Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ Chương 46: Tình Thú

Chương trước: Chương 45: Ngọt Ngào



Lấy sông Định Giới làm biên giới, nhân gian chia làm hai địa vực, một của đạo tu, một của ma tu. không biết trùng hợp hay cố ý, thế lực lớn nhất của hai phe một tên Cửu Nguyên Môn, một tên Cửu U Môn, nhưng mặc dù tên có chút tương tự, hoàn cảnh lại khác nhau hoàn toàn.

Cửu Nguyên Môn có thể phân rõ phải trái, tuyệt đối không động thủ nội chiến, nhìn bên ngoài rất hòa bình, Cửu U Môn ngược lại luôn đặt đấm đá lên đầu, cạnh tranh tàn khốc, giết chóc không ngừng, kẻ mạnh là vua.

Cửa đá mở ra, Cửu U Môn chủ Thiên Nhai đi vào. Bên trong thạch thất trống rỗng, chỉ có một ngon lửa màu lam đang bập bùng cháy nằm ở vị trí trung tâm, âm trầm mà ma mị.

Thương Nhai nhỏ một giọt máu vào lam diễm, lập tức cúi người bái hạ: “ Thuộc hạ cung nghênh Ma chủ!”

một lát sau, một thanh âm trầm thấp vang lên: “ Gọi ta vào lúc này… nàng đến rồi?”

“ Tin tức vừa truyền đến, Nguyệt ma quân đã đến sông Định Giới, sau khi nàng bước vào Hỗn Độn biên giới sẽ trực tiếp được truyền tống đến đây.”

Hỗn Độn biên giới nguy hiểm tầng tầng, được xưng là đấu trường tu chân giới cũng không phải hư danh. Phàm là việc đềukhông có sự tuyệt đối, khi đạo tu và ma tu liên thủ tạo ra biên giới đã lặng lẽ thiết hạ pháp trận truyền tống, có thể trực tiếp truyền tống sang bờ bên kia.

Nhưng pháp trận này một năm mới mở một lần, được nắm giữ bởi người đứng đầu hai phe.

Hơn nữa, chỉ cần một bên mở ra, tuyệt đối sẽ làm kinh động đến bên kia, có thể nói là chế ước lẫn nhau.

Phía trên ngọn lửa dần dần hiện lên một hư ảnh, một thân huyền y, khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân như một bức tượng được tỉ mỉ mài dũa, mặc dù còn chưa thật sự hiện thân đã mang theo uy áp cường đại khiến thân hình Thương Nhai run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chỉ còn cách cố gắng chống đỡ, chờ chỉ thị.

Trong mắt Lâu Dịch Dương có một tia hoài niệm và mong đợi, hắn hỏi: “ Việc lần trước giao cho ngươi thế nào rồi?”

“ Thuộc hạ không làm nhục sứ mạng!” Thương Nhai gật đầu, khó nén được kích động vung tay, một thân xác nam tử trưởng thành im hơi lặng tiếng xuất hiện trong không trung, không hề động đậy như một con rối được luyện chế… trên thực tế, cũng đúng là như vậy.

Lâu Dịch Dương nhếch môi, hư ảnh tiêu tán, ngọn lửa u lam cũng yếu ớt đi vài phần.

Thương Nhai duy trì tư thái cung kính, kiên nhẫn chờ, rất lâu sau, người nằm giữa không trung đột nhiên mở mắt, nhẹ nhàng đáp xuống đất, dáng người cao ngất, khuôn mặt tuấn mỹ giống hư ảnh như đúc, chỉ thiếu sự uy áp đáng sợ kia.

Lâu Dịch Dương nhíu mày: “ Gửi thể không thể tránh khỏi việc thực lực yếu kém.”

Thương Nhai cảm thấy thật bất đắc dĩ. Lúc trước Ma chủ vứt cho hắn một đống tài liệu lớn, lệnh hắn luyện chế một cố thể xác, hắn mất rất nhiều sức lực mới làm thực lực của cái thể xác này lớn mạnh, mạnh thêm một chút nữa chắc chắn sẽ kéo lôi kiếp đến… Ai ngờ, Ma chủ vẫn không hài lòng.

hắn giải thích xong, Lâu Dịch Dương lắc đầu: “ Nhân giới nhỏ yếu hơn ta tưởng tượng.”

Thương Nhai thầm nghĩ: “ Đương nhiên rồi, nếu không đạo tu và ma tu cần gì phải dựa vào Tiên Ma giới…”

Thân là Ma chủ, hạ mình xuống nhân gian, Lâu Dịch Dương lại không bày ra đại giá gì cả, huống chi hắn phải dùng thủ đoạn lén tránh Thiên Đạo, nói không chừng chỉ có thể chống đỡ vài ngày, xác thực không thể quá kiêu căng. Vì thế, hắn bảo Thương Nhai trước kia thế nào bây giờ vẫn thế, không cần thay đổi.

Mục tiêu chủ yếu của hắn, vẫn là nhìn thấy Lâu Nguyệt Đồng.

Khi Lâu Nguyệt Đồng và Trình Tử Xuyên bước vào Hỗn Độn biên giới, sau một khắc liền phát hiện có điểm không thích hợp, cũng may Lâu Nguyệt Đồng còn nhớ chuyện Thương Nhai đã đi tìm nàng, vì thế còn có thể bình tĩnh.

Họ bị truyền tống đến thành trấn phồn hoa nhất của Cửu U Môn.

Đều là nhân giới nên hai bên sông Định Giới không khác nhau bao nhiêu, chỉ là một bên ngày dài đêm ngắn, bên còn lại ngày ngắn đêm dài, hơn nữa khắp nơi tràn đầy mùi máu tanh. Lâu Nguyệt Đồng hít một hơi thật sau, thổi thổi sợi tóc rũ xuống, cong tít mắt.

Trình Tử Xuyên không thể thích ứng, thần sắc ngày càng lạnh nhạt nhưng lại không biểu hiện ra ngoài.

Lâu Nguyệt Đồng nghiêng đầu, lộ ra bộ dạng tươi cười lớn lối độc nhất vô nhị: “ Chào mừng đến địa bàn của ta, Trình đạo hữu.”

Ba chữ “Trình đạo hữu” được nói ra bằng giọng khàn khàn thong thả, mang theo ý trêu tức và sự ái muội nồng đậm.

Bề ngoài hiện tại của nàng không còn là tiểu cô nương trước kia, động tác và vẻ mặt mang theo một cỗ khí chất, cộng thêm đôi mắt đào hoa, khi cười thật sự khiến người ta lóa mắt, đẹp mị hoặc vô cùng, còn có thêm mười phần cường thế.

Trình Tử Xuyên cười cười đưa tay véo má nàng, giọng nói nhẹ nhàng mà dung túng: “ Có cần ta biến ra cho nàng một cái vương miện không, nữ vương đại nhân của ta?”

Lâu Nguyệt Đồng cười khúc khích, thuận thế dựa gần vào ngực hắn, vuốt tay: “ Nhanh lên, biến ra cho ta!”

Nếu đây là địa vực của đạo tu, thân mật kiểu này sợ là sẽ dẫn người ta đến vây xem. Nhưng ở đây, việc này lại vô cùng bình thường, hơn nữa vô luận bàn về tướng mạo hay khí chất, hai người đều rất xứng đôi, vì thế liên tục nhận được không ít những ánh mắt hâm mộ.

Trình Tử Xuyên xoa đầu nàng, chỉ cười không nói.

Linh thú kéo xe từ từ tiến đến gần, những người xung quanh vừa nhìn thấy liền ào ào tản đi. trên xe, huyền y nam tử nheo mắt chăm chú nhìn một màn kia, vẻ mặt thoáng chốc biến đổi.

“ Hử?” Lâu Nguyệt Đồng phút chốc ngẩng đầu.

Xe kéo dừng lại, một nam tử thân mặc huyền y bước ra, theo sau là Thương Nhai mặt mũi tràn đầy bất đắc dĩ. Lúc trước lời thề son sắt “Ta cũng chỉ lợi dụng hắn” là của ai? Thời gian trôi qua còn chưa lâu đã biến thành cái dạng thân mật này, nói hai người không có quan hệ gì hắn cũng đều không tin!

Trình Tử Xuyên chống lại ánh mắt mang sát ý ngập trời của huyền y nam tử, vậy mà khi ánh mắt kia rơi xuống người Lâu Nguyệt Đồng, trong nháy mắt liền trở nên mềm mại. hắn mở miệng: “ Nguyệt Đồng!”

Lâu Nguyệt Đồng quan sát một lát, trong mắt xẹt qua một tia bừng tỉnh, lập tức cười lạnh: " Ngươi gọi ta là gì?"

Lâu Dịch Dương quan sát sắc mặt của nàng, ngoan ngoãn đổi giọng: "... Tỷ tỷ."

Thương Nhai nhìn vị Ma chủ của mình đường đường chính chính lộ vẻ ủy khuất, chấn kinh đến suýt rơi răng.

“ Kẻ sĩ xa nhau ba hôm cũng có thể thay đổi triệt để, huống chi bảy trăm năm đã trôi qua.” Lâu Nguyệt Đồng không biểu lộ tâm tình, thản nhiên nói, “ Ma chủ không nhớ rõ vị tỷ tỷ này cũng không có gì là lạ.”

Công lực phòng ngự của tiểu ma nữ mạnh bao nhiêu, Trình Tử Xuyên là người có quyền lên tiếng nhất. Vì thế, hắn nhàn nhạt nhìn Lâu Dịch Dương đá vào cái đinh, dường như không nghe thấy hai từ làm người ta kinh hãi – “ Ma chủ”.

“ Đừng nói bảy trăm năm, dù là bảy ngàn năm, bảy vạn năm, ta cũng sẽ không bao giờ quên Đồng tỷ tỷ!” Cảnh một nam nhân trưởng thành nghiêm túc gọi một thiếu nữ là “tỷ tỷ” nhìn qua có chút buồn cười, nhưng ai cũng không cười nổi. Thương Nhai mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nghe Lâu Dịch Dương nói: “ Ân cứu mạng, trọn đời không quên.”

không đợi Lâu Nguyệt Đồng mở miệng, hắn lại nói: “ Ta hao hết tâm tư đến đây, chỉ vì muốn mang ngươi quay về Ma giới…”

“ Về Ma giới?” Lâu Nguyệt Đồng nghe được mấy chữ này, lạnh lùng nói, “ Ban ngày không có hai mặt trời, một núi không có hai hổ, ngươi là chán chức Ma vương này rồi?”

Lâu Dịch Dương nhìn chằm chằm nàng, gằn từng chữ: “ Chức vị Ma chủ vốn là của ngươi, chỉ cần Đồng tỷ tỷ có thể trở về, ta nhất định sẽ trả lại Vương vị!”

Vẻ mặt Thương Nhai khẽ biến, cúi đầu.

Lâu Nguyệt Đồng nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên sắc mặt hòa hoãn hơn hẳn, cười nói: “ Lớn lên không tệ.”

Nàng chưa nói sẽ tin lời Lâu Dịch Dương, cũng không nói không tin. Đứa trẻ này từ bé đã giảo hoạt, lớn lên còn có thể thànhthật được sao? Đến nàng là người nuôi hắn lớn lên cũng không biết được.

Nụ cười này của nàng như một tín hiệu hòa hoãn, vẻ mặt Lâu Dịch Dương cũng dịu đi, lại thấy Lâu Nguyệt Đồng chỉ chỉ Trình Tử Xuyên: “ Tỷ phu của ngươi, tự mình chào hỏi.”

Nàng thuận miệng để lại một vấn đề khó khăn, nói xong liền tiêu sái rời đi.

Lưu lại hai nam nhân bốn mắt nhìn nhau.

Bạch y như tuyết, huyền y như mực, một người lãnh đạm không gợn sóng, một người sát ý mãnh liệt. Có một câu nói thế này – nếu ánh mắt có thể giết người, hai người này đã cùng nhau chết mấy ngàn lần rồi.

Loading...

Xem tiếp: Chương 47: Ma Chủ

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Bá Tước Môngtơ Crixtô

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 20



Ngôn Hi Thành Ngọc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50



Xuyên Qua Làm Mẹ Kế

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 20