81 Nghe thấy giọng nói kia, Đồng Nhan cảm thấy bàn tay Tiếu Thâm hình như nắm chặt lại, ngẩng đầu nhìn thấy hắn đang nhìn cô mỉm cười, nụ cười dịu dàng giống như không có một chút cảm xúc nào nhưng Đồng Nhan rõ ràng có thể thấy đôi mắt hắn lóe lên sát khí.
82 Toàn thân Đồng Chân mặc một chiếc quần cụt mát mẻ, đứng ở ven đường hút thuốc lá, bên cạnh còn có mấy người đàn ông đang cười bỉ ổi lấy lòng. Đồng Chân cực kỳ khinh thường, tầm mắt lạnh như băng cũng không nhìn bầy ong mật này, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm phố đối diện.
83 Vẻ mặt của Tiếu Thâm biến hóa không hiểu, đôi mắt đen nhánh bắt đầu híp lại, dường như tươi cười nơi khéo miệng có một khe hở, rất nhỏ làm Đồng Nhan hoài nghi bản thân nhìn lầm rồi.
84 Buối tối lúc ngủ, Đồng Nhan dọn dẹp ổ chó trong phòng Đồng Đồng, còn chưa dặn dò, Tiểu Yêu đã cực kì tự giácnhảy vào trên giường cùng Đồng Đồng xa xa nhìn nhau.
85 Đồng Nhan lắc đầu một cái, cảm giác bản thân suy nghĩ nhiều. Mới vừa ngồi xuống không bao lâu điện thoại di động liền vang lên, vừa lấy ra nhìn, là một người đã sắp quên.
86 Nhưng trong chớp nhoáng này Đồng Nhan do dự, ánh mắt Dương Ngải Lâm đột nhiên bén nhọn, tay gắt gao nắm tay Đồng Nhan hỏi: "Là ai? Cô cũng nghi Giang Thành có người khác ở bên ngoài đúng không? Cầu xin cô nói cho tôi biết!" Người này nhìn ôn nhu mềm mại, ai ngờ tới sức lực của tay lại lớn như vậy, trong nháy mắt tay Đồng Nhan liền đỏ, nhe răng trợn mắt cầu xin tha thứ: "Ai u, tôi làm sao biết, tôi chỉ cảm thấy học trưởng không phải người như vậy, trước kia chúng tôi ở trường học, hắn thật không tệ, thật!"Hiện tại việc cấp bách trước mắt là trấn an vị tiểu mỹ nhân đa ngi này, về phần thời đại học Giang thành có phải thật rất chung tình hay không, chuyện đó thì nói sau đi.
87 Giang Thành khẽ mỉm cười, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Nhan Nhan, em vẫn thích anh sao? Có phải trong lòng vẫn có chút để ý?" Bên kia Đồng Nhan đang ôm điện thoại nhìn Lưu Thuần đưa tài liệu tới, vốn là không chú ý, kết quả thấy ba chữ Phí Gian Nam trong nháy mắt liền kích động.
88 Tiếu Thâm vung tay lên, Đồng Nhan liền ngây ngẩn đi vào phòng bếp. Trên bả vai anh còn khiêng con trai đấy, lại liều chết lôi kéo Phí Gia Nam không buông tay, nhiệt tình đến thiếu chút nữa Đồng Nhan cho rằng người này bị động kinh.
89 Phí Gia Nam khẽ mỉm cười, đưa tay bấm một cái ngang hông Đồng Chân, ánh mắt ý bảo Đồng Chân, bên kia còn có một vị đấy. Đồng Chân nhăn nhó cười một tiếng, đưa tay nũng nịu chỉ ở trước ngực Phí Gia Nam, mị thanh mị khí nói một câu: "Ghét.
90 Sau khi Tiếu Thâm mang theo vợ con rời đi, bảo vệ cũng không xen vào chuyện của Đồng Chân nữa, vẫy tay bảo họ đi nhanh lên. Đồng Chân giống như người đàn bà chanh chua chửi đổng mắng thật to vừa mới thông suốt, lúc này mới dẫn Đồng Thiên Bác rời đi.
91 Ngày thứ hai lúc Đồng Nhan vào toà soạn báo thì nghe nói chuyện này rồi, người chết ở Dạ Mị. Sững sờ, chạy tới tìm tòi tin tức đầu tiên, thật đúng là, tối hôm qua rất nhiều khách chưa chơi đủ thì đã bị đá văng ra ngoài, lấy di động ra thì chụp được, tại chỗ thượng truyền Microblogging, chuyện này nửa đêm đã trở thành đề tài lớn ở thành phố A.
92 Vội vội vàng vàng tìm Tiếu Thâm một ngày, ai biết người này lại an toàn ngồi ở tầng trên của phòng làm việc trước kia! Trong nháy mắt Đồng Nhan nổi giận.
93 Lưu Thuần không có phản ứng, không biết đang suy nghĩ cái gì, Đồng Nhan còn gọi một tiếng, cô mới hồi hồn, biểu hiện trên mặt có chút kỳ quái, giống như đã xảy ra chuyện gì.
94 Buổi tối, rốt cuộc Đồng Nhan cũng hiểu tại sao lúc đi tiểu phụ tá này muốn nói lại thôi. Tiếu Thâm chính là một sắc phôi. Thư thái một buổi chiều, Tiếu Thâm tinh thần sảng khoái đi ra phòng làm việc của mình, sau đó Đồng Nhan theo sau đi ra, sắc mặt lại trắng xám, tinh thần ỉu xìu , giống như đánh kép cà.
95 Tiếu Thâm lại giống như bị giẫm vào cái đuôi, hung tợn trừng mắt, vẫn không nói lời nào, thế nhưng ánh mắt làm Lãnh Tiêu không dám nói chuyện. Trợn mắt nhìn một hồi, chợt yên lặng vừa mở tầm mắt, lại chuyên tâm nhìn con trai mình.
96 Tiếu Thâm ngồi ở trong phòng nhỏ, trên giường Đồng Đồng ngủ rất bình yên, chỉ vì Tiếu Thâm nói, mẹ không có việc gì. Bàn tay vuốt ve thân thể nho nhỏ, nhưng toàn bộ ý định đặt ở trên người cô gái bên trong phòng chưa biết sống chết, vào giờ phút này, trong lòng ann vẫn không có cảm giác người phụ nữ kia sẽ rời khỏi anh, trong lòng bình tĩnh đáng sợ.
97 Nghiêm Qua nắm điện thoại trong ray, bên tai một mực văng vẳng lời Lãnh Tiêu vừa nói. Thật lâu, vẫn ánh mắt chợt chuyển một cái, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, mới vừa nói gì? Đồng Nhan.
98 Trước hết Lãnh Diễm phản ứng kịp, chậm rãi đứng lên, lẳng lặng nhìn hai người này, không lên tiếng. Tiếu Thâm khẽ mỉm cười, trong mắt thật giống như thoáng ánh lên cảnh vật gì, "Mọi người có thể đi về, tôi không sao.
99 Đồng Nhan cảm giác mình giống như đã ngủ thật lâu, cực kỳ lâu, trong mộng ngọn lửa thiêu đốt thân thể cô rất đau, lông mày khẽ chau lại. Trong lúc mơ mơ hồ hồ nghe được một giọng nam quen thuộc, giống như có rất nhiều người đi đi lại lại bên cạnh cô, tiếng bước chân vừa gần, lại vừa xa.
100 Nghiêm Qua lập tức sửng sốt, "Em nói cái gì?"Lưu Thuần hít sâu một hơi: "Em nói chia tay, em biết người anh yêu là Đồng Nhan ,hiện tại xảy ra chuyện như vậy, thật sự không có biện pháp tiếp tục, mỗi lần gặp lại anh, em đều sẽ nhịn không được nhớ tới Đồng Nhan, cho nên chia tay đi!"Nói xong cũng dứt khoát cúp.