Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 67

Chương trước: Chương 66



Câu nói, nghe đến lạnh chết người từ miệng tên này thóat ra, khiến Chi phút chốt thấy hơi sợ, lần đầu Chi cảm giác đựơc, cơ thịnh nộ bột phát từ người Tuấn ra, nhưng vì tính tình tiểu thư quá ngang bướng -

“ ĐỪNG HÒNG, tÔi SẼ KHÔNG BỨƠC RA KHỎI NƠI NÀY MÀ KHÔNG CÓ ANH ” – quay sang Phương “ CỐ THẬT DƠ BẨN .ĐỒ ”

CHÁT

Tuấn đưa bàn tay lên thế nhưng cái tát ấy lại không phải xuất ra từ Tuấn, mà là phía Quân. Chứng kiến cuộc đối thọai giữa ba người này dù đầu đuôi không hiểu nhưng những câu nói xúc phạm Phương như thế anh nhịn không được. Và cũng không biết từ lúc nào đã rơi đi bàn tay mình xúông, trúng ngay gương mặt đỏ ngập đi vì tức của Chi.

Đôi mắt mở kinh hòang ra khi cảm giác đau lao đến đây đây là cái tát thứ hai trong cuộc đời Chi, đau đau lắm .Quân ra tay thật rất mạnh, mạnh đến nổi nếu là nam cũng chẳng trụ đựơc lâu .

Phải giờ đây bờ má Chi rướm đỏ đi, miệng cũng hơi dần ten tét, lộ ra vệt đo đỏ của máu tươi. Sửng sờ nhìn Quân khi nhận đựơc bạc tay đó .

Đau , nhưng tức càng nổi cuồn cuộn hơn, trứơc mặt loại con gái hạ đẳng ấy, cả Tuấn, và cả tên vệ sĩ của mình lần lần đâu tiên Chi cảm thấy danh dự bị tổn thương, lần đầu tiên cô biết như thế nào gọi là xấu hổ

“ OA OA OA OA OA ”

Bất giác , mọi người đổ ập về phía thiên thần kia, không biết từ lúc nào, Chấn Vũ sợ đến phải khóc òa lên ngồi thụp xúông nền, gương mặt đỏ gất khóc đến nóng cả người lên

Thấy con, nhỏ hỏang hồn, bước đến, bế Chấn Vũ lên dỗ dành -

“ Ngoan .ngoan Chấn Vũ của mẹ .đừng khóc, ngoan nào níu đi con ”

Nhận ra người con đang run lên vì sợ, chợt lòng nhỏ tái lặng đi, khóe mắt cay gắt

Tuấn cũng như Phương vậy, tim thắc đi, khi vô tình khiến con chứng kiến những cảnh tượng như thế, thế nhưng nhớ tới Chi, lại điên tiết mà không kiểm sóat đựơc, tất thì định xoay người nhìn qua thì

Thấy cô chủ bị thương, người vệ sĩ lao về phía kẻ ra tay, nhưng chẳng đựơc bao nhiêu giây nhích bứơc thì đã bị Quân đấm mạnh vào bụng mà ngồi thụp xuống Nhanh như cắt, chụp lấy cổ tay Chi lôi ào đi lôi rất bạo lực và hung tàn

Cảm giác đau và hồn bay phách tán vẫn còn chưa thóat khỏi người Chi, tất thì cái kéo tay quá mạnh của Quân khiến cô không đà không đỡ mà lướt nhanh theo

Đau đến xanh mặt nhưng cũng rán đứng dậy đuổi theo Quân, thế rồi căn phòng trọ lại hiu hoắt, chỉ thế mà giờ chỉ còn mỗi Tuấn, Phương và Chấn Vũ thôi.

Dù tiếng la hét, tiếng bạt tai cả cái sự tức giận trông thật khủng khiếp của mọi người đã lắng đi, nhưng thiên thần cứ thế mà khóc, khóc thế ho cả ra người run bần bật.

Dỗ mãi con chẳng chịu ngừng rơi, lòng Phương dần hỏang, nước mắt cũng múôn trào ra Tuấn khụy người , chạm đầu gối xúông nền đi, tay vỗ đầu Chấn Vũ cố kiềm lại cái giận trong người mà trấn an con

Bế thiên thần từ vòng tay của Phương, đặt con ngồi trong lòng gnực ấm áp -

“ Chấn Vũ của ba, con đừng khóc .đừng sợ có ba đây đừng sợ ”

Tiếng nức nở vẫn vang vang ngập cả căn phòng ấy hòa đi vào uồng không khí trầm lặng đến chết người đi .

Lâu thật lâu sau, thiên thần mới dừng tiếng khóc nhưng đôi mắt vẫn thấm nhòa cái ứơt cái ẩm đi khi còn vương giọt nứơc mặn.

Áp đầu xuống bờ vai ba Chấn Vũ nhận thấy, hơi ấm này thật thật to thật lớn, đến nỗi kéo cả cái cảm giác sợ ra khỏi con người bé nhỏ này đây. Hai tay đưa lên, ôm chặt lấy cổ Tuấn

Phương chẳng cầm đựơc nứơc mắt đi, khóc mà cũng không dám nức ra tiếng, răng bấu vào môi thật chặt, cố để tên này không nghe. Mọi chuyện đã rành rạch ra, ấy thế Phương lại không cảm thấy dễ chịu chút nào, chợt nhỏ có một cảm giác gì đó.

Tuấn quay về phía nhỏ, và rồi nhân ra gương mặt ấy tái đi vì nứơc mắt .lòng đau đau đến như muốn tắc thở đi Đau khi biết mình vô tâm .ngu .tồi tệ đến giờ đây mới hiểu mới nhận ra nguyên nhân. Mới biết vì sao ngày ấy Phương bỏ đi.

Quan tâm nhỏ ít, mang đau thương lại nhiều, lại không phát giác ra khi lúc ấy trông nhỏ trào đi nhiều cảm xúc, cái vô tư tàn nhẩn caí vô tư chết người này đã khiến Phương khóc đến nhòa nứơc mắt, đến cạn cả lòng đi

Nhưng hiện nay, thật sự Tuấn không thể không giận nhỏ, giận bởi sự tính nhiệm, cả niềm tin, chẳng lẽ nó không đủ để khiến nhỏ tin tưởng Tuấn sao. Sao lại có thể chỉ vì những câu nói kích của Chi mà có thể bỏ đi dễ dàng như thế sao lại không đủ tư tin dễ đối mặt sao sư tin tưởng của Phương đối với Tuấn mờ nhạt đến thế Tận trong tim, tên này đau vì những nổi lòng đó

“ Anh cần thời gian suy nghĩ ”

Vén nhẹ lọn tóc trên trán Phương, sau Tuấn nhất người ChấnVũ đưa về phía nhỏ, tuy giọng nói không lạnh lùng nhưng cũng đủ khiến Phương cảm thấy sợ hãi, sợ tên này sẽ không tha thứ cho sự ích kỉ, với cái lòng tự trọng mà nỡ dẫm đạp lên niềm tin của mình đối với tình yêu với sự che chở của Tuấn.

Lần đâu tiên mới hiểu đâu là cảm giác sợ lập lại phải nổi sợ đã trải qua, nhưng lại không mong nó đến. Nay chợt cảm giác, màn đen tối ấy ậo về, Tuấn sợ đến người run khẽ lên, sợ Phương sẽ lại một lần nữa bỏ đi đi mà không một lời nói .

Cứ thế rồi Tuấn đứng dậy, bỏ đi khỏi căn phòng này, giờ đây Tuấn rất cần một không gian một không gian có thể giúp cho trí óc đụơc thông suốt hơn, được thở,

Bứơc đựơc vài nhấc chân .chợt -

“ Em em xin lỗi ”

Phương nói với giọng nhỏ đến không thể nào nhỏ hơn, nhưng trong bầu không khí lặng đến chết người này, lời nói ấy dễ dàng lọt vào kẽ tai tên này .

“ Anh sẽ về, đừng lo”

Nói mà Tuấn không hề xoay lại nhìn nhỏ, lại tiếp tục nâng góc bứơc đi

KÍNG KONG KÍNG KONG

Đứng bên ngòai cửa, tim Nghi đập như trống đánh vậy, mồ hôi chưa gì đã vơi đi lấy từng hạt từng hạt nhỏ Cố hít thở thật đều, cổ lấp đầy vẻ tự tin, cố thể hiện gương mặt tươi tắn nhất nhất có thể.

CẠCH

“ Con chào bác ”

Bà Châu mở cửa, giọng nói không hờ cũng không thương rất lãnh đạm .-

“ Vào đi ”

“ Vâng ”

Nở nụ cười, đầu cũng cuối theo rồi nó tiếng vào trong ngôi nhà đó

CẠCH

Cửa chính của nhà mở ra bà cứ thế mà đi ung dung còn nó thì cứ lén bén theo sau lưng của bà Châu

Lại cái ghế sa lon ấy .bà Châu ngồi rồi bảo -

“ Ngồi xúông đây ”

Ngoan như mèo con, bảo gì làm đó, nó ngồi hẳn xúông bên cạnh bà không khí không chết lặng , căng thẳng như nó từng tưởng.

Nhưng sao ngồi chừng đựơc 10 phút mà chả thấy bà mở miệng lên cũng chẳng bay nổi ra một từ nào

Một lát sau bà Châu cúôi cùng cũng lên tiếng .-

“ Có phải con rất hận Phong không ”

“ Kh ”

“ Đừng giấu ta, đều là phụ nữ, ta cảm nhận đựơc điều đó .” Cắt ngang lời nó, bà xoay mặt nhìn thẳng vào đôi mắt Nghi.

Đối mắt dần dần hơi đỏ nhẹ buôn giọng -

“ Phải .con con rất hận

Con hận anh ấy đến có thể bỨc chết anh ta bất cứ lúc nào, con hận đã bỏ rơi con, con hận vì tình yêu cái tinh yêu anh ấy dành cho con, thật chất thật chất cũng vì xuất phát từ thù hận con hận vì đã trở thành trò đùa, con hận vì đã ngây thơ tin tin tất cả những gì Phong nói. Con hận anh ấy đã bứơc vào cuộc đời con, con hận hận khi con tim mình lại dễ dàng bị đánh cập .con hận tất cả .”

Không gian càng lúc , càng yên lặng hơn, cảm giác nghẹng ngào, đau đớn, những ác mộng mà nó hằng đêm mơ thấy , chợt nay lại ẩn hiện về

“ Nhưng ”

“ Nhưng con lại không thể từ bỏ, con lại không thể buôn tay, con điên mất rồi .điên đến không còn cứu chữa hận Phong bao nhiêu , con lại yêu anh ấy bấy nhiêu, con hận khi không thể đối mặt với anh ấy bằng con mắt lạnh lùng, bằng lòng tự tôn cao cả tất cả việc ấy lại dập tắc đi mỗi khi Phong nhìn nhìn con bằng ánh mắt ánh mắt của sự thứ tha, ánh mắt có thể khiến con bỏ qua tất cả ánh mắt có thể xóa sạch mọi thứ .cả lòng căm ghét trong con ”

TẠCH

Trên làn da mịn trắng hồng qua đôi tay Nghi, một cái ẩm rơi nhẹ vào mội cái hơi nóng tỏa ra ừt giọt nứơc mắt kia, từ con tim nó

Chợt bà đặc nhẹ tay lên đầu nó, vuốt mườn muợn từ phía sau, nhẹ nàhng nhất có thể .đôi mắt bà trĩu nặng đi -

“ Cảm ơn, cảm ơn con đã yêu con trait a nhiều như thế, cảm ơn con đã thứ tha bỏ qua những lỗi lầm tàn nhẫn, cũng cảm ơn con, cảm ơn con không rù bỏ, đẩy thằng con ta

Chính ta cũng không thể không có tư cách nào nói những lời như thế, nếu ngày ấy ta không tuyệt vọng không từ bỏ lòng kiên nhẫn đi không vô tư cảm xúc có lẽ có lẽ ”

“ Không ”

Nghi ngắc lời, tay nắm vào bàn tay mềm mại những đã lẫn hằng vết nhăn của bà .ánh mắt dù đỏ ấy thế vẫn kiên cường lên .-

“ Dù con đã từng rơi vào bể vọng, cái hố sâu tưởng như kh6ong thể thóat, nhưng con con không hối hận, ít ra vì thế mà con yêu Phong, vì thế mà con đã gặp đựơc anh ấy vì mối thù này Phải, có lúc con kh6ong thể tha thứ cho bản thân, cái thể xác ngu ngốc. nhưng nó lại khiến con cười torng hạnh phúc, nó lại magn đến hơi ấm bao vây con và cả tình yêu Phong trao nữa.

Con không từ chối sự tàn nhẫn anh ấy đã gây ra vì vì đó là cách mà Phong yêu vì đó là điều khiến Phong đến bên cạnh con ”

.XỌAT

Vòng tay, bà vung nhẹ, kéo rê nó vào lòng, tựa đầu lên vai bà, nứơc mắt nó không đau không khổ nhưng cứ thế mà chảy ra .không nức nở , chỉ như dòng suối trôi nhẹ, đi không hay không biết.

Vòng tay ấm rất ấm cảm giác dễ chịu thật nó đã nén những điều này từ rất lâu lâu đến cứ tưởng sẽ một lúc nào đó vỡ tan tành ra. Thế nhưng chỉ một câu hỏi ấy, chỉ với giọng điệu không ghét không thương.

Nay Nghi có thể dễ dàng trút bỏ .trút ra mọi điều chon giấu, nặng trĩu trong lòng

Không nói lời nào cả, bà cứ thế mà vuốt lên mái tóc đen mượt của Ngih, của ngừơi con gái đã phải nhận lấy những tổn thương, những đau khổ .mà do chính con trai bà gây ra

20 Phút sau

“ Con cảm thấy đỡ chưa ”

Gịong cũng dần dịu dàng đi .

Trào ra khỏi vòng tay bà, nó ngồi thẳng dậy, gương mặt quả thật đã tươi hơn trứơc, quả thật lòng nhẹ hẳn đi

“ Vâng con rất ổn ”

“ Thế thì làm việc mau, định qua đây ngồi rồi ăn không à ”

Mặt nó đờ ra khi nghe bà nói thế, bà Châu nói với giọng có chút châm chọc Nghi, tay đưa lên chỉ về hướng đó

Lứơt tuồn tuột theo đừơng đi của bà, nó quay đầu qua con mắt trợn lòi

“ Làm .làm làm gì làm gì ạ”

“ Hỏi thừa, tất nhiên phải làm hết, nahnh kh6ong nói nhiều, không lôi thôi, ta cho 1 tiếng để xử lí đấy ”

Tàn nhẫn mà hứơng ngón tay về đóng quần áo đồ sộ kia, Thật bà định để cho Phong làm vì muốn trả đũa đi cái tật thất hứa, thế nhưng nay lại thêm một con dâu tương lai này, ngu gì không hành không hạ.

Đóng quần áo đi du lịch suốt tuần kia, chất chồng như núi, nhìn thôi cũng hỏang rồi, Nghi nuốt nứơc bọt mà nhìn với đôi mắt đầy thảm thương

Nhưng thôi, đã làm dâu thì phải chịu, nó đành chà gương ặmt dở cười dở khóc ra nói .-

“ Vâng con làm lềin đây ”

Bà Châu đừng dậy , định bứơc vào phòng thì hình như sực nhớ -

“ QUên nữa, ta lỡ tay làm hư máy giặt rồi, con chịu khó giặc tay đi nhé .”

Mới dìu được hai giây, nay lại lên cơn tái phát, mặt mài nó xanh lè đi khi nghe bà bảo máy giặc hư Hứ là hư thế nào chứ, sao lại trúng vào lúc này .

Chưa đứng đựơc vững, nghe thế nó ngồi bịch xuống ghế đi, khi kinh hòang nhìn núi đồ kia .Mặt đỏ đi vì máu nổi nứơc mắt thảm hại vô tình chảy ra .

Thấy thế bà xoay lại bứơc về phía nó ân cần hỏi .-

“ Vì sao con khóc ”

Giật mình nó ngước lên -

“ Không không bằng máy giặc , thì thì một tiếng làm sao kịp ạ ”

Vẻ mặt tư nhiên như bánh chuối -

“ Thế à .ta đi đắp mặt nạ đây, cho con thêm mười phút đấy ”

Dứt lời bà liền bắn vào phòng luôn, thóa lớp mặt nạ nhân sâm, đắp nhẹn lên làn da đó, rồi nhấm nghiềng đôi mắt đi mà hưởng thụ .

Nghi cả kinh khi thái đổthay đổi liên tục của bà Châu, mới nảy còn dịu dàng dỗ dành nó àm, sau chưa đầy đôi chút lại tàn nhẫn ném đóng đồ kia. Méo mặt, mà lê lếch cái thân đi đến núi đồ đó .

Sax bà , bộ không giặt đồ torng một tháng sao ?

Tá hỏa mà ngước đầu lên nhìn mấy thứ đó, giờ thì hình như Nghi đã hiểu được nổi khổ của nàng dâu rồi

Tuấn đi dọc theo con phố ngòai con đường đông đúc dòng người ấy Đột nhiê giờ đây, tên này trở ênn hoang mang đôi chút, không hiểu đây là cảm xúc gì Lôi nhẹ cái phone từ túi quần ra hướng đôi mắt buồn mà dán el6n màn hình ấy .

Tích tích tích

Ngón tay keo rê cái nút dọc theo danh bạ kia độ nhiên nhận ra con số con số lúc Phong bất tỉnh, Tuấn đã nhanh mà lưu vào

Phải rồi, Tấun đã chạy tìm khắp nơi mà vẫn không thấy hắn, gọi cũng chẳg đỗ chuông, nhưng nhỡ như lần này đựơc

Không hiểu vì sao, hành động vô thức trổi dậy

Trong văn phòng làm việc riêng của Phong

Cuộc sống hạnh phúc, ứơc chi cứ thế mà trôi mãi, ngồi dùi đầu vào hồ sơ mà lòng Phong chỉ mong sau thời gian nhanh bay mất. Để rồi đựơc đến bên cạnh con, và bên cạnh nó nữa.

Đôi lúc, lòng có một cảm giác rất tò mò đi, không biết mẹ và Nghi ra sao rồi, hai người liệu có hợp nhau không.

Nghĩ mãi, lúc sao Phong quyết định gọi về nhà, mà không lại chuyển sang số di động của nó, Chỉ vừa mới bật nút mở khóa thôi thì

PÍP PÍP PÍP

Độ rung trổi dậy, màn hình hiện lên hiện lên một con số àm Phong không biết là ai, nhưng lại thấy quen quen đến lạ thường hình như

Nghĩ thôi không bẳng nghe trực tiếp .-

BỤP

“ Alô”

Nghe tiếng đầu giây , tất thì Tấun như tim ngừng đập, đúng là giọng Phong rồi. Sựt nhớ tới hắn bỏ đi àm không them nhắn lại gì cả điên tiết lên, nói trắng ra là trút giận

“ Mày MÁY BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT PHONE LÀ SAO, TẠI SAO LẠI ĐI MÀ KHÔNG BÁO TAO MỘT TIẾNG, VÌ MÀY MÀ TAO XÉM CHẾT VÌ KIỆT SỨC ĐẤY, THẰNG QUỶ .”

“ Mày nào ?” – giả ngu vì đã nhận ra đựơc là ai rồi

“ THẰNG THẰNG tao .”- tức đến không nói ra lời

“ Tao là thằng nào ”

Đang buồn bực mà gặp trúng thằng bạn cà chớp, Tuấn nóng lên.

Cảm nhận đựơc bốc hỏa phát ra từ đầu giây bên kia, mà Phong cũng nhận ra, đúng thật là hắn đã quên mất đi cái vù rời khỏi nhà tên àny ( Sax chú vô tâm ), cũng thật , giờ rất muốn gặp tên này. Bạn tri kỉ àm

“ Thôi thôi. Tao in lỗi l1uc ấy đau tao rất đau, tao cũng không biết tại sao lại múôn rời khỏi nhà mày ”

Giận chưa xúông nhưng cái nặng của nội tâm lại cao hơn, Tuấn đành dịu -

“ Tao mệt, tao không đựơc vui ”

“ Mày muốn đi xả stress à, chọc đại một thằng nào thế là xong .”

Cách nói chuyện của Phong quá tự nhiên đến khiến tên này có phần kinh ngạc, vì bản chất đã trở về vơi Phong, vì con người, một thằng bạn đã sống lại

Vài giây sau -

“ Mày rãnh không ”

Tàn bạo lôi mạnh tay Chi trên vỉa hè, chả biết mình đang làm cái quái gì nữa, cũng không biết phải ngừng ở đâu, đâm ra cứ thế mà lôi xếnh xệch.

Càng lúc, cổ tay cô như muốn gãy làm hai, đua đến xanh cả mặt Quân kéo đi kéo một hồi vừa xọet ngang cái công viên tầm thừơng vì đó, tất thì chịu không nổi cảm giác rát cổ tay, Chi thụt mạnh, dựng ngược lực trở lên, rút nhanh về hướng mình, với giọng nói nữa căm nữa ghét nữa đau vì những việc đã xảy ra .-

“ BỎ BÀN TAY DƠ DẨN CỦA NGƯƠI TA ĐỒ KHỐN ”

BỊCH

Như cô muốn anh buôn ra một cách bất ngờ khiên Chi mất đà, ngã rập về sau, lên mặt đất.

“ Đau quá ”

Vô tình chà làn da mỏng như tơ ngay cổ tay đã sớm bầm tím rứơm rứơm máu, Chi không hiểu vì sao lại thế àny, lòng kiềm không nổi, nhịn từ lúc ở căn nhà gớm ghiết kia, đến giờ thì không đựơc nữa.

Nhanh như cắt, cô khóc nức nỡ lên, khóc như một đứa trẻ ngang bứơng bị lãnh đòn

“ HỨC HỨC HỨC ”

Tuy những lời nói của Chi , lúc nãy thật sự thật sự chẳng thể lọt vào lỗ tai nhưng thấy cô khóc như thế này, anh cũng kh6ong biết phải làm sao. Muốn xả cũng không còn lòng để xả

Khẽ tiếng lại phía Chi, ngồi thụp xúông trứơc mặt

“ Cô d ”

CHÁT

Chưa mở lấy từ thứ hai thì bất ngờ năm ngóc tay thon đã ịn hẳn lên gương mặt ấy, Quân khá dkoch khi lãnh trọn cú tát từ tay Chi sắp nổi trận lôi đình miệng định mở lên quát tháo thì

CHÁT

TRỜI ! Cái tát thứ hai sửng sờ với tốt đồ quá nahnh của cô, gương mặt Quân lại nhận thêm một cú lần này không sắp nữa mà nổi giật thật sự rồi

Đôi mắt Quân trở nên rất đáng sợ, định vung tay trả lại cái tát ấy cho Chi thì

CHÁT

Sax.x ! Chi lại tiếp tụt phả một dấu tay nữa lên gương mặt Quân.

Chưa dứt, mới buôn xúông thì tay kia lđã lên cao đang cứ thế mà theo đà bay xúông chơt

BỤP

Không ngu nữa, nhanh tay Quân chụp cỗ tay vốn đã sưng to của Chi lại ánh mắt của sói dữ lẫn cọp rình vồ mòi kia của Quân, ngày một đỏ đi vì giận

“ CÔ CÓ THÔI KHÔNG, TÔI ”

Tay còn lại của Chi đánh ạmnh vào ngực Quân rất rất mạnh, lại còn liên tiếp ấy chứ Nức nỡ bật thành tiếng lên đôi mắt , gương mặt ngập nhòa đi vì nước mắt .-

“ TẠI SAO .TẠI SAO CHỨ .TẠI SAO LẠI ĐỐI XỬ VỚI TÔI NHƯ THẾ NÀY ĐỒ KHỐN TÔI LÀ MÓN ĐỒ CHƠI SAO KHÔNG THÍCH, KHÔNG ƯNG THÌ VỨT À HỨC HỨC

BỐN BÔN NĂM .BỐN NĂM ĐÙA GIỠN VUI LẮM SAO ĐỒ ĐÊ TIỆN ”

Giậ quá, nhục quá đến nổi trong lòng Chi không biết cô đang nói gì nữa, cũng chẳng màng đến gnừơi trứơc mặt là ai, chỉ thổ ra cái cảm gáic nhục nhả , tổn thương trong người mình thôi

Không ngừng liên tục đánh, cũng chả ngừng liên tục xỉ vả tất cả những người đàn ông

Cứ thế mà Chi như một đứa trẻ, đánh chết cũng không nhận lỗi về mình, đánh chết cũng vẫn cho rằng mình đúng, mình không sai.

Tậht ., trong chuyện àny, lỗi không chỉ ở Chi , mà người nên chịu trừng phạt ấy không ai khác ngòai tên này, Tuấn.

Dù là Chi không là một cô gái tốt, mở miệng thì kinh khi ngườit a, chà đạp lòng tự tôn của mọi người, thế nhưng vô cảm, xem thường con tim, đùa cợt , đùa bỡn với cô suốt bốn năm qua là không chấp nhận đựơc.

Cớ ? Nếu bảo vì Phương àm con tim Tấun nát tan từng mảnh, ấy rồi lại trả thù đi bằng cách hành hạ con tim Chi, không yêu mà tiếng, khiến Chi càng lúc càng lúng sâu. Dù không rõ đó là yêu hay là chiếm hữu, Chi vẫn với áci bản tính cao ngạo mà có chết cũng không từ bỏ đi tình yêu của tên này.

Nếu không yêu, thà một dứt bỏ, thà một từ quyết đẩy cô ra, thế thì dù cho lòng tự tor5ng tổn thương nhưng ít ta cũng không tồi tệ như thế này.

Bốn năm thời gian đâu phải nhỏ thế mà suốt bốn năm để rồi thảy vào người cô với hai từ “ Hủy Hôn”

Đơn giản thế sao, dễ dàng thế sao cô là búp bê à. Chơi chán thì vứt sao.

Chi sai, Tuấn còn sai nặng hơn

Càng nghĩ, máu nóng càng trổi nặng lên đầu, càng khiến cô khóc lớn hơn, lần đầu tiên trong đời cô biết thế nào là thua cuộc.

Quân dù không hiểu rõ việc gì đã xảy ra, quá khứ như thế nào nhưng như vậy không đựơc thật sự nhìn Chi khóc như thế này, trong lòng có đôi chút khó chịu

Dứt ý nghĩ, chợt

Chuyệng ì sẽ xảy ra tiếp theo ?

Liệu Tuấn có dẹp đựơc sự thất vọng từ Phương không thất vọng cho lòng tin bị đánh mất ?

Nghi , hết đóng đồi, bà Châu sẽ làm gì tiếp đây ?

CHÁP 69

Kế Hạ Kế.!

Ngay cả bản thân cũng không hiểu vì sao mình lại hành động như vậy nhẹ nhàng, một cách vô thức, đưa tay ra, Quân .chợt anh kéo Chi vào lòng chỉ đơn gảin không thể để cô cứ thế mà khóc, đơn giản chỉ không muốn thế thôi .

“ Khóc đi, khóc cho thõa, chỉ cần sau khi trút ra hết, đừng khóc nữa là đựơc rồi .”

Cố sức đẩy Quân ra àm không đựơc, lực trên người anh , thật nếu xem so với Chi chẳng khác nào lấy trứng chọi đá ]

“ BUÔN RA, ĐỒ KHỐN, ĐÊ TIỆN, HẠ LƯU

TÔI KHÔNG CẦN THƯƠNG HẠI, BỎ RA .CÓ BỎ RA KHÔNG

TÊN THẤP HÈN .ĐỒ KHỐN TÔI BẢO BỎ RA ”

Dù cho không đẩy đựơc, Chi vẫn còn miệng mà, cứ thế mà cô không ngừng mắng, rủa. sĩ vả anh

Chẳng buồn phản ứng lại với lời nói của Chi, Quân cứ lì trơ như thế mà ôm chặt vào, nước mắt không cầm đựơc, lại mỗi lúc trào nhiều hơn.

Thật sự Chi cảm thấy tổn thương rất nặng nề, dù cho tổn thương ấy một phần do chính bàn tay cô làm ra

“ Đựơc đựơc, tôi vô lại, tôi là tên thấp kém .là đồ khốn mắng đi cho đến khi nào thỏa thích thì thôi ”

Trong lúc này, càng lúc Quân càng nhìn rõ con tim Chi hơn, nữa giận cô nữa lài không nỡ. Bứơng bĩnh, tự cao .lẫn cái địa vị ấy đã tạo nên mộ Phói An Chi bây giờ

Ví thế ai nào có nói rằng, cao sang là sứơng là phúc sao .thế nhưng nào biết con dao bên cạnh cũng chính là vết thương khiến cho nỗi đau này thêm rát

Cố chấp làm chi giờ đây Chi đựơc gì, từ “ yêu” cũng chẳng thể biết , nó định nghĩa ra sau, Lại khờ mà dại đến lao đi theo như kẻ vô hồn mất phương hướng lẫn í thức.

Khóc nức nở lên, đánh mãi cũng chẳng còn sức để vã vào ngực Quân, cô buôn suôi, một phút chốc Chi cảm thấy mệt mệt vì phải luôn là người ra tay, là người bứơc đến mà chẳng nhận đựơc cái nắm tay, cái nhấc chân từ Tuấn.

Có lẽ, sau ngày hôm nay Chi vẫn không hề thay đổi đựơc, bởi tích cách ấy đã luôn ăn sâu vào tiềm thức của cô. Thế nhưng mặt chúng, chỉ cần biết giờ đây cô muốn khóc thôi, Mặc cho ngày mai mình cố chấp hay lại lao vào con đường cũ, Chi mặc mặc tất cả đi.

Vì giờ đây , điều cô muốn chỉ là khóc .

It1 ra nó khiến cô cảm thấy nhẹ đi khi những uất ức trong lòng, những điều mà cô luôn che đậy bằng bản tính ngông cuồng, kiêu ngạo, cái mặt nạ của mình đi.

Một lúc thật lâu lâu thật lâu sau

Thấy cái run từ người Chi dần đã mất, nên vô tình anh thả lỏng vòng tay mình ra tất khắc

CHÁT

Lại lãnh ngay bạc tay từ cô nàng phách lối này, tuy đã hết kh1oc thật sự, nhưng ánh mắt Chi vẫn tấy đỏ lên vì tức

Xố mạnh người Quân ra .rằng giọng nói -

“ ĐỒ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ, KHÔNG BIẾT THÂN BIẾT PHẬN À MUỐN LỢI DỤNG TA SAO .TÊN BỈ ỖI .”

Phút chốc, anh lại một lần nữa hối hận vì đã mềm lòng với Chi, ai mượn anh lo chuyện bao đồng để rồi đáp trả vẫn là những lời nói khinh miệt ấy, mà lận mày cô còn thưởng cho anh phải Quân đựơc khuyến mãi thềm một bạt tay nữa

Nhưng mà một ngày ăn phải 4 cái tát, quả thật quá sức chịu đựnh của Quân. Dù cho anh có thương cảm với tình huống dở khóc dở cười của Chi, nhưng chợt nghĩ đến ăn bạc tay vô cớ này.

Lòng lại nóng hừng hựt lên, như muốn nuốt tươi hay trả đũa Chi vậy .

Tất thì, anh đúng lên, phủi phủi hai tay đầy cát do cô xô đẩy bất ngờ gương mặt lại trở nên lạnh lùng đi -

“ Đừng mong có lần thứ hai, tôi mặc kệ cô từ bỏ hay không từ bỏ, tóm lại, nếu để tôi biết, cô làm tổn thương đến Phương. Đừng trách vì sao cả nữ tôi cũng ra tay .”

Nghe thấy thế, gương mặt Chi đã đỏ nay còn đỏ hơn tại sao tại sao ai cũng đều qua tâm hạng con gái đó, tại sao mở miệng lại trách móc cô, tại sao lại đem cô so sánh, mà không, thậm chí họ còn hạ thấp lòng tự trọng của cô hớn nữa.

Tức khí, Chi trợn mắt, ngước đầu lên, khinh thường lời nói ấy và cả Quân -

“ Anh nhghĩ anh đủ tư cách ngăn cả tôi sao, thứ tôi muốn nhất định tôi sẽ có đựơc, đừng mong tôi từ bỏ .”

Ngưng một lúc chợt Chi cười lạnh lùng, lẫn tàn nhẫn đi -

“ Ha ha ha sao. Bảo tôi để cho kẻ phản bội và kẻ không biết danh phận tự toại nguyện sao nực cười, anh không thấy anh nói chuyện rất nực cừơi sao, tuyệt đối

Tuyệt đối nếu Phói An Chi này không có đựơc, thì người khác cũng đừng mong ”

Thật tình Quân đầu hàng với cái tính ngang ngượng .của cô tiểu thư hống hách này .

Cố dìm tức giận trong ngừơi đi .-

“ Vậy rút cuộc, phải như thế nào cô mới chịu buôn tay .”

“ ANh nói vậy í gì ”

“ Phải như thế nào cô mới chấp nhận, đề Tuấn và Phương được yên .”

“ Tuấn phải từ bỏ cô ta, và quay về với tôi chấp nhận tính úơc này ”

Càng lúc, sức kiên nhẫn trong người Quân ngày càng bị Chi hạ đi nhanh một cách triệt để giọng đã lạnh nay còn buốt hơn .sắt đến sát người .-

“ Kể cả cô không yêu à ”

Chẳng hiểu vì sao anh lại hỏi vậy, Vâng, chính bản thân anh cũng không hiểu đựơc, ý nghĩ này chỉ vừa thấp thóang qua, Quân không biết nó chính xác hay không, anh chỉ buột miệng vì cảm thấy Chi muốn Tuấn bằng đựơc cũng chì vì có chết cũng không chấp nhận bại dưới tay Phương. Không chấp nhận thua cuộc, Phải chỉ là bản tính kiêu ngạo mà gây nên.

Chợt Chi khựng lại

Thế nhưng , nhanh như gió thổi, bướng bỉnh ngẫn đầu lên, nhìn Quân bằng đôi mắt đầy vẻ hửng dưng, -

“ Rồi sẽ yêu .”

“ Kể cả Tuấn không yêu ?” – Chân mài anh nhíu lại, tỏ vẻ không đồng tình với tính cách ngang tàn của Chi

Hực hơi một cái, cười khinh thừơng .-

“ HỪ ! anh ta không có tiếng nói trong việc này, rồi tôi sẽ khiến Tuấn phải yêu tôi .”

Vô lí .quá vô lí với cái nhìn cái quản của cuộc đời Chi, lần đâu tiên anh đụng phải dạng con gái như thế này sao rồi sẽ yêu à lại còn không tiếng nói

Thật không thề chịu nổi , mà

“ Đã thế ”

Không nói hết câu, Quân tiếng chậm từng bứơc từng buớc đến gần CHI

Khi không bản năng mách bảo rằng, tên khốn này đang muốn giở trò gì đó người thóang run khi nhậnt thấy vẽ mặt biến sắc của Quân nhìn nhìn .nhìn thật kinh hãi .-

“ Muốn .múôn gì người muốn làm gì .ta la lên đấy .”

Nhanh như cắt Quân bay vào Chi, phản xạ, cô đưa tay ra chóng lại, thì bị anh nắm chặc lấy, bàn tay dài to của Quân, cùng lúc chiếm ngự cả hai cổ tay của Chi một cách dể dàng

Hỏang !

“ BUÔN RA .BUỐN RA ”

Tay còn lại, anh bóp nhẹ vào miệng Chi, thô bạo mà nâng cầm hứơng lên, dán chặt ngay nụ hôn mình Bấu lấy miệng Chi thật thật dã man

Đôi mắt kinh hòang lên, cô không gnừng dẩy dụa, càng dẩy, anh càng siết mạnh hơn càng bấm miệng lại, càng bị anh bóp cho ra rồi đưa lưỡi vào .

Gần đến 10 phút sau sợ hãi lẫn tuyệt vong Chi ào nứơt mắt ra

Tuy không dám làm, nhưng gần như phút cuối cùng, lấy hết can đảm ra, Chi cắn mạnh vào môi Quân, khiến áu chảy chảy rất nhiều.

Vì cô không hề cắn nhẹ

Thóang giật điến người vì cơn đau .anh dứt nụ hôn khỏi đôi môi ngọt ngào đó

Trừng mắt với đầy vẻ câm phẫn lẫn thù hận .Chi quát, mắng tồi tạ vào Quân .-

“ VÔ NHÂN CÁCH .SÚC SINH .BẦN TIỆN .SAO NƯGƠI DÁM .ĐỒ ĐỒ HẠ LƯU CẨU ”

Tưởng rằng anh sẽ nổi giận vì những lời khinh miệt ấy chứ, không ngờ, Quân chẳng tỏ ra phản ứng gì với Chi , ngược lại còn nở ra nụ cừơi thâm hiểm.

Tay vẫn không buôn, vẫn giữa chặt lấy. Tay còn lại, nâng cầm cô lên mặc cho Chi đang ra sức chống trả

Gịong nữa đùa, nữa lạnh lẫn nữa nghiêm .-

“ Không phải cô nói không nhất thiết yêu mới đến đựơc sao .không phải cô bảo rồi sẽ yêu vậy thì tôi đem nó ra thí nghiệm lên cô, tôi cũng rất múôn xem liệu nó sẽ như thế nào .”

“ KHỐN KHIẾP AN ”

“ CÂM MIỆNG .!”

Chợt Chi nín thinh khi bất ngờ giọng nạt nghe kinh khủng của Quân, người run lên vì sợ

Thỏa mãn phản ứng của cô, Quân cười nghệch miệng nhếch lên -

“ Cô không có tiếng nói trong việc này, mặc cô thích hay không, cô không có quyền lựa chọn .”

Ánh mắt sắt thép của Quân khiến Chi run, sợ sợ đến tái nhạt ngừơi.

Thật, Quân không khủng khiếp như cô tưởng, vì anh chỉ muốn lấy cách àm cô yêu dạy lại cô thôi, đây cũng có thể gọi “ Gậy ông đập lưng ông”

Phải, anh sẽ dùng cái bản tính ngang tàn, cao ngạo mà đối đầu với Chi. Nói trắng ra, Quân dùng con người bản sao của cô gái hống hách này mà khấu mà trị.

Thật không biết, liệu có trị khỏi căn bệnh kiêu căn , bướng bình, chứng tiểu thư của Chi đựơc hay không

Xem ra lần này anh đặc cựơc khá liều lĩnh. Một cánh cửa mở ra, một thế giới khác đang chờ anh ngày mà Chi có thể sống như những cô gái bình thừơng là một cô gái không còn tâm can độc địa ấy. Thật Rất Khó Đấy ! ( để chờ xem ).

Tại ngôi nhà đầy mùi dâu tương lai kia .

Qủa thật, nó cồng lòi lếch cái lưng ra, mà vẫn không thể giặt xong núi đồ này

50 Phút đã 50 phút rồi mà vẫn còn nhiều như thế .làm sao làm sao kịp khi chỉ còn không đến 20

Lại chẳng muốn mất điểm đi ngay buổi đầu , nó dở khóc dở cười, mặt méo lên méo xúông mà thương tiết cái số của thân của con người mình

Chợt không hiểu, Nghi ăn phải gan hùm hay sao, tất thì đứng dậy, tháo bao tay ra, rồi len lẻn nhấc từng ngón chân đi vào căn phòng ấy.

Căn phòng đấy ngập mùi hương cao nhân sâm .

“ Bác bác ơi !”

Đang tận hưởng , thóang giật mình trong tâm bởi tiếng động của con dâu tương lại, bà Châu không buồn mở mắt, cũng chẳng lười mà dậy khỏi chiếc ghế má xa kia .

Nhẹ buôn giọng .-

“ Chuyện gì ”

Như đã nghĩ ra việc gì đó .nó hí hửng tiếng gần bà

“ Mẹ đang dưỡng mặt nà gì mà mùi hương dễ chịu thế ”

Ấy ấy chạm trúng tề đài nổi trội của bà Châu. Tuy không dộng thủ, nhưng bà đã chịu nhướng đôi mắt mình .-

“ Tất nhiên là cao nhân sâm thượng hạ rồi, thứ này không phải múôn là mua đựơc đâu, ít ra cũng phải đặt hàng từ năm tháng đấy”

“ THẬT SAO, THÌ RA LÀ VẬY, GIỜ CON MỚI BIẾT VÌ SAO DA BÁC LẠI ĐẸP ĐẾN THẾ ” Nịnh bó chíu luôn .

Thật nghe nó nói vậy bà Châu mát cả lòng đi, nhưng cố không cừơi , vì đang dưỡng mặt nạ àm cười sẽ để lại nệp nhăn.

Bất thình lình nó hỏi -

“ Bác mới về, sao có tiết mục định đi đâu gì sao .”

Bất giác bà Châu cũng nhớ ra, quả thật bà cũng từng nghĩ ra vấn đề này

“ UHm m chưa .ta không rành đường phố, vì nó thay đổi quá nhiều .”

“ May quá .con có tấm vé này đây , lọai hạng A đấy , hay là bác đi đi bảo đảm sẽ rất hài lòng ”

Thấy thế, bà chụo nahnh khi nó vừa nâng tờ giấy ấy .

Dán vào con mắt bà Châu là .

[ SPA ROSE-WAY hạng A,

“ Bao trọn tất cả mọi phục vụ”

Kèm theo làm món miễn phí

( Lưu ý : chỉ trong vòng thời hạn ) ] Mắt như có dát vàng sao ấy, sáng long lanh, tuy nó không chắc, nhưng nếu là phụ nữ thì không ai có thế từ chối tấm vé này.

Hiệu nghiệm ngay tứt khắc.

Nữa vui cũng nữa ngờ -

“ Con cho ta thiệt à, cái này chắc nhọc công lắm mới có đây .”

Cười tinh nghịch, nó tiếp tay .-

“ Hi hi hi thật ra đúng là vậy, nhưng hôm nay con bận rồi, việc bác nhờ vẫn chưa xong, vả lại giờ đi thì có lẽ vẫn còn chỗ chứ tới chiều, e rằng chật kính cả lối đi ”

Thấp thóang thấy lời nó thật đúng thật không sai

Cứ thế mà bà vội ngổi chỏm dậy, nhẹ nhàng tháo đi lớp nhân sâm quý báu trên gương mặt mình ra. Tuy có tiếc nhưng nếu đem so với dịch vụ trọn gói này thì miếng mặt nạ đó thấm vào đâu, hơn nữa chỉ cần quắt taxi là có thể đến nơi rồi

“ Vậy vậy ta giao công việc nhà cho con nhớ mà làm cho tốt đấy .”

Nhanh chân bà với ab moi từ tủ đồ ra, chiếc áo khóac màu ưa thích. Với tay lấy cái túi nữa. gương mặt tươi roi rói lên

Lú đầu ra .thấy đóng đồ thật bà cũng biết 1 tiếng là không tài nào giặc xong, cảm thấy mình cũng hơi quá nên tất thì xoay lại nhìn nó cười dịu dàng đi

“ Trứơc khi ta về, nhớ phải xong đóng đồ đấy ”

Người Nghi bay phấn phới lên vì thoát nạn .đôi cánh thiên thần cũng hiện ra .

“ VÂ ”

“ Còn nữa, nhớ dọn sạch cả bếp, lau bồn tắm và nhổ cỏ dại ngòai vườn .”

Nhanh như cắt, như ai châm lữa đốt vèo đôi cách đi, ném hồn nó bay thật dữ tợn. nó há hốc mồn mỏ ra, khi nghe bà phàn thế Sax thà thà vậy thì dùi dầu vào đóng đồ có tốt hơn không

Thấy trán nó châu mày lại, bà Chân có vẻ không đựơc vui

“ Sao , có gì phản khán à ”

Gịong tuy nghe không dữ dằng, nhưng tính chất hù dọa lại cao ngất ngưỡng lên giật bắn người Nghi vội đáp -

“ KHÔNG KHÔNG CÓ CON SẼ LÀM TỐT MÀ BÁC YÊN TÂM ”

CưỜi nhẹ -

“ Vậy thì mau làm việc đi .”

Nói xong bà quay ngừơi tếing ra cánh cữa đó, còn nó thì khóc ròng rả trong tim

ChỢt bà Châu quay lại nó cố gắng dẹp bộ mặt u sầu đi .-

“ Quên mất, ta sẽ qay về vào 2 giờ không làm hết thì ”

“ VÂNG VÂNG CỨ YÊN TÂM. CON XẼ DỐT HẾT SỨC Ạ ”

“ TỐT”

CẠCH

BỊCH

Vừa đóng cửa thôi, là nó đã ngồi bịch xúông nền, vẻ mặt ngu đớ ra. Tuởng hữu dụng ai ngờ lại magn đến phiền phứt hơn tức quá, Nghi cuối gầm xúông đánh vỗ vỗ trên mặt đất luôn

Từ giặc đồ nay chuyển sang lau bếp lau phòng tắm cả nhổ cỏ

Từ 1 tiếng 10 phút nay lại đổi sang gần 2 tiêng rưỡi .

BẤT GIÁC, từ Phong hiện lên đầu nó khóe mắt sang rực lên

Nhanh như cắt lôi chiếc điện thọai bé nhỏ

.PÍP PÍP PÍP

Tốc độ nhấn số điện thọai của Phogn qua bàn tya nó thật đáng sợ, có lẽ phá kỉ luật luôn đấy chứ

Vẻ mặt cầu cứu, mà nhìn chẳng ra chút nào sát khí đằng đằng, tay nhịp nhịp gõ lên mặt đất cùng nhịp với tiếng phone

Tại một nơi nào đó

Đang nồg cạnh tên này

“ Mày thấy tao nên làm gì đây ”- giọng buồn thấy rõ của Tuấn ập lên lòng nặng trĩu .thất vọng đến hoang mang người

Phong im lặng đôi chút .vừa định mở miệng thì

Tút Tút Tút

Rồi nó sẽ làm gì Phong, Còn Túân , liệu có giải tỏa đựơc tâm trạng này không.

Quân, anh dùng cách Chi yêu , áp dụng nó vào chính bản thân cô lại. Kết quả sẽ thế nào đây

Xem tiếp: Chương 68


Bạn đã đọc thử chưa?

Gv Ký Sự

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 117


Lá Rơi Không Vết

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 3



Tàng Hồng Linh Ðiệp Ký

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 127


Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 34