21 Hôm đó, Tú Anh xem như được một ngày hạnh phúc toàn vẹn. Lúc cô nói muốn học violon, Quang Triệu thoạt đầu cau mày một hồi, lạnh giọng hỏi cô tự dưng sao muốn học thứ đó.
22 Khi trở về phòng đóng cửa chặt lại, trong lòng Như Quỳnh mới tạm an ổn một chút. Ban nãy cũng là cô cố gắng lắm mới giữ được thái độ bình tĩnh, bởi hành động và nụ cười cuồng loạn của Quang Triệu khiến cô cảm thấy rất ghê rợn.
23 Ngày cô bị bắt cóc đó, Tấn Khang vì đến cứu cô mà thập tử nhất sinh. Còn Quang Triệu, từ sau cái ngày hắn cưỡng đoạt cô, Như Quỳnh đã thẳng thừng tuyệt tình với hắn, không muốn nhìn thấy mặt hắn.
24 Tú Anh vốn quan tâm đến bất cứ cái gì liên quan đến Quang Triệu. Gần đây rảnh rỗi, cô ta cũng không phải lo đối phó với người đàn bà nào xung quanh hắn, chỉ phải tập trung vào việc lấy lòng hắn.
25 Tú Anh sau ngày đó tuy không dám hỏi thẳng trước mặt Quang Triệu nhưng lại chú ý quan sát. Quả nhiên, cô ta trước giờ đã quá chủ quan rồi. Thứ mà mỗi buổi sáng hắn đứng trên ban công nhìn ra, chính là bóng dáng cặm cụi của người đàn bà đó.
26 Một thoáng sau, có vài người thuộc hạ của Quang Triệu đến. Như Quỳnh thấy họ lên lầu, rất nhanh liền khiêng xuống xác một người phụ nữ be bét máu. Đó là Tú Anh ư, mấy phút trước cô ta còn sống khỏe mạnh, hiện giờ chỉ là một đống máu thịt tanh nồng.
27 Hai ngày sau, bác sĩ kiểm tra lại lần cuối cho Như Quỳnh rồi đồng ý cho cô xuất viện. Quang Triệu đứng lù lù ở cửa phòng bệnh từ sớm. Như Quỳnh không nói gì, lẳng lặng theo hắn ra bãi đậu xe, lúc lên xe rồi mới nói:- Như đã đề cập, tôi muốn tìm nơi nào đó nói chuyện.
28 Quang Triệu đưa cô về biệt thự màu trắng của hắn, nghiêm giọng nói:- Trước khi tôi tra ra chân tướng, cô nhất định không được bỏ trốn. - Được, tôi không bỏ trốn.
29 Để chuẩn bị cho buổi ra mắt làm vừa lòng mẹ Anthony, Như Quỳnh buộc phải quan tâm đến ngoại hình. Cô liền đi xóa xăm mắt xăm môi, chú ý việc chăm sóc tóc và da mặt trong một tuần liền.
30 Trong một căn phòng khách sạn xa hoa. Quang Triệu thả người vào một chiếc ghế nhung sang trọng, môi nhấp rượu vang, tai lắng nghe những tin tức do thuộc hạ bẩm báo:- Ông chủ, những thông tin đã điều tra này hoàn toàn là chính xác.
31 Xe vừa đỗ trước cổng bệnh viện, Như Quỳnh đã hấp tấp mở cửa xe bước xuống. Vì vội vàng mà cô suýt nữa vấp ngã nhưng vẫn cắm đầu chạy tới khu điều trị đặc biệt.
32 Thời điểm đó, tại một biệt thự bí mật. Hoàng Tấn Khang nâng người ngồi dậy, vì cơ thể còn yếu ớt nên anh chỉ có thể dựa vào thành giường, đưa mắt nhìn qua cửa sổ ngắm khu vườn tươi tốt.
33 Xe của Quang Triệu đỗ trước cửa nhà Như Quỳnh, thấy cô đang ngã bệt dưới lòng đường, hắn kìm lòng không được vội lao đến. Thuộc hạ muốn dìu hắn nhưng hắn lại gạt đi, chống nạng lê đến bên cô.
34 Nửa năm sau. Có một căn nhà nằm dưới đồi thông. Như Quỳnh mỗi buổi sáng đều dậy sớm chăm chút cho vườn hoa trước nhà. Khắp nơi trên đất nước này, có lẽ không đâu thích hợp với trồng hoa bằng Đà Lạt.
35 Ngày hôm sau, Như Quỳnh hơi ngạc nhiên vì Quang Triệu thức dậy rất sớm, còn ra vườn tưới hoa. - Anh muốn biết công việc em vẫn thường làm có gì vui đến vậy, thì ra đó cũng thực sự là một cái thú.
36 Tại một căn biệt thự nằm ẩn khuất ở ngoại ô Paris, Thanh Nguyệt đang tự tay đấm bóp cho lão đại của cô ta. - Thằng Tấn Khang còn sống ngày nào, ta không khỏe được ngày đó.