81 Editor: Nguyệt NgạnBeta: An Lam-Sư phụ… sư huynh… sư nương… Thiên Thanh… Ma Quân… Minh Ảnh…Mộng Tịch nằm ở trên giường, hai tay để ở ngoài chăn, vẻ mặt mờ mịt nhìn thẳng lên trần nhà, suy nghĩ những chuyện mình nghe được mấy ngày qua.
82 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamMất trí nhớ hơn một tháng tới nay, Mộng Tịch có thể nói là đã buồn chán đến mốc meo rồi. Đầu tiên là cả ngày đều bị nhốt ở trong phòng không thể đi ra ngoài, về sau thật vất vả mới được rời phòng, nàng lại phát hiện toàn bộ Thiên Thanh đều xa lạ đến đáng sợ.
83 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamTrong gian lửu lâu, bên cạnh cửa sổ, một cô nương trẻ tuổi đang hăng hái chiến đấu với một bàn đầy thức ăn:-Nàng nhìn mình đi, ăn đến trên mặt dính đầy thức ăn, từ từ thôi.
84 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamTrước mặt chợt bị bóng mờ mờ phủ lấy, sau đó một vật thể mềm mại dán lên môi nàng. Mộng Tịch hoảng sợ mở to hai mắt, nhìn gương mặt gần trong gang tấc, ý thức dần khôi phục.
85 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamNgày thứ hai lúc Mộng Tịch tỉnh dậy đã gần tới giờ Thìn. Toàn thân bủn rủn từ trên giường bò dậy, đầu tóc rối tung. Xoa đôi mắt ngái ngủ, Mộng Tịch kéo thân thể mệt mỏi, thất tha thất thểu đi tới bên cạnh bàn, cầm lấy ly trà lạnh uống.
86 Editor: Nguyệt NgạnBeta: An LamMộng Tịch thích Mộ Dung Diệc Hàn sao? Vấn đề này nên trả lời thế nào, chính Hinh Nhị cũng không biết. Nhưng nàng có thể biết được rằng, Mộng Tịch đã từng rất thích Hạo Khiên ca ca, mà Hạo Khiên ca ca cũng thích Mộng Tịch rất nhiều.
87 Editor: Nguyệt NgạnBeta: An LamCả người cơ hồ như sắp đứng không vững, trong lòng Dịch Vân Lạc chỉ còn lại một mảnh mờ mịt, dường như cả người hắn dang bị cuốn vào một cái hắc động thật lớn, mặc dù nhìn thấy ánh sáng phía trước đang dần dần biết mắt, nhưng mà hắn cũng chỉ có thể bất lực nhìn tia sáng cuối cùng ngày càng cách xa mình.
88 Ôm đầu gối ngồi ở giường cả một đêm, cho đến tận ngày thứ hai, lúc Hinh Nhị đến tìm nàng, Mộng Tịch mới chậm rãi phục hồi tinh thần. – Mộng Tịch, cậu hãy tới ăn một chút gì đi, mình mang tới cho bánh đậu xanh mà cậu thích ăn nhất đây này.
89 Ba tháng kế tiếp, Mộng Tịch cơ hồ là không gặp dược Dịch Vân Lạc. Cả ngày sư phụ đều đem bản thân nhốt ở trong mật thất để tu luyện, cũng chưa từng bước ra khỏi cửa chứ chưa nói là ly khai khỏi Sương Vân điện.
90 Editor: Trầm TrầmBeta: An Lam-Sư phụ…Đầu ngón tay còn lưu lại ấm áp, Mộng Tịch tựa vào đầu gối Dịch Vân Lạc khẽ gọi, chậm rãi đặt tay lên mu bàn tay lạnh lẽo của hắn.
91 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamBên môi còn lưu lại mùi thơm trong miệng Mộng Tịch nhưng người trên tay lại không còn. Đến khi nhìn thấy người tới phía sau, sắc mặt Dịch Vân Lạc lạnh đi, hướng Ứng Bá Thiên nói nhưng ánh mắt một khắc cũng không rời Mộng Tịch:-Buông nàng ra!Ứng Bá Thiên nhìn Mộng Tịch liếc mắt một cái, cười đến bí hiểm:-Nếu như ta nói ta không buông thì sao?-Ngươi dám!Ánh mắt lạnh như băng bắn về phía Ứng Bá Thiên, mi tâm Dịch Vân Lạc ẩn chứa tức giận.
92 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamThân thể Dịch Vân Lạc chấn động, không dám tin quay đầu nhìn Mộng Tịch, thanh âm khàn khàn:-Tịch nhi, con biết tâm ý của vi sư?Mộng Tịch cười gật gật đầu:-Tịch nhi biết.
93 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamMệt mỏi cả một buổi tối, ngày thứ hai khi tỉnh lại toàn thân đều đau. Chậm rãi mở mắt ra, phát hiện mình lõa thể, bị Dịch Vân Lạc ôm trong ngực, đáy mắt Mộng Tịch hiện lên vẻ kinh ngạc.
94 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamNghe thấy tiếng kinh hô của Mộng Tịch, Dịch Vân Lạc từ trong phòng đi ra thật nhanh, đem nàng đang trong nước kéo lên, cởi áo khoác che kín thân người nàng.
95 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamNgày thứ hai, Mộng Tịch cùng Dịch Vân Lạc về tới Thiên Thanh. Hoa đào ở Sương Vân điện đã không còn kiều diễm như trước, vẫn vững vàng ở đầu cành như cũ.
96 Edit: Bạch Ngọc TuyếtBeta: An LamNguyên bản Mộng Tịch còn đang lo lắng sau khi Lăng Vi biết chuyện của nàng và sư phụ sẽ đi nói lung tung, làm toàn bộ người ở Thiên Thanh đều biết.
97 Edit: Nguyệt NgạnBeta: An LamVĩnh viễn nàng vẫn không thể quên được ngày đó, quên được cái cảm giác như từ thiên đường rớt xuống địa ngục. Mặc dù không thể nói nhà nàng có của ăn của để, nhưng cũng không đến nỗi không có miếng ăn.
98 Editor: Bạch Ngọc TuyếtBeta: An Lam– Ấy, nha đầu chết tiệt kia, sao ngươi lại khóc …Nhìn thấy viền mắt Mộng Tịch phiếm hồng, Thi Vương nhất thời nóng nảy, một loạt câu oán giận còn chưa nói ra kia thoáng chốc bị nghẹn ở cổ họng.
99 Editor: Trầm TrầmBeta: An Lam“A…” Thanh âm này là từ trong miệng Nam Tố Y truyền đến, lúc này nàng che miệng, tay có chút hơi run. Viêm Mạch nhíu mày quay đầu lại:-Làm sao vậy?Nam Tố Y chỉ về phía Ứng Bá Thiên, thanh âm không ngừng run rẩy:-Hắn… Mặt của hắn…Nhãn lực của nàng từ nhỏ so với người khác tốt hơn, thị lực gấp ba lần người khác; hơn nữa trong bóng đêm cũng có thể nhìn thấy rõ ràng từng cành cây ngọn cỏ.
100 Editor: Trầm TrầmBeta: An LamMộng Tịch hôn mê tròn một ngày một đêm, lúc tỉnh lại đã là chạng vạng hôm sau. Y phục thấm đẫm máu tươi trên người đã được đổi, áo lót thoải mái cũng được thay, còn có một luồng hương thơm nhàn nhạt.
Thể loại: Huyền Huyễn, Kiếm Hiệp, Truyện Teen, Xuyên Không
Số chương: 12