Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Người Kia, Tổng Tài Chương 9

Chương trước: Chương 8



"Người này cũng như vậy sao?" Đột nhiên Liễu Kiệt cầm hồ sơ của Vương Hải Nhi đưa ra trước mặt quản lý Trương.

Thấy hồ sơ trong tay tổng tài không phải là cháu gái, quản lý Trương thiếu chút nữa thở phào ra "Vâng" Ông ta cẩn thận gật đầu, ngoại trừ cháu gái ông ra thì tất cả đều qua thi cử mà vào.

"Bộ dáng của cô gái này vẫn giống một nữ sinh" Nhìn bức ảnh của Vương Hải Nhi làm anh bất động thanh sắc.

"Cô ta bề ngoài có chút ngây ngô, nhưng cô ta đã hai mươi ba tuổi, đã tốt nghiệp đại học một năm rồi" Quản lý Trương nói.

"Đối với mỗi hồ sơ nhân viên mới vào ông đều nhớ rõ như vậy sao?" Ông ta tự thuật chính xác như vậy, làm Liễu Kiệt không khỏi ngẩng đầu liếc ông ta một cái.

"Không, so với những nhân viên mới vào cô ta có một điểm đặc biệt" Quản lý Trương có chút lo lắng, ánh mắt lợi hại của tổng tài sẽ làm cho người khác không thể che dấu điều gì.

"Đặc biệt thế nào?"

Bởi vì quá mức để ý thảo luận của hai người, nên Liễu Kiệt cũng không phát hiện quản lý Trương có chút lo lắng, khẩn trương khác hẳn ngày thường.

"Ngày cô ta đến phỏng vấn trên mặt không hề có chút son phấn, trên người còn mặc áo phong, quần bò, đi đôi giày thể thao, cùng với những người trang điểm tỉ mỉ đến phỏng vấn hoàn toàn khác biệt"

"Nếu theo lời ông nói, thì trang phục hay diện mạo này của cô ta cũng đủ để rớt rồi đúng không? Vì sao còn có thể vào công ty đi làm?"

"Bởi vì cô ta là người duy nhất đến phỏng vấn vào ngành nghiên cứu phát triển mà không quan tâm đến diện mạo bên ngoài"

"Cô ta làm ở ngành nghiên cứu phát triển sao?" Liễu Kiệt có chút kinh ngạc.

"Ân" Ông không hiểu vì sao tổng tài lại có hứng thú với người này "Xin hỏi tổng tài, Vương Hải Nhi có vấn đề gì sao?"

"Không có" Liễu Kiệt có chút do dự mới lắc đầu "Ông đi xuống trước đi, tôi xem xong hồ sơ sẽ trả lại cho ông"

"Được" Tuy rằng trong lòng vẫn ngập tràn cảm giác bất an, nhưng quản lý Trương vẫn rời khỏi phòng tổng tài.

Sau khi ông rời đi, Liễu Kiệt cầm hồ sơ của Vương Hải Nhi có chút đăm chiêu suy nghĩ, càng lúc càng muốn biết cô gái này tiếp cận anh là có rắp tâm nào khác, hay tất cả chỉ là trùng hợp?

Cho dù tất cả chỉ là trùng hợp đi chăng nữa, nhưng cô ngay cả tên ông chủ cũng không biết, có phải quá khoa trương không? Hơn nữa tên của anh còn đăng đầy trên báo và tạp chí nữa chứ!

Lại nhìn hồ sơ trên tay, Vương Hải Nhi, hai mươi ba tuổi, anh cứ tưởng cô mới mười tám tuổi, nhiều lắm là hai mươi tuổi mà thôi, không ngờ cô đã hai mươi ba tuổi, thật là nhìn không ra.

Kỳ thật không chỉ bề ngoài của cô làm cho người khác nhìn không ra tuổi, mà cả hành động lời nói của cô cũng chỉ mới mười ba tuổi mà thôi.

Cô ngồi trên thảm, miệng vừa nhai sô cô la vừa nói chuyện, còn ông nói gà bà nói vịt, căn bản cô không khác gì một đứa trẻ, nhưng không ngờ cô lại thi được vào ngành nghiên cứu phát triển, nơi tụ tập nhiều tinh anh của công ty nhất, thật sự làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa, rốt cuộc là cô làm sao mà thành đến như bây giờ?

Tốt nghiệp đại học hóa chất, gia sư dạy kèm ở nhà, phục vụ ở nhà hàng, quán rượu...?

Liễu Kiệt không khỏi ngả ngớn hạ mày, rốt cuộc là biết vì sao cô lại tự do ra vào cửa sau của pub.

Sau đó còn là...giáo luyện taekwondo?!

Anh không tự chủ được nhướn ày, điều này hoàn toàn giải thích được vì sao ngày đó ở ngõ tối, khi bị bốn tên lưu manh vây quanh cô lại không có chút sợ hãi, mà còn nói chuyện vui vẻ.

Ánh mắt tiếp tục dời xuống xem cô viết tự giới thiệu bản thân.

Tôi năm nay vừa tròn hai mươi ba tuổi, có cha mẹ đầy đủ. Ba ở nhà kinh doanh võ quán taekwondo, mẹ chuyên xử lý những việc trong thôn kiêm bà mối, tâm nguyện lớn nhất của bà là tìm một người chồng tốt cho con gái gả đi – cũng chính là gả tôi ra ngoài.

Tôi cá tính tự lực tự chủ, luôn luôn lạc quan, không để tâm vào chuyện vụn vặt, ưu điểm là bình dị gần gũi, nghị lực kinh người, khuyết điểm là không có lực chống cự với trai đẹp, vừa nhìn thấy trai đẹp là quên hết thảy.

Tôi bốn tuổi đã bắt đầu học taekwondo, sau đó có thể nói là đánh nhau không có đối thủ, duy nhất có kinh nghiệm một lần đánh thua, chính là đá bay một cậu nhóc đẹp trai, hại cậu ta máu chảy không ngừng, bởi vì áy náy mà tự nguyện nhận thua, thề từ nay về sau không đánh trai đẹp.

Tôi hy vọng trong tương lai làm cho thế giới tươi đẹp hơn, làm cho trai đẹp ngày càng nhiều để đi đến đâu cũng có trai đẹp mà nhìn.

Cảm ơn, xin được chỉ bảo nhiều hơn>>

Này, này, tính là tự giới thiệu bản thân sao? Không nên nói nhiều về bản thân như vậy chứ?

Trên trán Liễu Kiệt chảy xuống ba đường hắc tuyến, giới thiệu bản thân mười dòng ngắn ngủn, mà toàn là nói hươu nói vượn, không có chút nào là trọng điểm, làm anh nghẹn họng trân trối, á khẩu không nói ra được câu nào.

Loại giới thiệu bản thân này cô còn viết ra, còn dám ghi vào hồ sơ sao? Này thật là...anh nên nói cái gì? Cảm tạ ông trời vì ít nhất cô là người sao hỏa vô dụng còn biết viết giới thiệu bản thân sao?

Anh lắc lắc đầu, lúc trước muốn cho cô một cú ra oai phủ đầu khó quên, để cô biết cô làm việc vì ai, thì nay ý tưởng này không cánh mà bay.

"Đối mặt với một người lớn như đứa trẻ thì anh là người lớn tính toán chi li làm gì chứ"?

Quên đi.

Lại lắc lắc đầu, anh đem hồ sơ của cô bỏ vào chồng hồ sơ trên bàn, chuẩn bị làm việc.

Đột nhiên anh giật mình, vẻ mặt quái dị, sau đó mới thông thả nhìn đồng hồ trên tường.

Hai mươi lăm phút, anh khó tin trợn to hai mắt, sau khi nghỉ trưa một tiếng rưỡi đồng hồ, thế nhưng anh còn lãng phí thêm hai mươi lăm phút vì cô ta nữa. Rốt cuộc anh làm sao vậy chứ?

Anh dùng lực lắc đầu, vứt bỏ thất thường của mình ra ngoài, sau đó duỗi người, tay nhẹ xoa xoa hai huyệt thái dương của mình, dường như làm như vậy thì anh sẽ trở lại vẻ bình thường vốn có.

Anh âm thầm thề, đây là lần cuối cùng anh lãng phí thời gian vì cô, sau đó cầm lấy công văn, không suy nghĩ gì nữa chỉ tập trung vào công việc.

Loading...

Xem tiếp: Chương 10

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Nữ Hoàng Tốc Độ Và Vua Xa Lộ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 24


Long Du Thiển Khê

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 15



Hello, Người Thừa Kế

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48