661 Sau khi chọn nhận nhiệm vụ xong, Liễu Minh không ở lại lâu nữa mà nhanh chóng quay bước ra khỏi Huyền Điện, kế tiếp chạy một mạch đến phường thị của Tông môn để thu thập rất nhiều những nguyên liệu phụ trợ cho Uẩn Linh Đan.
662 “Vâng, chỉ cần tiền bối yêu cầu, bọn vãn bối nhất định biết gì nói đó. ” Thanh niên mặc áo bào trắng nghe thế thì nội tâm buông lỏng, nhưng trên mặt vẫn giữ thần sắc cung kính.
663 “Nếu chưởng quầy đã nói thế thì tại hạ cũng không tiện cò kè giá cả. Năm bình này tại hạ lấy. Sau này mà có Ngũ Quang dịch thượng phẩm thì giữ lại hộ tại hạ một thời gian.
664 Qua khoảng thời gian ước chừng uống hết một chén trà nhà, lão giả áo bào xám mới thả lại viên đan vào trong hộp ngọc, bộ dáng có vẻ không nỡ buông bỏ.
665 Cũng lúc đó,một cánh tay Liễu Minh đột nhiên nóng lên, một cái ấn phù cổ quái khó hiệu hiện dần lên trên da thịt hắn, tiếp đó hắn bị mất đi sự không chế với cánh tay giống như không còn tri giác, bất luận hắn điều động thế nào nó cũng không có chút phản ứng nào.
666 “Ồ, Ngũ Quang dịch cực phẩm cũng có thì xem như không uổng chuyến đi này rồi. ” Liễu Minh khẽ gật đầu, nâng chung trà lên nhấp một ngụm. Ngoài linh trà và linh quả, trên bàn vuông còn đặt một tấm thẻ bài ghi vị trí ngồi, trên mặt có viết chữ số năm mươi lăm.
667 “Một nghìn hai trăm vạn linh thạch!” Rốt cuộc cũng tới lúc Lệ Hoàng ra giá, y đưa ánh mắt hờ hững lướt nhìn về phía Liễu Minh. "Một nghìn ba trăm vạn.
668 Liễu Minh tiến vào mật thất trong viện, nhanh chóng bày ra cấm chế xung quanh, tiếp theo tay áo vung lên, liền bay ra một tiểu đỉnh xanh biếc xoay tròn trên không trung, đón gió tăng vọt lên đến hai ba trượng, “Phanh” một tiếng liền rơi trên mặt đất.
669 Liễu Minh ở nguyên tại chỗ, nghỉ ngơi hai ngay sau đó mới lại đi về nơi ở chỗ sân trong. Trải qua khoảng thời gian bế quan này, trừ ngũ quang dịch ra, những tài liệu phụ trợ luyện đan khác đều không còn dư nhiều, cần phải bổ sung gấp một ít.
670 Tâm niệm Liễu Minh nhanh chóng chuyển động, liền không chút do dự thúc giục pháp quyết, tiểu kiếm màu vàng lóe lên liền đâm thẳng vào mi tâm Hắc Cửu. Hắc Cửu kêu lên một tiếng, thân thể mềm nhũn ngã quỵ xuống, đoàn tinh hồn ẩn nấp trong thủ cấp cũng bị phi kiếm xuyên qua mà diệt.
671 Dịch độc màu vàng nâu lập tức rơi lên trên màn cát vàng, tạo ra một tràng những tiếng xì xì, tiếp đó một mùi chua thối lan tỏa ra. Liễu Minh biến sắc, màn cát do Lạc Kim Sa biến thành lại bị dịch độc ăn mòn thủng một lỗ lớn, cái này theo hắn chinh chiến từ khi còn ở Ngưng Dịch kỳ đến nay, là linh khí cực phẩm đánh đâu thắng đó, vậy mà hôm này lại thình lình phải nhận tổn thương thật lớn.
672 "Chân Đan!"Liễu Minh mới chỉ nhìn thoáng qua liền nhíu đôi mắt lại. Làm Chân Đan tự nổ chính là thủ đoạn cuối cùng của tu sĩ Chân Đan cảnh, uy lực cực lớn, nếu để phải trực tiếp đón đỡ thì dù thân thể có mạnh mẽ đi nữa thì, nhẹ cũng trọng thương, nặng thì bỏ mạng tại chỗ.
673 Sau khi nghĩ như thế, trong lòng Liễu Minh liền hạ quyết tâm, nhất định trước khi tham gia hành động lần này, mình phải làm xong cái hình vẽ trong đồ đằng bí thuật kia để có được phương pháp che giấu tu vi cao thấp.
674 Liễu Minh đem pháp lực quán trú vào đồ đằng trên người, phát hiện hiệu quả ẩn giấu khí tức trên người vô cùng tốt, lúc này nội tâm mới buông long. Kế tiếp, hắn ngồi xuống tại chỗ nghỉ ngơi dưỡng sức.
675 “Được, nếu chư vị không có ý kiến gì thì kế hoạch cụ thể diễn ra như thế nào, chúng ta vừa đi vừa nói. Dù sao nơi này còn cách sào huyệt Ngũ Quang Phong mới phát hiện một lộ trình không ngắn.
676 “Không đúng! Chẳng phải Hoa đạo hữu nói mấy ngày này, con ong chúa kìa vừa đẻ trứng xong, đang suy yếu vô cùng, tu vi rớt xuống khoảng trung kỳ thôi sao? Thế mà ngược lại, trông như là cảnh giới Chân Đan hậu kỳ đại viên mãn, tại hạ thấy nhiệm vụ này có vẻ cũng không quá an toàn, cần phải bàn bạc kỹ lưỡng một phen cho thật ổn thỏa.
677 “Đợi khi khi dẫn dụ Phong Hậu đến gần phạm vi pháp trận, trước tiên ngươi hãy mở ra một lỗ hổng để nó tiến vào, đồng thời thúc giục Đàn Hồn Hương rồi cùng ta tiến vào bên trong ngăn chặn nó.
678 Trong biển sương màu đen, con ong thợ bị thương khá nặng dùng đôi mắt dày đặc tơ máu, gắt gao nhìn chằm chằm vào Liễu Minh, đôi cánh tả tơi sau lưng khẽ đong đưa, từng cơn lốc xoáy nổi lên, làm cho biển sương xung quanh không cách nào đến gần người.
679 Con ong này hiển nhiên đã ở thế nỏ mạnh hết đà, lúc này chỉ dốc sức liều mạng vung vẩy cái gai đuôi nhọn hoắt, thả ra vô số tóc đen chằng chịt rậm rạp chống lại từng mảng thanh quang từ phiên kỳ được nam tử Lục bào phóng thích ra.
680 Nhưng đám người Hoa Thanh Ảnh thân là tu sĩ Chân Đan, tự nhiên kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, gặp tình huống này liền không hẹn cùng đem thân hình lóe lên một cái đã lại lần nữa vây quanh ong Ngũ Quang chúa, đồng thời điên cuồng điều động các loại bảo vật, bắt đầu oanh kích rầm rập xuống người con ong này.