nghe xong lời Tô Lịch nói thì bong bóng mộng tưởng tan vỡ không còn một mảnh. Mà đương sự, Tiêu Tình Tình, lúc này lại càng mặt đỏ tai hồng, hít hít vài hơi, mãi mới thốt ra được một câu: "Tô Lịch, đề nghị anh hãy lịch sự."

Tô Lịch cười lạnh: "Cho hỏi tôi không tôn trọng cô chỗ nào? Vừa rồi không phải cô tò mò không biết lúc tôi đối mặt với Đông Tâm có lên được hay không sao? Hiện tại tôi liền chính thức trả lời cô, tôi đối với Đông Tâm phản ứng vẫn khá tốt, vẫn rất cứng rắn. Tiện thể nói luôn, kĩ thuật của vợ tôi rất tốt, cuộc sống tính phúc của chúng tôi rất hoàn hảo, không phiền cô nhọc lòng." Nói xong Tô Lịch lại bộ ngây thơ chớp chớp mắt, bày ra nụ cười mê hoặc chết người của mình.

Trừ Đông Tâm, những người khác đều vô cùng yên tĩnh.... Mọi người ai uống trà thì tiếp tục uống trà, ai đang chơi điện thoại thì tiếp tục chơi điện thoại, nhưng lỗ tai thì đều yên lặng mở rộng hết cỡ để hóng hớt động tĩnh của Tô Lịch và Tiêu Tình Tình ở bên này. Đông Tâm yên lặng cười ha ha hai tiếng, mấy người.... Mấy người... có diễn thì cũng làm ơn diễn có tâm chút được không? Vị bạn học đang chơi điện thoại kia, có người nào dùng điện thoại mà mắt lại chỉ nhìn chằm chằm vào cái màn hình khóa như vậy không? Còn có vị bạn học đang uống trà... cậu biết là cậu vừa uống chén trà của em gái bên cạnh chứ?

Trong lúc nhất thời, giữa cả đại sảnh ồn áo náo nhiệt, bàn của họ lại an tĩnh đế quỷ dị? Ngay vào giây phút Đông Tâm chuẩn bị bị bầu không khí làm cho đóng băng, tiểu loli nhà Đại Lâm bỗng vô cùng ngây thơ mà hỏi: "Mẹ, cái gì là cương dương ạ?"

Đại Lâm sợ tới nỗi vội vàng che miệng con gái lại, lại bảo ông xã mang con gái đi trước, sau đó mới nhìn về phía Tiêu Tình Tình, vẻ mặt khó xử nói: "Tình Tình, cậu...... Aizzz, cậu cũng thật là, một cô gái, còn chưa có cả người yêu, quan tâm chuyện vợ chồng nhà Đông Tâm làm cái gì?"

Tiêu Tình Tình đã sớm bị làm bẽ mặt đến mức mặt mũi đỏ bừng, lúc này thấy Đại Lâm lại bồi thêm một đao, lập tức đập bàn gào lên: "Tôi cái gì cũng chưa nói! Là anh ta nói xấu tôi!!"

"Nói xấu?" Tô Lịch hơi híp mắt lại, "Vậy lúc nãy cô và Dịch Phỉ ở trên hành lang nói cái gì vậy nhỉ? À phải rồi, cô nói cô muốn mua nhà..." Tô Lịch vừa nói vừa nhìn về phía Lôi Lôi: "A, Lôi tổng, nghe nói thân phận của cô không tầm thường, muốn mua nhà thì tìm cô liền có thể được giảm giá, có thật không vậy?"

Dịch Phỉ vừa nghe xong liền đứng bật dậy, vội vàng nói: "Lôi Lôi, cậu đừng nghe anh ta nói linh tinh! Tớ chưa hề nói cậu là tình nhân của Viễn lão tổng! Tớ chỉ là nghe người khác........." Dịch Phỉ mới nói được một nửa liền nhận ra mình đã tự nhảy vào cái hố mà Tô Lịch đào sẵn, đầu lưỡi lập tức cứng lại, không tài nào nói nốt nửa câu còn lại.

Lôi Lôi kinh nghiệm thương trường đầy mình, đối với mấy lời đồn nhảm này nghe được cũng không phải lần một lần hai, chỉ hừ lạnh một tiếng, không đáp lại.

Dịch Phỉ thấy thế liền định nói thêm gì đó nhưng đột nhiên bị chồng mình giữ lại, quát khẽ: "Đủ rồi, em còn ngại chưa đủ mất mặt sao?" Dứt lời liền đứng dậy đi thẳng ra ngoài. Dịch Phỉ sửng sốt hai giây, sau đó vội vàng túm lấy túi xách trên ghế rồi đuổi theo. Tiêu Tình Tình này xem ra đã sớm muốn rời đi từ lâu, nay thấy bạn mình rời đi cũng liền vội vã vin vào đó mà đi mất.

Mọi thứ trở lại như cũ, Tô Lịch đắc ý nhìn Đông Tâm nhướn mày, biểu tình vừa như đang khoe khoang lại vừa giống như đang kể công.

Đông Tâm cười ha hả lấy lệ, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy:

"Vừa rồi là ai nói không cần cùng mấy người này chấp nhặt hả?"

Tô Lịch nga một tiếng, vẻ mặt ngây thơ nói: "Em hiểu lầm rồi. Anh là nói.... Không cần cùng mấy người này chấp nhặt ở đây..... Có chấp thì cũng phải chấp bọn họ trước mặt bàn dân thiên hạ mới đúng..."

Đông Tâm quỳ, cô hoàn toàn vị sự vô lại của Tô Lịch đánh bại rồi.

Loading...

Xem tiếp: Chương 6

Loading...