1341 Hai người ở trong gian phòng cũng không biết, lúc này lấy gian phòng bọn họ làm trung tâm, năng lượng trong vòng mười dặm toàn bộ bạo động, tràn qua hướng về phía bên này, hội tụ lại.
1342 Gian nhà chỗ Nghệ Phong và Thi Đại Nhi ở vẫn giống như kén tằm, cho dù Liễu Mộng Nhiên vẫn luôn tin tưởng về đám người Nghệ Phong, lúc này trong lòng cũng âm thàm sốt ruột.
1343 Đúng như Nghệ Phong dự liệu, Kim Ưng tông căn bản không có một tia bàn giao, Tĩnh Hinh Thành không có một tia tin tức từ Kim Ưng Tông. truyền lại- Không biết sống chết!Nghệ Phong nghe được Tử Âm nói, không nhịn được hừ một tiếng, lúc này thực lực của hắn đề cao rất nhiều, đối với một Kim Ưng Tông, hoàn toàn có nắm chặt.
1344 Để Nghệ Phong thở dài một hơi chính là, bởi vì lần này Ma Nữ len lén chạy đến, cho nên cũng không dám ở lại bên ngoài bao lâu, chỉ có thể hung hăng trừng mắt liếc Nghệ Phong, lưu lại mấy câu nói, liền rời đi Tĩnh Hinh Thành.
1345 - Hừ!Thấy những người đệ tử này cư nhiên còn dám can đảm đứng ở chỗ này, Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, bàn tay huy động, từng đạo đấu khí không ngừng đánh ra, dưới đấu khí của Nghệ Phong, những người võ giả ngay cả thực lực Sư Giai cũng chưa đạt được, cả đám hóa thành máu thịt rơi lả tả trên hư không, toàn bộ không gian tràn ngập mùi máu tươi.
1346 Trưởng lão Kim Ưng Tông gắt gao nhìn chằm chằm Nghệ Phong, trong mắt tràn đầy vẻ tàn nhẫn, hận không thể rút gân xẻ thịt lột da Nghệ Phong. - Nghệ Phong, ngươi đừng đắc ý quá sớm, lão tông chủ đã ở Kim Ưng Tông chờ ngươi, hắn sẽ báo thù giúp ta, sẽ bầm ngươi thành vạn đoạn!Trong mắt trưởng lão Kim Ưng Tông mang theo tơ máu, căm tức nhìn Nghệ Phong.
1347 Thời gian một ngày một đêm thoáng cái đã trôi qua, toàn bộ đế quốc Mãnh Hổ cũng bị tin tức của Nghệ Phong truyền ra làm sôi sùng sục. Tại đế quốc, chưa từng có ai dám trêu chọc Kim Ưng Tông, một ngày đêm trước cư nhiên bị Nghệ Phong diệt phân tông ở đế đô, cùng lúc đó, đối phương lại buông lời sẽ giết lên Kim Ưng Tông.
1348 Nghệ Phong một đường giết chóc, đã khiến đám đệ tử Kim Ưng Tông sợ võ tim, không còn một để tử nào dám tiếp cận chu vi một trăm mét quanh hắn. Nghệ Phong bỏ lại biển máu ở phía sau, đi vào bên ngoài bảo điện của Kim Ưng Tông.
1349 Hồn thể của lão giả muốn đào tẩu nhưng bị Nghệ Phong nắm trong tay, hắn không ngừng dãy giụa. Đầu ngón tay của Nghệ Phong toát ra hỏa diễm, từng đạo hỏa diễm đốt cháy linh hồn thể của lão giả, khói trắng không ngừng tỏa ra từ đó, linh hồn thể của lão giả kêu lên thảm thiết, sự đau đớn khi linh hồn bị đốt cháy không phải là hắn có thể chịu đựng.
1350 Một khôi lỗi đột nhiên xuất hiện để ánh mắt mọi người đều ngưng tụ trên người hắn, ai cũng thật không ngờ, một Nhiếp Hồn Sư bát tinh, địa vị vô cùng tôn quý lại bị người ta luyện chế thành khôi lỗi.
1351 - Nếu như Kim Ưng Tông không còn hậu chiêu, lần này sợ rằng Kim Ưng Tông thực sự sẽ bị diệt môn rồi!- Đúng vậy, nội tình của Tà Tông quả nhiên cường hãn, ngay cả linh hồn thể đạt thực lực Quân cấp cũng có thể làm ra, chậc chậc, nói như vậy bản tôn của linh hồn thể này rất mạnh!- Thảo nào Nghệ Phong dám kiêu ngạo một người xông lên Kim Ưng Tông, đội hình như vậy đã ngang bằng với một thế lực nhất lưu.
1352 - Chỉ có một điểm thủ đoạn như vậy sao? Vậy thì đến phiên bản thiếu rồi!Nghệ Phong thấy tử khí nghìn năm có thể chống lại năng lượng không gian, trong lòng hắn cũng thở dài một hơi.
1353 Mọi người ở bên ngoài quan sát cũng trở nên trầm mặc, nhìn hai Á Quân liên thủ cư nhiên bị Nghệ Phong chém giết một người, kết quả như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ.
1354 - Quân cấp không thể tùy ý ra tay, đó là điều kiện năm đó sư tôn ngươi cố ý yêu cầu!Thiên Nghịch đột nhiên nói. Một câu nói này, để Nghệ Phong cũng phải trầm tư suy nghĩ.
1355 Bốn phía không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết, hung hồn không ngừng thôn phệ đệ tử Kim Ưng Tông, những đệ tử này dưới thủ đoạn tàn nhẫn của hung hồn, sớm đã sợ vỡ mật, nguyên bản ban đầu tạo thành đại trận, bây giờ đã trở nên chồng chất kẽ hở.
1356 Bởi vì Kim Phú bị Thiên Nghịch đâm xuyên qua một cánh tay, cho nên lúc đối mặt công kích điên cuồng của khôi lỗi, hắn cũng lộ ra dấu hiệu bị thua. Mà nam tử vượng tọa không hổ là người từ viễn cổ, đối mặt Mạc Quân cũng không chút rơi vào hạ phong.
1357 Phụt. . . Nghệ Phong nặng nề đập xuống mặt đất, khóe miệng hộc ra từng ngụm máu màu đỏ tươi, khiến một mảnh trên mặt đất bị nhiễm màu hồng. Một màn bất thình lình xảy ra khiến mọi người hơi sửng sốt.
1358 Chỉ trong chớp mắt năng lượng công hướng về phía Nghệ Phong đã bị chấn nát bấy. - Là ngươi!Nhìn bóng người trống rỗng xuất hiện kia, ánh mắt Thiên Lâm ngưng lại, nhìn bóng người này kinh hãi thốt lên.
1359 Một câu nói này, để sắc mặt đám người Thiên Lâm đại biến. - Liễu Nhiên, ngươi đừng khinh người quá đáng!Thiên Lâm cắn răng giận giữ quát Liễu Nhiên. - Khinh người quá đáng? Ha ha, lẽ nào ngươi không biết thú vui của ta sao? Khụ, thân thể vất không lâu như vậy đã sắp rỉ sắt rồi, khó có cơ hội ngươi không tuân theo ước định chạy tới.
1360 Nghe được lời phàn nàn này của đối phương, Nghệ Phong khẽ cười nói. - Cho nên lần này đến đây, hi vọng một lần vất vả có thể suốt đời nhàn nhã. - Hảo phách lực!Ly Thủy cười ha hả, khua khua tay nói với Nghệ Phong.