121 “Kính Huyễn, em phải đi đâu, bọn anh đi cùng. ” Dương Lịch rất thành khẩn nhìn cô, tâm nguyện muốn đi cùng viết rõ trên mặt. “Không cần, đây là chuyện riêng của tôi, không cần anh quan tâm”.
122 “Cậu còn lời gì để nói không?” Đây là câu nói dài nhất ngày hôm nay của Hạo, ánh mắt lãnh đạm nhìn Linh đang chột dạ. “Lão già thúi, ông nói hươu nói vượn cái gì thế, tôi chưa hề nói là muốn chạy trốn, Hạo, mình với cậu giao tình nhiều năm như vậy, cậu đừng tin cái lão già đầu óc mê sảng này, phải tin tưởng mình mới đúng chứ.
123 “Không cho ông ức hiếp anh trai tôi, người xấu”. Hoan bảo bối rốt cuộc hồi phục tinh thần, thấy cái tên tiểu đệ kia định giơ chân đá anh trai mình, không biết lấy đâu ra dũng khí, lập tức xông lên xô hắn ngã lăn ra đất, còn mình lại đỡ Đình bảo bối lúc này đang sắp ngã xuống đất.
124 “Sao lại thành ra thế này, Thiên Na, mày giả chết đấy à, đứng lên nói cho rõ ràng rốt cuộc có chuyện gì xảy ra ở đây. ” Linh tức giận nhìn căn phòng của mình bừa bãi, lại thấy Đình bảo bối gần như sắp ngất dưới đất, nhẫn tâm đá tên tiểu đệ nằm cách đó không xa, muốn kéo hắn dậy hỏi cho rõ.
125 “Cô nói đi, Đình bảo bối biến thành bộ dàng là do cô sai người làm có đúng không?” Kính Huyễn nói rất chậm, rất chậm, vừa chỉ vào Hạo với Linh đang đứng ở trước mặt của mình, lần này nhìn Y Na yêu cầu xác nhận, trong mắt vẫn còn ẩn tàng vẻ tức giận không ngừng.
126 “Làm gì sao?” Kính Huyễn lặp lại câu nói cuối cùng của Linh, không vui liền nhướng lông mày lên: “Cậu còn hỏi tôi là làm chuyện gì sao, tôi nghĩ, con tôi bị thương còn có con gái tôi khóc đến sưng đỏ cả mắt như vậy mà còn hỏi là có chuyện gì xảy ra, tôi cảm thấy cậu cần nên giải thích rõ cho tôi hiểu đó, chẳng lẽ như vậy không đúng hay sao?”“Không có gì đáng để nói cả, hãy hỏi người phụ nữ kia đi, con trai của cậu là bị cô ta bắt nạt, chẳng lẽ cậu còn không tin mình sao.
127 “Chúng ta nên thương lượng lại đi, trước hết cậu trả lại cây súng lục ình có được hay không, đừng để cho súng bị cướp cò thì không hay đâu. ” Linh khẩn trương nhìn thẳng vào bảo bối súng lục đang nằm trong tay của Kính Huyễn, nỗ lực muốn đem lời ngon ngọt để cho Kính Huyễn đại phát từ bi đem cây súng lục trả lại ình.
128 “Em có biết em đang làm gì không? Nhanh lên, em mau bỏ cây súng lục đó xuống đi, đừng nên quá xúc động”. Diên Hỏa khẩn trương nhìn chằm chằm cây súng trong tay của Y Na, rất sợ Y Na không cẩn thận sẽ cho Kính Huyễn một viên đạn, đây không phải chuyện đùa.
129 Không biết đã chờ bao lâu, chỉ biết nước mắt Kính Huyễn đã chảy sắp hết rồi, sự kiên nhẫn chờ đợi sắp đến giới hạn rồi, thời điểm đang chuẩn bị sụp đổ thì cánh cửa phòng cấp cứu mở ra với ánh sáng đầy hi vọng.
130 Bản thân Kính Huyễn là một bí ẩn, nhưng cô che dấu rất tốt, ngay cả ba mẹ đã mất của cô cũng không biết. Khi đó sư phụ muốn cô lập gia đình, rồi có thể lựa chọn nói cho ba mẹ biết bí mật của mình hay không, nhưng chưa kịp nói thì ba mẹ cô đã ra đi, cô từng muốn điều tra nguyên nhân cái chết của họ, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ, vì cô sợ nếu điều tra ra, bản thân sẽ không chịu đựng nổi.
131 “Kính Huyễn, bên này” Dương Lịch mắt không rời cánh cửa, vừa thấy Kính Huyễn đi vào liền phát hiện ra, vẫy tay gọi cô. “Tại sao anh lại quyết định đi nhanh như vậy?” Kính Huyễn ngồi xuống liền hỏi.
132 Dương Lịch không trả lời câu nói của Kính Huyễn, kìm nén nước mắt, nhìn cô gật đầu, bày tỏ rằng mình nghe rõ lời cô. Sau đó kéo valy bỏ đi, kết cục như vậy là tốt nhất, Anh nên thỏa mãn với nó.
133 “Không phải nguyên nhân từ phía anh, chỉ là chuyện của em”. Kính Huyễn nhìn ánh mắt thương tổn của Diêm Hỏa trong lòng cũng thấy không dễ chịu. Nhưng cô cũng không muốn cho anh một lời cam kết không chắc chắn, như thế chẳng khác nào cho anh một tia hi vọng, đã hi vọng sẽ có thất vọng, tổn thương, cô lại không biết rõ tâm ý của mình, sau này sẽ quyết định ra sau.
134 “Cậu nói, anh ta bận đi hẹn hò?” Giọng Kính Huyễn run rẩy nhắc lại câu nói của Mật Nhu, cô thật không chấp nhận nổi tin này, không nghĩ rằng lúc mình tỉnh lại, lại nghe được chuyện như vậy.
135 “Lại gấp gáp đuổi mình đi như vậy rồi, cậu thật là, nói ình nghe một chút đi, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, cái gì làm ột Diêm Hỏa chú trọng hình tượng lại phải chật vật như vậy, thành thật khai ra, có phải là vì mẹ của hai tiểu tử kia không?” Tạ Tiêu rất thông minh suy đoán, còn cố ý làm bộ đang cầm micro dí vào miệng Diêm Hỏa, nói thật, lúc này thấy Tạ Tiêu rất có khí chất của chó con.
136 “Vậy phải chờ xem tình yêu Kính Huyễn dành cho cậu có đủ lớn không, cũng không biết mị lực của đại thiếu gia Diêm Hỏa đã giảm sút hay chưa mà đến một người phụ nữ cũng giải quyết không nổi.
137 “Thật sự là lâu rồi không đến đây” Diêm Hỏa cảm thán, kể từ khi gặp lại Kính Huyễn, cũng không biết làm sao lại không thích tới những nơi mà trước đây anh rất thích đến.
138 “Cậu nói gì với Ôn Nghê thế, nhìn xem mỹ nữ ngây cả người ra rồi. ” Tạ Tiêu không tán đồng với Diêm Hỏa, thong thả ngồi trên ghế salon uống rượu. “Không nói gì cả, đi thôi, chả có gì hay để chơi cả.
139 “Tôi lập tức đến ngay, cô chờ tôi một chút là được rồi. ” Tiêu không hề suy nghĩ đến giờ là lúc nào, lập tức nói một câu như vậy, sau đó liền tắt điện thoại, tùy tiện lấy quần áo trong tủ quần áo ra, cầm chìa khóa xông thẳng đến cửa, không để ý tới cô bạn gái đang nằm oán trách ở trên giường khi trên người không có một mảnh vải che thân.
140 “Nói đi nói lại cũng đều do mình không tốt, vốn không nên để cho cậu mệt nhọc như vậy, cậu còn phải chăm sóc cho hai tên nhóc kia, lại phải đi công tác vì công việc, còn buổi tối lại thường giúp đỡ giải quyết ít chuyện bí mật trong bang.