81 “Kính Huyễn, Kính Huyễn, em là Kính Huyễn thật sao?” Dương Lịch thần thể lảo đảo say nhìn Lộ Đế, Kính Huyễn cùng Lộ Đế hai gương mặt cứ di chuyển không ngừng, Dương lịch mơ hồ nhìn Lộ Đế.
82 “Tại sao anh luôn chán ghét em, anh không thể thử chấp nhận em được sao? Em cũng yêu anh như cô ấy, anh không thể quay đầu lại nhìn em một cách chân thành hay sao?” Lộ Đế nhìn Dương Lịch khóc, tựa hồ như muốn đem tình cảm ủy khuất của bản thân bấy lâu nay nói ra.
83 “Cậu phải ăn một chút, cậu xem bộ dạng bây giờ của cậu như thế nào, không còn là dáng vẻ Kính Huyễn đầy sức sống như trước kia nữa. ” Mật Nhu đem chén đặt trên bàn bên cạnh giường, dùng sức kéo Kính Huyễn từ trên giường lôi dậy.
84 “Chuyện chính là như vậy, em không biết tại sao ở chỗ này lại gặp lại nhau, em không muốn gặp lại anh ấy, bây giờ chúng ta trở về, được không?” Kính huyễn đem tất cả chuyện xưa kia về Dương Lịch và cô nói cho Diêm Hỏa nghe, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng thực ra cô chưa chuẩn bị tốt tâm lý để gặp lại Dương Lịch.
85 “Giữa chúng ta không có gì giải thích cả, tôi hi vọng về sau anh không cần trở lại làm phiền tôi. ” Kính Huyễn sau khi nói xong, hướng về phía Diêm Hỏa nói: “Chúng ta đi thôi, em mệt rồi.
86 “Phương pháp gì, con nói bà nghe thử coi nào” Mẹ Diêm ôm Đình bảo bối vào lòng hỏi, bất kể là phương pháp gì bà đều cũng muốn thử. “Chính là chúng ta phải tạo cho hai người bọn họ có nhiều cơ hội ở chung với nhau hơn, như vậy tình cảm của hai người họ mới có thể tăng lên.
87 “Anh không phải là cái loại thiếu gia giàu có như trong tưởng tượng của em, em nhìn mẹ anh là người như thế sao, có thể chấp nhận để cho quần áo người khác đưa tới tay, cơm dâng tới miệng hay sao, khi còn chưa trưởng thành, liền kêu chúng ta bôn ba bên ngoài tự sanh tự diệt rồi.
88 “Không thể, em dọn ra ngoài rồi, còn anh thì làm sao đây?” Diêm Hỏa nghe Kính Huyễn nói, kích động đi tới bên cạnh Kính Huyễn, giả bộ dáng vẻ uất ức nói.
89 “Giải thích cái gì, nhất định là sau khi anh ta cùng cô ả Lộ Đế sống cùng nhau, mới phát hiện ra con người của cậu tốt, cho nên mới quay lại theo đuổi cậu.
90 “Woa, nhiều đồ ăn ngon như vậy, thật sự là anh làm sao?” Mật nhu nuốt nước miếng nhìn một Bàn đầy ắp thức ăn ngon, không tin hỏi Diêm Hỏa. “Đương nhiên là tôi làm, cô cũng ăn đi, tôi làm rất nhiều đồ ăn, nếu như hai người muốn đi mua đồ, tôi có thể chở hai người đi.
91 “Các người chứ nói chuyện tiếp đi, tôi đi trước” Kính Huyễn thật sự không biết Diêm Hỏa đang làm cái gì nữa, để lại không gian cho Diêm Hỏa và Y Na cùng nhau nói chuyện phím.
92 “Kính huyễn, thật sự là em, sao em lại tới công ty. ” Cửa thang máy mới vừa mở ra, Húc Nhật tinh mắt liền nhìn thấy Kính Huyễn, đi về phía cô, dĩ nhiên phía sau còn có Dương Lịch đi theo, người mà Kính Huyễn muốn né tránh.
93 “Mật Nhu, Kính Huyễn, thật sự là các người đã tới, mới vừa rồi bọn họ nói với anh còn chưa tin đấy. ” Vài người đang yên tĩnh thưởng thức món ăn, một người đàn ông nhàn nhã, đẹp trai, nhiệt tình đi tới chỗ Kính Huyễn, Mật Nhu chào hỏi.
94 “Thật như vậy sao? Không biết có đáng tin không. ” Tiêu rất hoài nghi nhìn ánh mắt chột dạ tránh né của Kính Huyễn, không tin tưởng hỏi lại cô. “Không quan tâm anh tin hay không, bữa cơm này tôi không muốn ăn nữa, mọi người cứ từ từ ăn, tôi muốn đi về.
95 “Cái gì, tên tiểu tử thúi kia là tên đàn ông làm bụng Kính Huyễn to ra, con bà nó, tôi muốn đi ra ngoài tìm anh ta. ” Tiêu lớn tiếng rống giận, nói hết lời liền chuẩn bị đi ra tìm Diêm Hỏa, gương mặt tức giận vô cùng.
96 “Một quyền kia là tôi thây Kính Huyễn đánh anh, một quyền này là tôi thay hai tiểu bảo bối đánh, quyền thứ ba, tôi tức giận muốn đánh anh, tiểu tử thúi.
97 “Ha ha! Tôi ở nhà Mật Nhu là được rồi, không cần phải làm phiền tới mọi người” Kính Huyễn cười khan nói, mình thật đúng là một người ngu ngốc mà lại đi chọn nhầm chủ đề mới chết chứ.
98 “Alo, rốt cuộc là ai. ” Cuối cùng Kính Huyễn không nhịn được bắt máy điện thoại di động, chuông cứ kêu mãi, xem ra cô không bắt máy thì nó sẽ không ngừng reo.
99 “Đến rồi, vậy mình đi trước đây, hẹn gặp lại. ” Kính Huyễn thấy Mật Nhu đã dừng xe trước cửa nhà Diêm gia, trực tiếp tự mở cửa xe đi xuống. “Bái bai! Nghỉ ngơi thật tốt.
100 “Vậy có phải hôn anh một cái thì anh buông tôi ra phải không?” Kính Huyễn nghĩ tốt nhất trước tiên nên hỏi một chút, nếu như lại muốn ăn vạ, thì chẳng phải cô sẽ rất thua thiệt sao.