21 “Dễ thương quá” Đoàn Đoàn mặc áo sơ mi trắng ngắn tay cùng quần tây đen, lúc đang chạy lên sân khấu còn bị một nữ sinh chạy tới bế cậu lên, đám nữ sinh ồn ào vây quanh muốn chụp ảnh với cậu.
22 Sợ Đoàn Đoàn tủi thân, mặt than lớn An Nại chân thành mà trả lời:“Đúng. ”
Nhưng mặt than bé Đoàn Đoàn lại rất nghiêm túc mà nói:“Không phải!” Vấn đề này ba ba đã dạy cậu, cậu vừa nói xong thì xoay người ôm cổ An Nại gọi cô một tiếng “Dì~”.
23 An Nại ôm một con khỉ nhỏ đi theo sư phụ cô vào một con phố náo nhiệt, bọn họ đang đi diễn xiếc. Bởi vì trời đã quá khuya nên trên con phố ồn ào này góc khuất hai người đang đứng thật vắng vẻ, cửa hàng ảo thuật phía đối diện sôi nổi hơn bên này rất nhiều, sư phụ Cảnh Thâm nhìn cô một cái rồi đột nhiên nói:“An Nại, cô thử biểu diễn chiêu ngực nhỏ đập nát đá lớn xem.
24 Sau khi đi đón Đoàn Đoàn từ nhà trẻ, An Nại đưa Đoàn Đoàn tới cửa hàng bánh ngọt ăn tối, Đoàn Đoàn cùng giống như cô, không thể cưỡng lại sự quyến rũ của bất cứ chiếc bánh ngọt nào, An Nại xúc một thìa bơ đưa vào miệng, nhìn Đoàn Đoàn ngồi đối diện tham ăn đến mức trên mũi cũng dính toàn bơ sữa trắng mịn.
25 Vì Sở Hà kéo cô rất mạnh lại bị bất ngờ nên An Nại không kịp đề phòng, cô lập tức ngã ngồi trên đùi anh.
Cổ tay cô còn đang bị Sở Hà nắm trong tay, ngón tay cái của anh nhẹ miết lên mạch tay cô, cảm giác ấy thật ấm áp cũng hơi thô ráp, An Nại muốn rút cổ tay về nhưng không rút được.
26 An Nại đặt ly nước trong tay xuống, cô bỗng đạp xuống sàn gỗ một cái lấy đà, đẩy chiếc ghế đang ngồi trượt về sau một chút, kéo dãn khoảng cách giữa hai người họ.
27 Chưa đến năm giờ chiều An Nại đã về nhà, bởi vì ban sáng cô đã đồng ý với Cố Ly tối nay sẽ thu âm đoạn tám chữ với Cầm Sắt Hòa Minh, nên cô không đi mua đồ ăn tối mà về thẳng nhà luôn.
28 An Nại luôn cảm thấy câu này nghe quen quá, dường như cô đã nghe nó ở đâu rồi, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể nhớ ra nổi. Cô dụi dụi mắt, đột nhiên chợt nhớ, câu Sở Hà vừa mới nói kia… giống hệt câu Cẩm Sắt Hòa Minh nói lúc thu âm kịch bản vừa nãy, một chữ cũng không sai!
Thực sự là quá ấu trĩ!
“Đừng xoa nữa.
29 An Nại tựa lưng vào chiếc ghế sofa mềm mại trong KTV mà nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, đã hơn mười một giờ rồi.
Buổi sáng mấy nhân viên mới của công ty về trường đại học lấy bằng, buổi chiều phòng nhân sự của E.
30 Lúc nghe thấy câu nói đó, Sở Hà cảm thấy trong lòng anh cũng có hàng ngàn hàng vạn tia pháo sáng đang bùng nổ.
Cái cảm giác ấy đã mọc rễ trong lòng anh rất lâu rồi, giờ đây hạt mầm đó có thể bật khỏi lòng đất, trỗi dậy vươn mình tung bay trong gió.
31 “Ừm. ” An Nại gật gật đầu chắc nịch.
Sở Hà tức đến nổ phổi, chính cô khiến anh bối rối cả đêm hôm qua, toàn thân cứ đắm chìm trong cảm giác vui mừng như điên mà không ngủ được, kết quả là sáng hôm sau An Nại nói với anh cô quên hết rồi!
“Không sao,” Sở Hà không tức giận mà ngược lại anh vô cùng bình tĩnh, anh ôm Đoàn Đoàn đặt sang một bên, một tay vòng qua eo An Nại tiến sát tới gần cô,“Vậy để anh nhắc lại cho em nhớ.
32 An Nại thuận tay ấn vào Weibo trang cá nhân của Mặt To, rất rõ ràng Mặt To là một tài khoản vừa được đăng ký. Trên trang Weibo cá nhân ngoại trừ ba status mới đăng lên Weibo thì không còn gì cả.
33 “Không được! An Nại!” Dường như đang lúc An Nại muốn nhảy xuống thì bỗng nghe thấy tiếng thét chói tai của Lâm Dao Dao, cô quay đầu nhìn Lâm Dao Dao một cái.
34 Sở Hà gọi cho An Nại vài cuộc nhưng đúng như dự đoán điện thoại của cô vẫn luôn trong trạng thái không có người bắt máy.
Anh không còn cách nào khác, đành phải gọi điện thẳng cho Cảnh Thâm hỏi chuyện, mới biết An Nại đã xin nghỉ buổi chiều về trước rồi.
35 “Ngoan ngoan!” An Nại nhéo hai má Đoàn Đoàn mà nựng, nghĩ đến chiếc di động trong cặp sách của Đoàn Đoàn, cô cúi người ngoắc lấy ngón tay cái bé tí của cu cậu,“Ba ba hỏi con cũng không được kể cho ba nghe nhé.
36
Giọng anh vẫn luôn trầm thấp như thế, còn có một chút khàn khàn nghẹn ngào.
Trên đường tới đây, Sở Hà đã suy nghĩ rất lâu, anh có rất nhiều điều muốn hỏi An Nại, nhưng ánh mắt đảo qua thấy Tiểu Đoàn Đoàn đang đứng đằng sau, cũng đành bực mình mà nuốt cơn nghẹn xuống.
37 Trong nhất thời An Nại cũng quên luôn chuyện lau chiếc màn hình laptop đang ướt nhẹp cùng bộ bàn phím bị vạ lây kia.
“Của ma ma. ” Không biết Đoàn Đoàn đã tỉnh từ bao giờ mà chạy tới đưa khăn giấy cho cô, cu cậu còn kiễng chân lên cầm chặt khăn lau miệng cho cô.
38 An Nại vừa dứt lời, cả phòng khách yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy tíc tắc trên tường.
Tôi không muốn kết hôn với anh……
Cô chỉ nói một lần, nhưng câu nói ấy lại dường như bị phản xạ liên tục trong phòng khách rộng lớn, vang dội bên tai anh không ngừng.
39 Việc đã đến nước này, kỳ thật Sở Hà có rất nhiều lời muốn nói để giải thích nhưng lại chẳng thể mở miệng nói được câu nào, bởi vì những lời cô vừa nói, đều là những chuyện anh đã làm, bất luận là xuất phát vì điều gì, bất luận là vì nguyên nhân gì, tất cả đều là những chuyện đã xảy ra.
40 “Ba ba ma ma không cãi nhau, con có một gia đình ấm áp……” Đặc biệt là câu cuối cùng, Đoàn Đoàn hát đến hai lần.
Tất nhiên cô sẽ không cãi nhau với Sở Hà, bởi vì cô sẽ không cùng anh tạo thành gia đình của Đoàn Đoàn.