81 Thực tế đã khiến cho ông cụ bị đả kích nặng nề, cháu gái của ông thật sự yêu một người què quặt.
Nhìn người đàn ông tao nhã khiêm tốn mỉm cười ngồi đối diện, ông cụ có chút buồn bực.
82 Trương Tư Ninh hít hít mũi rồi giải thích qua loa lý do vừa nãy khóc cho Vệ tiên sinh nhà mình nghe, vừa nói vừa đưa chi phiếu trong tay cho anh xem: “Anh xem, đây là của hồi môn ông nội cho em, ông lo lắng sau này anh sẽ đối xử với em không tốt, ông nội nói trong tay có tiền sẽ không phải lo lắng gì nữa, sau này em không cần phải nhìn sắc mặt anh mà sống.
83 Về tới nhà đã hơn bốn giờ chiều, Trương Tư Ninh về phòng tắm rửa thay quần áo, thu dọn hành lý. Vệ tiên sinh dẫn theo Tần Chu đến thư phòng bàn bạc ‘đại sự’, đối với chuyện của Sầm gia cô không có hứng thú, dù sao phương châm của cô chính là: ‘Người muốn cứu, tiền phải chi’.
84 Từ lúc bắt đầu biết ông nội lén tới đây, Trương Tư Ninh mơ hồ dự cảm tiếp theo sẽ là một phen rối tung rối mù, nhất là ông ba vẫn luôn tự cho mình là đại hiếu tử kia của cô, thế nào cũng sẽ làm ầm lên, chắc chắn.
85 Sáng sớm hôm sau, Trương Tư Ninh nhờ thím Tào đến nhà thuốc mua giúp cô que thử thai. Mặc dù Vệ tiên sinh nói đợi hôm nay anh về sẽ đi đến bệnh viện, nhưng cô không muốn đợi, cứ bồn chồn lo lắng như vậy, chi bằng tự mình kiểm tra trước, trong lòng sẽ thoải mái hơn.
86 Trong nhà có ông chủ, như có điểm tựa vững vàng, ít nhất tâm trạng của Trương Tư Ninh thoải mái hơn rất nhiều.
Hai vợ chồng nói chuyện với nhau một lúc, Vệ tiên sinh vào phòng tắm rửa, thay quần áo mặc ở nhà.
87 Ngày sinh nhật của Vệ Cẩm Huyên, hiếm khi Trương Tư Ninh dậy từ rất sớm, chưa tới sáu giờ đã tỉnh giấc, lúc đó Vệ tiên sinh vẫn còn đang ngủ say, tối qua sau khi về đến nhà anh lại tiếp tục làm việc tới hơn nửa đêm mới đi ngủ, lúc đó Trương Tư Ninh đang ngủ nhưng vẫn mơ màng cảm giác được anh về phòng rất khuya.
88 Thượng Nhược Hiên là một khách sạn cao cấp rất nổi tiếng ở Vũ Lăng, đến hôm nay Trương Tư Ninh mới biết, thì ra Vệ tiên sinh nhà cô và ông chủ nơi này là bằng hữu.
89 Ngày hôn lễ, đúng vào dịp cuối tuần, mặc dù nói hôn lễ không nên giản lược, nhưng có một số chi tiết có thể bỏ bớt đi, dù sao là phụ nữ có thai, mệt mỏi và khổ sở cũng chỉ có bản thân mình chịu.
90 Dưới sự giúp đỡ của nhân viên trang điểm, Trương Tư Ninh thay một bộ lễ phục màu đỏ, vẫn là thắt lưng cao, tà váy dài đến mắt cá chân, phong cách đơn giản và thanh lịch, càng làm nổi bật lên làn da trắng như ngọc, vô cùng xinh đẹp quyến rũ.
91 Giáng sinh đi qua, năm mới đến, sau đó chính là tết âm lịch.
Trương Tư Ninh mang thai gần tám tháng, bụng đã to lên rất nhiều, vòng eo cô mảnh khảnh nên phía trước bụng hệt như một quả cầu lớn, nhìn thế nào cũng thấy không cân xứng, lúc cô đi ra đường, người ngoài nhìn vào cũng thấy lo lắng, chỉ sợ không cẩn thận thì cái bụng tròn xoe kia sẽ làm cô ngã lăn xuống đất.
92 Mấy ngày Tết, Trương Tư Ninh và Vệ Cẩm Huyên chỉ ở nhà, không đi đâu ra ngoài. Trong nhà, đồ ăn thức uống đều đã được chuẩn bị rất đầy đủ, thời tiết bên ngoài không tốt, phụ nữ có thai đi đứng không tiện nên chỉ có ở nhà là thoải mái an toàn nhất.
93 Bây giờ sở thích đặc biệt của Vệ tiên sinh và Vệ phu nhân là ngắm nhìn con, chỉ cần nhóc con khẽ động đậy bàn tay bé xíu, mở to mắt hoặc chóp chép cái miệng thì trong mắt hai vợ chồng đều là chuyện mới lạ đặc biệt thú vị.
94 Trong công việc, Trương Tư Ninh tự nhận mình không thể giúp được gì cho Vệ tiên sinh. Cô chỉ có thể làm những việc kinh doanh nhỏ, còn những chuyện tựa như quản lý đưa công ty đi vào hoạt động này nọ, cô hoàn toàn không biết gì, cho nên nếu Vệ Cẩm Huyên đã quyết định như vậy, thì người làm vợ như cô đương nhiên sẽ ủng hộ vô điều kiện.
95 Trương Tư Ninh cũng không vì những lời của ông cụ mà phản ứng hoảng hốt gì, ngược lại cô vẫn rất bình tĩnh, chỉ dạ một tiếng: “Vậy thì để chú Hai nghĩ cách cứu người ra là được, dù sao Trương gia cũng không thiếu tiền.
96 Đánh một trận lớn đánh thẳng luôn vào tù…. .
Trương Tư Ninh cạn lời chỉ biết nhìn ông xã nhà mình hỏi: “Vậy bây giờ anh trai Hàng Yến đâu ạ?”
Vệ Cẩm Huyên thoáng nhìn qua ông cụ, thấy sắc mặt ông vẫn tốt, liền nhỏ giọng đáp: “Mất tích, vợ con cũng không thấy.
97 Sáng sớm hôm sau ông cụ nói phải về Phúc Kiến, đã thu dọn xong hành lý. Trương Tư Ninh quấn quít ông cụ nói: “Ông nội, không phải ông nói năm nay sẽ ở đây ăn tết với chúng con sao, sao ông nói mà không giữ lời gì hết vậy!”
“Để ông về đó xem mọi chuyện thế nào rồi,” Ông cụ nhìn cháu gái, giải thích: “Mấy người ba con mới ra khỏi trại giam, trong nhà chắc chắn rất lộn xộn, còn bà con họ hàng nữa, dù sao cũng phải cho người ta một lời giải thích, ông có vai vế trong nhà, mọi người ai cũng nể mặt, có ông có thể mọi chuyện sẽ yên ổn hơn, đợi sau khi mọi chuyện ổn định ông sẽ quay lại, năm nay nếu không kịp thì sang năm chắc chắn ông sẽ về ăn tết với con, Tư Tư, nghe lời mà.
98 Trương Tư Ninh lại bị ông xã lên lớp nữa rồi, cô có chút bất đắc dĩ, mặc dù không thật sự đồng ý với cách giải thích của Vệ tiên sinh nhưng cũng không phản đối, chỉ gật đầu nói: “Chỉ cần thím Tào làm đúng bổn phận của mình thì em sẽ đối xử tốt với thím ấy.
99 Trong lòng Trương Tư Ninh vô cùng tức giận cô út Trương Nghênh Trân, người gì mà không giữ được mồm miệng tới mức này, có còn xem ông nội là ba nữa không, chỉ còn kém xem như kẻ thù không xa lắm! Những lời như vậy cũng có thể tùy tiện nói ra sao?! Thật quá đáng mà! Còn cả mấy người cặn bã ba ruột, Hàng Yến, đều là mục tiêu Vệ phu nhân căm ghét.
100 Vệ Cẩm Huyên tưởng Trương Tư Ninh đã thật sự thông suốt, không vì chuyện ông nội qua đời mà cảm thấy quá đau lòng nữa. Không nghĩ tới nửa đêm cô gặp phải ác mộng, khóc nức nở rồi tỉnh giấc mấy lần như vậy.