Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Mặc Sắc Liên Y Chương 70: Cha Làm Con Chịu

Chương trước: Chương 69: Kẻ Thù Tới Cửa



Tuy rằng không cam lòng, nhưng là đã hết cách, chỉ có thể ngoan ngoãn trở về phòng chờ phụ thân trở về. Nhưng là trong lòng vẫn bất ổn, không biết nên làm cái gì mới có thể tỉnh táo lại. Phụ thân hẳn là không có việc gì đi? Hắn võ công tốt như vậy, hơn nữa xem phụ thân bình tĩnh như vậy, trả thù hẳn là đã thấy nhưng không thể tránh. Hơn nữa, Vô Tình kia nhìn qua...... có vẻ chính trực. Báo thù cũng không đánh lén, cư nhiên chính đại quang minh đến đây cùng phụ thân quyết đấu. Ngẫm lại thật đúng là không thể hiểu nổi, nếu theo ta nói, đại khái, chỉ cần đạt tới mục đích giết chết đối phương hoặc làm cho đối phương thống khổ, thủ đoạn gì đều không sao hết...... đi. Nhưng, nhưng cái tên kia là người Vô Môn, sở dĩ chính đại quang minh đến tìm phụ thân, chắc là nghĩ với võ công của hắn là có tuyệt đối tự tin đi? Làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Nếu phụ thân...... Sẽ không đâu sẽ không đâu, phụ thân không có việc gì đâu!

Ở trong phòng tới tới lui lui hoặc đứng hoặc ngồi hoặc nằm gây sức ép hơn nửa canh giờ, ta rốt cục nhịn không được liền xông ra ngoài. Đáng chết! Quyết đấu phải lâu như vậy sao? Hay là nói có nguyên nhân nên chưa về? Phụ thân bị thương sao? Nghiêm trọng đến cũng nỗi chưa về sao?

Thi triển khinh công đáng thương, ta như điên rồi nơi nơi tìm kiếm. Không có, không có, không có! Trong lòng lo lắng giống như phải sắp bùng nổ, tim đập một tiếng lại một tiếng, mạnh mẻ chưa từng có, tràn ngập màng tai của ta. Thở hổn hển, ta dựa vào một bức tường. Cổ họng giống như sắp thiêu cháy, vừa rát vừa đau. Càng thêm chết tiệt là cảm giác không tốt mãnh liệt trong lòng, hòa với lo lắng đầy ngập, như là đang chặn đánh ta, muốn cho ta đau khóc thành tiếng mới cam tâm.

“Phụ thân......” Ta ngẩng đầu lên, không muốn làm cho nước mắt rơi xuống. Phụ thân nếu thấy ta thế này, chắc sẽ chê cười ta đi?

Dùng tay áo xoa xoa mắt, không muốn lộ ra bộ dáng nước mắt lưng tròng. Điều chỉnh hô hấp một chút, vừa mới chuẩn bị đi tìm tiếp, lại bỗng nhiên nghe thấy có tiếng bước chân đến gần.

Ai? Hơn nửa đêm không ngủ được lại ở bên ngoài lang thang. Từ từ, chẳng lẽ là...... phụ thân? Ta nhìn chăm chú về hướng nơi tiếng bước chân truyền đến. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, một bóng đen dần hiển ra trước mặt ta.

Vô Tình!?

Như thế nào, như thế nào lại là hắn? Phụ thân đâu? Ta kinh ngạc sửng sờ tại chỗ, hoàn toàn không ngờ lại ở đây lại gặp người này. Thân thể tự động buộc chặt lại, run nhè nhẹ. Làm sao bây giờ? Phải tránh hắn đi sao? Dù sao hắn là kẻ thù của phụ thân a! Nhưng là, giống như, đã không còn khả năng......

Hắn hiển nhiên thấy được ta, thân thể dừng một chút, đi về phía ta. Cước bộ có chút tập tễnh, sắc mặt trắng bệch, hình như bị thương. Tâm lập tức nhảy lên, hắn bị thương, vẫn ở nơi này, vậy phụ thân đâu? Lấy tính cách phụ thân, hẳn là không dễ dàng buông tha hắn mới đúng......

“Trầm công tử?”

Ta ngây người một chút, trăm triệu không nghĩ tới hắn sẽ nói thế này. Chuyện kế tiếp rất đột nhiên, thế nên khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê tiền, ta chỉ thấy rõ trên mặt hắn cười lạnh.

—————

Ý thức dần dần trở về thân thể. Cảm giác cổ tay cùng cái cổ đau quá, nhíu mày, mở to mắt. Lọt vào trong tầm mắt, nơi nơi đều là tường đá phiếm ánh sáng lạnh. Sau lưng một mảnh lạnh lẻo, động động tay chân, phát hiện hai tay bị vòng sắt còng vào một tường đá thô ráp, chân nhón lên, mủi chân miễn cưỡng có thể chạm vào mặt đá lạnh phía dưới. Cách đó trên cái giá không xa, bày đặt hình cụ khiến kẻ khác sợ hãi. Xung quanh âm lãnh âm lãnh, làm cho ta bất giác run rẩy, xem ra, nơi này là một gian hình thất ngầm.

Nói không khủng hoảng là gạt người, nhưng nhìn theo hướng tốt, hắn nếu đem cừu hận dời qua ta, chứng tỏ hắn báo thù thất bại. Phụ thân không có việc gì, thật sự là...... tốt quá. Lại nói tiếp, Vô Tình này thật đúng là lợi hại, phương pháp ngược tù như vậy cũng bị hắn tìm ra được. Ta hiện tại chỉ duy trì đứng thẳng cũng đã mệt muốn ngất đi, lại càng không nói đợi lát nữa bị hành hình. Người này quả nhiên vô tình, ta cư nhiên còn tưởng rằng hắn chính trực, phi!

Đang lúc ta cố gắng điều chỉnh một tư thế tương đối thoải mái, hắn bước vào.

“Rốt cục tỉnh.” Hắn mặt không chút thay đổi, ngữ khí vững vàng, nhưng làm cho ta nghe ra vài phần ác độc.

“Ta và ngươi không oán không cừu, ngươi vì sao phải đối ta như thế?” Tuy rằng ta biết lời này hỏi có vẻ ngu ngốc, bất quá có thể kéo bao lâu thì được bao lâu, so với vừa đến đã bị hành hạ tốt hơn.

“Đích xác, chúng ta không oán không cừu. Bất quá, ngươi chẳng lẽ chưa nghe quá câu cha làm con chịu sao? Nếu đây là tội nghiệt phụ thân ngươi phạm vào, vậy để ngươi tới gánh vác thì quá thích hợp rồi.”

“Hừ! Ngươi rõ ràng là đánh không lại cha ta, trong lòng bất bình!”

“Không nói nhiều vô nghĩa, ngươi đừng mơ tưởng có thể chạy đi, hiện tại bắt đầu thôi!” Nói xong, trên mặt hắn lộ ra biểu tình nóng lòng muốn thử, hướng cái giá hình cụ bên cạnh đi đến.

Ta đương nhiên biết chính mình có mấy cân mấy lượng, làm gì còn có thể tự tin một mình chạy đi. Cho nên hiện tại, chỉ có thể chờ phụ thân tới cứu ta. Nguyện trời phù hộ, ta có thể sống qua khỏi.

Lòng ta run sợ nhìn thấy hắn giống nhưng đang chọn quần áo cho ta, cầm một đám hình cụ chỉ nghe chưa thấy đối ta khoa tay múa chân hai cái lại thả đi, lại thần kinh thì thào tự nói. Ta quay mặt qua chỗ khác, cố tự trấn định. Cuối cùng tên biến thái quyết định dùng roi trước, này cũng là ta đã sớm dự đoán được. Bất quá nhìn thấy hắn âm hiểm cười quất roi trên mặt đất hai cái xong, ta không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Đừng vào mặt ta là tốt rồi......

Tuy là nghĩ như vậy, nhưng khi roi thứ nhất quất xuống ta liền khóc. Đau, rất đau, toàn tâm đau. Tất cả lực chú ý của ta đều bị bách ép tại từng vết nứt, xuyên qua quần áo rách tan, tiến vào làn da, rơi vào thịt, cuối cùng tới thần kinh, lại hoả tốc truyền đến đại não. Cảm nhận sâu sắc hỏa lạt lạt cùng máu tươi mãnh liệt kích thích ta, thật muốn lớn tiếng thét chói tai. Nước mắt giống như không chịu não chi phối liền trào ra, ta sao có thể anh hùng đến cùng chứ.

Roi thứ hai, roi thứ ba...... Hắn không để ta thở chút nào, khi ta còn chưa khôi phục sau một roi, roi tiếp theo đã đến. Ta sống chết cắn môi, không cho bản thân có cơ hội cầu xin tha thứ, nhưng vẫn tránh không được ngẫu nhiên lộ ra một hai tiếng rên rỉ. Bất quá như vậy tựa hồ làm cho hắn càng thêm hưng phấn, lực đạo trên tay càng không giảm, rốt cục sau khí hắn hung hăng quất mạnh một roi ta thở hắt ra. Này một khi đã mở đầu, sẽ thấy cũng thu hồi được. Ta khóc, kêu to. Cổ tay của ta sớm đã giãy dụa tránh vòng thiết biến thành huyết nhục mơ hồ, bất quá đau này cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Y phục trên người đã sớm rách nát không chịu nổi, làn da dính mồ hôi cùng máu loãng, hơi chút vặn vẹo một chút liền xé rách miệng vết thương đau đớn. Ta không biết tra tấn như vậy khi nào mới có thể dừng lại, chỉ là không ngừng mà hy vọng hắc ám mau đến chỉ có một chớp mắt cũng tốt.

Phụ thân, cứu ta......

Loading...

Xem tiếp: Chương 71: Mới Thoát Hang Hổ Lại Vào Ổ Sói

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Cổ Phật Tâm Đăng

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 53


Ngư Yêu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 9


Thịnh Thế Trường An Dạ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 59


Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 152