Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 54

Chương trước: Chương 53



CHÁP 55

Đầu cứ vong vỏng hình ảnh của Phong, bất chợt tim nó muốn văn ra khỏi lòng ngực khi nghe

TIN TIN TIN

Giật mình xoay người lại thì hiện trước mặt Nghi là chiếc xe hơi màu đen bóng lóang, người bên trong không ai khác chính là Phong nhà ta.

Mặt nó ngố ra, nghiêng nghiêng cái đầu qua một bên khi kiến xe lùi xuống .

“ Lên xe ”- Cộc lốc chả có chủ vị gì cả

“ Tại sao ?”- nó đốp lại, ánh mắt cũng tò mò theo.

“ Miễn cãi lên mau .”- nói năng kiểu gì thế này

Nhìn mặt Phong chợt nó có cảm giác nếu còn lằng nhằn như vậy, có lẽ hắn sẽ bứơc xúông mà vứt nó lên xe mất. Dứt ý nghĩa, lập tất Nghi ngoan ngõan mở cửa rồi bứơc vào trong.

Chiếc xe lại lăng bánh chạy đi

Trên đọan đường không xa là mấy, nhưng hắn lại không nói gì cả, cứ im như thế mà dán mắt về phía trúơc Nó muốn mở miệng nhưng cũng chả biết phải nói gì thành ra, cả hai cứ thế mà lặng tanh không một lời.

KÉT T.T

Xe thắng lại, khi nó vừa tháo dây an tòan ra, định mở cửa, thì bàn tay Phong chụp cánh tay nó lại, giật mình, Nghi quay đầu

“ Chúng ta hẹn hò có đựơc không .”- nói với ánh mắt cực kì nghiêm túc.

Nó ngỡ ngàng khi nghe Phong nói thế, có nhầm không, hắn vừa mới nói gì ???. Sự ngạc nhiên trên gương mặt Nghi khiến hắn muốn cười phì, nhưng vẫn gán nhịn mà trổ bộ mặt nghiêm ra.

“ Chẳng phải cô nói tôi thật tệ khi rời bỏ cô mà không một lý do sao, thế thì chúng ta bắt đầu lại vậy. Tôi cũng rất muốn biết ngày đó tôi là người như thế nào ”

Ánh mắt chân thật của Phong khiến tim Nghi đập mạnh liên hồi, dù từng lời nói đó khiến nó cảm thấy , quả thật Phong không còn chúc ấn tượng gì về mình ( nhầm to ), nhưng không hiểu sao, lòng lại có chút gì đó vui vui , hạnh phúc.

Chợt nó lên tiếng -

“ Nếu cho đến cuối, anh vẫn không nhớ ra tôi thì sao .”

“ Điều này còn tùy thuộc vào cô.”

Ngưng một lúc, Phong nói tiếp -

“ Nói thế có nghĩa cô đồng ý ?”

Nhìn Phong thật lâu, dù không biết hắn có thật lòng hay chỉ vô tình buột ra lời nói, nhưng cứ thế mà đầu nó vẫn gật. Trả lời cũng đã trả lời, nên nó định mở cửa xe bước ra thì

Tất tốc, Phong kéo người nó lại, chồm qua cài dây an tòan vào, kinh ngạc khi hắn làm vậy, lúc nó hòang hồn, Phong đã nhấn ga và chạy mất

Bất giác nó, hỏi -

“ Này ! làm gì vậy, sao không vào ”

“ Chẳng phải đang hẹn hò sao.”- Trời một câu đơn giản, thế là Phong cứ nhấn ga tiếp mà bay đi.

Chạy mồi hồi, chợt hắn lên tiếng -

“ Chúng ta đã tới những nơi nào ”

Thóang ngờ ngợi, nhưng lát sau nó cũng trả lời -

“ Rạp chiếu phim ” Nghe vậy, Phong liền quay đầu xe, chạy thẳng về khu trung tâm thành phố

.Không đến tận đó, mà hắn dừng lại rồi đậu dưới hầm xe của tòa chung cư , hết ngạc nghiên này, đến ngạc nhiên khác, chả hiểu hắn định làm gì, nhưng chân nó vẫn thế mà bước xúông , vừa ra khỏi xe.

Cả hai đi dọc xe khu phố đông đúc ấy, người người qua lại, vẫn không hề thay đổi. Phải đã bốn năm rồi mà nơi đây vẫn vậy, những gian hàng vẫn như ngày nào, những hàng cây , mùi hương, màu sắc tất cả tất cả vẫn như thế không hề thay đổi. Có lẽ chỉ có con người thôi.

Thấp thóang Phong nhìn thấy nụ cười nhẹ trên gương mặt Nghi, ánh mắt cũng vậy, lâu lâu cứ lươn lướt xung quanh nơi này, cứ như nó rất quen thụôc với Nghi, cứ như Nghi đã bứơc trên con đường này hàng ngàn lần rồi chứ.

Đúng vậy, trong suốt bốn năm qua, đôi lúc nó vẫn một mình bứơc trên những phiến gạch, những bứơc chân của quá khứ, những con đường mà nó và hắn đã từng đi.

Ngòai việc ấy, nó chẵng thể làm gì khi đây là những nơi hình ảnh Phong vẫn còn tồn tại.

Không hiểu tại sao, chợt bàn tay Phong chạm vào những ngón tay nó, lui nhẹ xúông, đan xen vào.

Mãi cứ lo bứơc đi, mà Nghi giật mình lên khi Phong làm thế, ngứơc lên nhìn hắn thì thấy Phong chả có biểu hiện gì, đôi mắt vẫn dán về phía trứơc, cứ thế mà nắm chặt tay nó rồi bước đi.

Khẽ .nụ cười hiện lên môi nó, như Phong vậy, nó cũng chẳng nói lời gì dần dần càng lúc bứơc chân nó càng nhanh hơn từ đi nó dần chuyển sang chạy chầm chậm, tay không quen nắm theo bàn tay người con trai đó.

Đúng vậy, nó sẽ cố hết sức để làm Phong nhớ lại đi đựơc một hồi, cuối cùng cả hai cũng đã đứng trứơc rạp rồi đây.

Vẫn là thói quen cũng, con gái mà tất nhiên nó sẽ chọn lọai phim ro ma tịc rồi cứ thế tay đưa lên, chi chỉ về tấm quảng cáo phía bên ngòai. Dù đây không phải là bộ phim ngày đó cả hai xem nhưng cũng đựơc sếp vào dạng nước mắt.

Ôi .trời ! chỉ nhìn thôi cũng đã phát ngán rồi. Lập tức Phong nhăn mặt khi lươn lướt trên tờ quảng cáo đó, -

“ Đổi đi, phim sướt mướt đó không hợp với anh đâu ”

Đôi mắt nó lại ngạc khi nghe những lời này, phút chốc lại đỏ nhòe đi đây là câu chính Phong của quá khứ cũng từng nói vậy

Bất chợt thấy gương mặt Nhi như sắp khóc, hoảng hồn, hắn lại nhĩ

Tiêu rồi, nứơc mắt nó cũng đã rơi ra, bó tay với nó, Phong vỗ vỗ, xoa tay lên mái tóc mềm mại đó, giọng dịu đi .-

“ Trời ạ ! Đừng khóc nín đi ” Sau đó lại ngước cái mặt ngán ngẫm lên mà nhìn bộ phim cháo phèo , xong lại quay xuống, thì gương mặt đáng yêu lẫn đáng sợ của nó đang hiện ra.

Đáng yêu vì giờ đây khuôn mặt Nghi đo đỏ, hai má cứ phòng phòng ra, nhìn rất dễ thương.

Nhưng còn đáng sợ chính là giọt nứơc mắt vừa rơi dọc theo làn da mịn đó, đầu hàng, cứ thế này sớm mụôn hắn cũng chết vì cái tật khóc nhè của nó mất.

Thở dài một cái -

“ Vào thôi ”

Dứt lời hắn lôi nó đi vào quầy bán vé, và mua suất phim sướt muớt này.

Từ nãy giờ nó cứ lặng im thinh thích, đôi mắt thì lại dán chặt vào gương mặt Phong, bỗng bàn tay nó siết chặt lấy bàn tay to, ấm áp cuả hắn. Chính Phong cũng cảm nhận được, dù không hiểu đây có phải là cảm giác hắn đã đánh mất không, nhưng hiện tai điều đơn giản lúc này, chính là hắn không muốn buôn bàn tay nó ra , phải chỉ thế thôi

Thế là cuối cùng cả hai cũng bứơc vào rạp chiếu phim, lúc đầu nó còn hồi hợp khi hắn ngồi cạnh, tay thì vẫn cứ như thế mà dán vào nhau. Nhưng thóang một lúc sau, khi bộ phim đến cảnh dân trào cảm xúc, nó lại quên mất Thiên Anh Phong mà chăm chú vùi đầu vào đó, tới cảnh cảm động, lại nữa Phong phải mệt khi áo hắn trở thành cái khăn tay cho cô bé khóc nhè này. Suốt cả buổi, phim thì hắn có xem đâu , mà cứ lo liên liết con mắt về gương mặt Nghi, vâng nó thì cứ ôm chặt vào màn hình, Phong lại ôm chặt vào mặt nó. CHợt nụ cười ấm áp hiện lên trong màn đêm của phòng rạp.

Thở dài khi giờ đây, tiếng nức nở nho nhỏ của nó cứ kéo dài hòai mà chẳng chịu ngừng đi, bó chíu, hắn chòang tay qua vai đẩy đầu nó tựa vào vai mình, vuốt vuốt đầu Nghi, dỗ cứ như đang dỗ trẻ vậy.

Cả ngày hôm nay, nhân viên trốn việc, giám đốc cầm đầu !

Sau bộ phim, lại tay trong tay đi dọc theo con phố quen thuộc ấy, buồn rầu chỉ lúc đầu thôi, vì giờ đây trên gương mặt Nghi, nụ cười cứ thế mà tỏa ra, miệng không ngừng nói, tay cũng chỉ rao ráo về những thứ tinh linh treo đầy trong tiệm bán quà lưu niệm trong trung tâm mua sắm.

Nó nào biết, khi thấy nụ cười này, lòng Phong tim hắn đập mạnh biết bao Cứ mãi lo nhìn nó mà

“ Này.! MUA CÁI NÀY NHA .MUA ĐI MUA ĐI ”

Thấp thoáng Nghi quên mất rằng đây là Phong của hiện tại, chứ không phải là Thiên Anh Phong của quá khứ, nên tính nhõng nhẽo trổi dậy trong người, . Hắn ngạc nhiên trứơc thái độ của nó, nhưng vài giây sau, hắn cũng không phản khán gì. Chiều theo Nghi !!!.

Hết dạo rồi lại vào quán ăn

Vừa đặc mông vào ghế, người phục vụ liền bước lại gần nơi cả hai ngồi .-

“ Thưa quý khách dùm gì ạ ”

Hít một hơi, chơi cả ngày, bụng cũng đói, nó banh to mắt , dán vào menu là xả ra một tràn

“ Chị cho em một chachan nhé, thêm nhiều tương vào, một chén đậu ướp, một dĩa thịt xào rong sunata, một tô bắp cải kim chi, một dĩa trứng chiên cuộn nấm và ly sinh tố dâu nhé ”

Muốn bật luôn cả ghế ra sau khi nghe nó gọi món, mặt hắn ngố ra, kinh ngạc trứơc sức ăn kinh khủng này

Đúng vậy, lịch sự tái diễn, cả cô phục vụ cũng đỗ mồ hôi hột khi nó gọi lia chia như thế.

Nuốt một ngụm nứơc, Phong chỉ lên tiếng một câu “ Chachan”

Ôi trời .! người thì phóng cả một lèo, người thì chỉ lọt ra vỏn vẹn với hai chữ.

Khi cô phục vụ vừa quay lưng đi khuất, hắn mới mở miệng -

“ Ăn gì mà ghê vậy ”- kèm theo đó là hành động búng cái chóc lên trán Nghi, khiến nó ôm chầm lấy cái trán tội nghiệp của mình mà la chí chóe lên.

“ Xí, ăn bù cho cả ngày đấy”- nhăn mặt phụng phịu lại

Đột nhiên Phong cười đểu, đứng dậy vòng qua bên phía nó, ngồi sát rạt vào, khiến cho nó chợt cảm thấy lành lạnh cả người đi.

“ Gì gì .đây ”

Nhe răng cười lấy một cái -

“ Ăn thế thích hơn.”

Hắn nói nghe sao đơn giản, nhưng nó lại thấy có gì đó không an tòan. Cả hai không hề nhận thức đựơc, giờ đây cách đối xử với nhau đã hòan tòan thay đổi, nó đã tự nhiên rồi vậy mà hắn còn tự nhiên ác liệt hơn. Cứ như hắn đang là Thiên Anh Phong của ngày trứơc vậy.

Món ăn đã đựơc bày đầy khắp ra trên mặt bàn, hắn chĩ vỏn vẹn có một dĩa mì, thế mà trứơc mặt nó lại là hàng tá thức ăn, Thật sự Phong bị một cú khá shock.

Giờ này còn tâm trạng đâu mà để í hắn nữa, nó quá đói chỉ còn thấy thức ăn thôi, nên vừa bưng ra , Nghi đã cầm sẵng đôi đũa trên tay mà gấp lia lịa vào miệng mình.

Đã gọi là Chachan , tức hẵn tương sẽ đọng lại trên môi nó, Phong cũng ăn cùng một lọai nhưng có nào mèo nhem như nó đâu, lắc đầu chào thua cô bé này, nhẹ nhàng cũng đồng tình với ngạc nhiên và bất ngờ. Phải không biết từ lúc nào, hắn đã nhẹ đặt nụ hôn lên má nó, làm Nghi đang ăn, mén tí là mắc nghẹn lại, trố lòi con mắt ra quay về phía hắn, mì chưa nuốt xuống, định mở miệng nói thì Phong lại nhào vô lần nữa, hôn lên vết tương trên môi nó, khiến phút chốc mặt Nghi đỏ tía đi vì ngại ngùng. Một hồi sau nó cũng nuốt trôi những sơi mì vào bụng, mắt cứ long lanh không biết long lanh vì cái gì nữa, định khóc hay là long lanh vì ngàn sao.

Thấy nó nhìn hắn như vậy, bỗng Phong không hiểu tại sao hắn lại tiếng về phía nó, trao vào làn môi ấy một nụ hôn ngọt ngào, bất ngờ chưa đầy ba giây, Nghi cũng ngắm đôi mắt lại.

Hai tên ngốc này làm như quanh quán này có mỗi mình mình vậy, không hề biết, những người đang ăn, đều phải buôn đũa, chốc chốc đỏ mặt lên vì hành động đó.

Không mạnh bạo, không bạo liệt, không hấp tấp, không manh động mà Phong trao Nghi từng cử chỉ nhẹ nhàng lên bờ môi mềm mại đó.

Đang phê, tự nhiên Phong dùng tay đẩy nó ra, làm nó cục hứng quạo lên -

“ NÈ MÚÔN CHẾT HẢ”

Hết hồn khi bị nó nạt bất ngờ, hắn chợt cười xả ra một vố, xoa xoa tay lên đầu Nghi -

“ Không đói nữa sao ?”

Bất chợt, phát giác ra nguyên nhân, mặt đó đã đỏ giờ còn đỏ hơn, thấy hơi quê quê, ( bể ổ). Ấy thế mà mọi người lại còn nhìn chằm chằm vào nó nữa. Cũng có vài đôi cười tủm tỉm trứơc hành động của hai tên ngốc này.

Chả biết làm gì nó đành cuối gầm đầu xuống mà nuốt hết những sợi mì đi, còn Phong, thật sự lí do hắn ngừng lại chỉ vì dần nhật ra mình mất đi kiểm sóat, ênn nhanh tay ngừng đi nụ hôn đó.

Cho nên , một người thì cứ cuối đầu ăn lia lịa, một nưgời thì phút chốc, lại xoay qua nhìn đối phương rồi cừoi thầm.

Thóang sau, mọi người trong quán cũng không để ý đến cặp đôi kì lạ này nữa, Đũa không ngừng họat động, một tay cầm, một tay ngồi chơi, nến đặt lên mặt bàn đó. Bất ngờ, nó trồ mắt ra khi cảm giác được, Phong lôi bàn tay nó xuống gầm bàn, nắm chặt lại, còn tay kia thì tĩnh bơ àm ăn, vẻ mặt cũng thế, giả điên số một.

Hôm nay, hắn đã khiền nó từ bỡ ngỡ này sang bỡ ngỡ khác, hơi ấm từ bàn tay đó, khiến con tim nó chợt run động nhưng cũng nhói đau, nó lại yếu lòng đi rồi lại trở thành một cô gái dễ khóc, dễ gục ngã đi.

Con đường trứơc mặt, thật sự ngay cả bản thân Nghi không không biết, nó sẽ dài mãi mãi không, hay chỉ đến một lúc nào đó lại đi vào ngỏ cục. Liệu nó có tìm lại đựơc con tim của Thiên Anh Phong , người con trai đang ngồi cạnh nó không, liệu nó có đủ dũng khí, kiên trì cho đến khi hắn nhờ ra tất cả, liệu nó có bỏ cuộc không .

Bàn tay không hề rút lại, cứ thế mà để yên, .để cho hơi ấm ấy truyền vào.

Sau một ngày trốn việc để rồi tung tăng khắp phố, giờ đây Phong đang đưa nó về. Bất gíac khi lên xe, nó mới nhớ tuyệt đối không thể để hắn đưa về tận cửa được. Thành ra, Nghi nhà ta đã không trung thật, nói bậy địc chỉ gần khu đó thôi

Ngồi trên xe, chốc chốc , hắn im lặng nó cũng không nói một lời, chợt giờ đây nó mới nậhn ra rằng, sao hắn lại tiêu xài phu phí thế, chiếc xe này nhìn sơ thôi cũng biết đáng giá cỡ nào.

Mặc dù nó không phải là dạng người thiếu thốn gì cả, nhưng nó lại chẳng có thói tiêu tiền như nước như Phong. Bịu môi một cái.

Đang tập trung lái xe, chợt hắn xoay qua nhìn nó, thì vẻ mặt chù ụ, đăm chiu của Nghi khiến hắn tò mò -

“ Sao vậy?”

“ Chiếc xe àny giá cỡ bao nihêu tiền ”- Miệng nói, nhưng mắt không nhìn hắn mà cứ dán vào chiếc xe, tay cũng lươn lướt bên trong .

“ Thế nào muốn mua một chiếc ?”

( đó giờ đã vậy rồi )

Đột nhiên khi không, nó lôi đâu ra chủ để quái lạ -

“ Bây giờ nạn đói đang trong tình trạng báo động, nhiều người phải chà thân lếch xác àm kiếm ăn, vậy mà anh lại tiêu tiền hoan phí như vậy àh ”

Phong khá ngạc nhiên khi nghe nó nói vậy hắn chưa kịp lên tiếng nó đã nói tiếp .-

“ Anh còn lái chiếc xe như vậy, thiệt không đáng chút nào ”- Gương mặt cũng nhăn đi, chân mài châu lại

Nghe mà chả lọt vào tai gì cả, bất ngờ Phong quay sang nhìn nó với ánh mắt khá bực bội ( bị lên lớp mà lại gặp thêm một gia trưởng rồi đây )

Chả them để ý thái độ của hắn, nó vẫn ung dung nói tiếp .-

“ Đáng lẽ bán chiếc xe này rồi dùng trong việc quyên góp từ thiện thì tốt hơn ”-( Con này cũng tới giờ man man nhỉ ?)

“ Coi bộ, em cũng thích lo chuyện thiên hạ ?” – Phong không nhìn nó nữa, mà quay đầu lại về phía trứơc.

“ Công ty phá sản là em cũng thất nghiệp, em chỉ lo lắng cho anh thôi .”

Mén quẹo tay lai vì nghe câu nói kinh dị, quái đảng của nó, bó chíu với Nghi, hắn thở dài rồi -

“ Không cần em lo lắng, dù có rơi vào hòan cảnh đó, anh cũng vẫn có người nuôi ”( mẹ)

Chu mỏ lên .-

“ Có mới lạ ”

“ Sao, phụ nữ thiếu gì ” – hắn nói àm miệng cười đểu không tả, thật ra chỉ trêu nó thôi nhưng ai ngờ nó lại tin là thiệt,

Ặc ! nó bất gíac kinh ngạc khi nghe Phong nói thế, người nó nóng hừng hực, nổi điên lên.

Đột nhiên thấy Nghi không lên tiếng nên .-

“ Thế nào, không nói nữa àh ”

Liết hắn một cái, nó hất mặt về trứơc xe .giọng có phần rõ đang giận .-

“ Nhìn phía trứơc đi , sẽ gây tai nạn đó ”

Nhìn cái vẻ tức giận mà đang cố kiềm nén của Nghi, làm Phong chợt cảm thấy rất mắc cuời hực hơi cười một cái, hắn lắc đầu, rồi tập trung lái xe lại.

Xe ngừng trứơc ngôi nhà không phải của nó, tay tháo dây an tòan ra một cách bực bội, vừa định tung cửa xe rồi xúông thì , hắn bất ngờ nắm cổ tay nó lại -

“ Em có biết không, em là người rất khác thường , còn đáng tức cười nữa có em bên cạnh chắc là không buồn và cô đơn ?”

Vừa dứt câu, nó búơc ra khỏi xe, và cứ nhìn hắn như người vô hồn vậy, mỉm cười với nó một cái, Phong nhấn ga, phóng xe đi.

Ngôi nhà lại trở nên yên tịnh khi mọi người đều chìm sâu vào giấc ngủ, nó cũng vậy, ngồi cạnh Nhất Long, hai tay gấp vào đặt nhẹ lên mặt giường be bé, gụp đầu xuống, nó ngắm nhìn còn đang say trong giấc ngủ.

“ Nhất Long, hôm nay pa đã chủ động nắm tay mẹ đấy

Lại còn dẫn mẹ đi ăn nữa

Con biết không, con tim mẹ cứ ngỡ cứ ngỡ sẽ không còn đập lại nữa .nhưng hôm nay nó lại thức tỉnh con à

Không biết không biết cho đến khi nào, chúng ta mới đựơc bên cạnh nhau mẹ thật sự .mẹ thật sự không biết được Nhất Long của mẹ ”

Dù hôm nay , nó đã rất vui, nhưng lại không phải niềm vui trọn vẹn, mọi thứ trở ênn một cách thật mơ hồ, không biết đâu mới là sự thật.

Và cũng hôm nay, lần đâu tiên , nó dối gạt Phong, lần đầu tiên nó đã không thật lòng với hắn. Dù chỉ là một sự lừa dối nhỏ nhưng không hiểu sao, Nghi có cảm giác, chuyện này sẽ còn tiếp diễn lần nữa.

Cả ngày hôm nay thật lại, chẳng thấy bóng dáng của Tuấn đâu, lòng tuy buồn, nhưng được một lúc công việc cũng đã lôi nhỏ về hiện thật.

Nguyên ngày hôm nay, thật sự không biết Tuấn đang ở đâu nữa, và đang làm cái trò gì.

Khi nào tên này mới lò đầu ra đây !

Đưa Nghi về, Phong cũng không quay lại công ty nữa, mà bay thẳng về nhà.

Hòa mình trong dòng nứơc ấm, những chuyện hômnay, đối với Phong hình như đã có chúc gì đó là lạ, hình ảnh của nó càng lúc càng ẩn hiện trong đầu hắn nhiều hơn.

Không lọai trừ hôm nay, trong giấc ngủ, đôi lúc Phong giật tóan mình dậy, lại là giấc mộng đó, hơn nữa lần này, ngòai người con gái đó, chợt hình ảnh một người đán ông tái hiện lại, khiến Phong đau buốt cả đầu, nằm quằn co trên chiếc gường, với thân rã đầy mồ hôi. Cảm giác này hắn thật sự rất ghét nó cảm giác đau đớn, một cảm giác thật ghê tợn.

Chính hắn cũng không biết đựơc, liệu những điều này có liên quan đến quá khứ không.

Hôm sau, nhân viên và giám đốc không còn trốn việc nữa. Ai nấy vào chỗ làm của mình, vì hôm qua cũng tại hắn xúi bậy .tàhnh ra bây giờ nó phải chui đầu vào đóng tài liệu quỉ quái này.

Vừa làm Nghi vừa rủa Phong, ngồi mỏi cả mông khi nó cứ lì bì dán mắt vào mớ giấy đó, chịu hết nổi, Nghi đứng dậy, bước ra ngòai, vào than máy và quyết định lên lầu cao nhất, nơi có thể khiến nó trở nên nhẹ cả người.

CẠCH .

Mở cửa, nó bước từng bứơc thật ung dung thư thái khi làn gió cứ thay phiên phản vào mặt Nghi .mát rượi

Nụ cười còn đang vương vần trên môi .bất chợt tắc phụt đi vì nó thấy

Ôi ! trời, hắn làm giám đốc kiểu gì thế

Vâng .vì do giờ đây, một cái xác cao lớn đang nằm trải dài trên bụt đá , phía sân ngòai này.

Đôi mắt nhắm nghiềng đi, trông có lẽ đang chìm vào giấc mộng???

Nhất từng bứơc chân nhẹ nhàng, Nghi tếing về phái hắn thật nhẹ thật nhẹ, để Phong giật mình tỉnh giấc đi.

Ngồi thụp xúông, cận người hắn, gương mặt nó bỗng trở nên đo đỏ đi, vì vì lâu rồi, nó không được ngắm hắn gần như vậy, lặng im, hướng đôi mắt đầy yêu thương về phía người con trai này, tay nó dần dần khẽ cạhm vào gương mặt hắn

Một lúc sao, Cứ như không kiểm sóat đựơc nữa, Nghi chồm người dậy, càng lúc đôi môi nó càng tiếng gần hắn hơn. Trao cho Phong một nụ hôn đầy ý nghĩa, tình yêu .sự thủy chung, sự nhung nhớ tất cả.

Không đầy 5 giây, nó rời khỏi làn môi đó thì bất chợt, bàn tay từ lúc nào không biết đã chạm nhẹ vào mái tóc mượt êm, phía sau gáy nó, níu lại.

Thóang giật mình vì nó cứ nghĩ, hắn đã ngủ, nhưng nào ngờ, từ lúc tiếng cửa mở, Phong đã dậy rồi.

Đôi mắt kinh ngạc lên, nhưng chỉ lúc sao, hàng mi cũng khép lại .cứ thế cả hai kh6ong nói lời nào, mà thay vào đó là nụ hôn thật dài.

“ Mở miệng nào ”- tay cầm đôi đũa gấp từng miếng thịt lên, đưa vào miệng nó

Cười tủm tỉm, rồi cũng há miệng ra mà đốp vào

AI, .da.! giờ đây, hắn đang tay cầm hộp thức ăn vừa mới mua , còn nóng hỏi, tay lại gấp lên , rồi cho vào cái hang không đấy, đang ngồi chình ìn trước mặt mình đây

Thì ra, Phong đa chạy đi mua thức ăn cho nó, sau đó lại vòng lên cái sân thượng này để rồi cả hai chụm đầu vào nhau mà đốp với chap

Thật sự tim nó đập rất nhanh, cảm giác hạnh phúc vây quanh lấy người nó, sao hôm nay hắn tốt đột xuất dữ vậy ???

Đang ngon miệng CHỢT

Píp Píp Píp

Nó rút chiếc điện thọai ra bất giác người cứng đơ lại, lập tức, nó diện cớ -

“ Em đi vệ sinh một lát ”- Nói và làm y như chớp, chưa để Phong phản ứng , nó đã đứng dậy rồi bay vèo ra hướng cửa trong của sân thượng.

Cộc Cộc Cộc

Vừa chạm tới bật than khi đã vào bên trong , nó liền nhất máy lên, trả lời lại

“ Alô, xin lỗi vì mất sóng nên tôi không nghe rõ được, Nấht Long có chuyện gì sao”- nói với vẻ có phần hỏang hốt.

“ Vâng, nhưng cũng không nặng, bé chơi với bạn, bất cẩn ngả từ đu quay xuống, đầu gồi chỉ trầy sơ, tôi cũng đã giúp em sát trùng và dáng băng lại rồi. Nhưng Nhất Long cứ khóc mãi, dỗ cỡ nào cũng không chịu nìn, hơn nữa miệng không ngừng gọi tên mẹ, nên tôi đành phải gọi và báo cho chị biết ”

“ Sao .tôi tôi đến liền ”

Nghe đến Nhất Long bị thương, nó cuống cuồng cả lên, tim như muốn vỡ tung ra khi -

“ Có chuyện gì sao ?”

Trời ạ ! Bộ hắn tính hù chết nó sao, giật thót người lên khi Phong bất ngờ lên tiếng từ phía sau lưng nó, nhưng bây giờ thật sự nó rất ấp, Nhất Long vẫn còn đang khóc ào lên, lúôn cuốn nó nói nhanh - “ Em có chuyện gấp phải đi bây giờ, nhưng nhất định em sẽ quay lại .”

Tập hai, hít một chạy ào xúông, rồi phóng thẳng vào thăng máy luôn, mặt Phong cứ đớ ra vì hành động bây giờ của nó.

Không hiểu sao, chân hắn cứ chạy và bứơc đuổi theo

Nhưng khi xuống lầu 4 , nhìn dáo dát thì bóng nó không còn nơi này nữa. Thật sự hắn rất tò mò và thắc mắc, có chuyện gì mà nó lại như vậy.

Định xoay lưng trở về phòng làm việc thì, Trời 1 nó đi àm quên cả đem theo chiếc túi. Lắc đầu chào thua với cái tính hậu đậu của Nghi, thở dài một cái, vài phút sau không hiểu nổi mình, tự nhiên ý nghĩ đó lại nổi lên trong đầu hắn

Đúng vậy, đột nhiên Phong rất tò mò không biết bên trong là đựng những thứ gì, chạm tay vào chiếc túi ấy, bất chợt -

Đầu nghĩ vậy, nhưng tay lại không nghe lời hắn dần dần tách cái nút, rồi mở nhẹ chiếc túi ra “MOi với Móc ” ( giống cha Tuấn nhỉ )

Cái đầu tiên hắn mói đựơc là quyển tạp chí nhỏ, không đáng kể, để qua một bên nào

Cái vật thứ hai, ồ ra là một quyển sổ, .lật lật dở dở thì thấy tòan là số không, khỏi nói, nhìn cũng biết là số điện thọai .không đáng kễ, lại bỏ qua một bên

Cái vật thứ ba hài đồ dùng của phụ nữ , một thỏi son nho nhỏ màu hồng cam an tọa bên hàng xóm vừa di chú

Tay chạm với một vật, sờ sờ thôi cũng biết al2 bóp tiền .móc ra .hắn nhìn qua nhìn lại cũng vừa định đặc nó vào mớ kia, nhưng chợt Phogn khựng lại, tay mở cái

Bịp

Tách chíệc ví nhỏ ra àm hai theo đường có sẵn của nó nhìn lướt lứơt là những tấm thẻ mua sắm, cũng có cả thẻ ngân hàng rồi ID .tùm lum cái thứ khác, có cả vài tờ tiến mặt nữa

Tay vô tình đẩy lớp mỏng trong chiếc ví lên. Bất giác, Phong hơi kih ngạc khi thấy

Phong đã thấy gì

Còn nó, chạy vội đi mà quên luôn cái cái túi đáng yêu của mình, liệu Nghi có quay lại để lấy không ?

Loading...

Xem tiếp: Chương 55

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Vong Niên

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14


Hắc Tích Dịch

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 22



Hứa Với Em ! Đừng Buông Tay ...

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 23


Sống Kiếp Nữ Phụ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 47