Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Long Phượng Tình Trường Chương 77: Hao Tâm Tổn Trí

Chương trước: Chương 76: Mộng Theo Vạn Dặm



Trên mảnh kính vỡ dần giống như có một mảng sương mù mờ mịt, trước tiên hơi lộ ra một góc hiên đình, ta nhìn thấy có vài phần quen mắt, đương lúc nhớ lại thì liền xuất hiện một mảnh trăng khuyết treo lơ lửng giữa trời. Sương mù dần tan, lộ ra hoa cỏ trước điện. Giữa các khóm hoa từ từ xuất hiện một nam tử, cẩm y ngọc diện, chính là Nhạc Kha.

Ta nhìn thấy hắn xuất hiện trong Côn Lôn kính âu không phải là lần đầu nên cũng chẳng hề kinh ngạc. Ngược lại Cửu Ly chỉ vào hắn hết sức sửng sốt: “Tỷ tỷ, đây lẽ nào chính là Đông Hải Long Cung? Nhìn có vẻ giống Thiên giới.”

Trong lòng ta nhớ nhung Nhạc Kha, thấy hắn len lỏi giữa những bụi hoa, rành đường thuộc lối, đang tiến đến trước một bụi hoa quỳnh, trả lời nó: “Đây đích thực chính là Thiên giới.”

Cửu Ly ở Thiên giới cũng không phải một vài ngày, lập tức hứng thú dâng tràn, tập trung tinh thần cùng ta quan sát. Nhưng thấy Nhạc Kha tiến đến trước bụi hoa quỳnh, không lâu sau, khóm hoa quỳnh dần dần hé nở, đầu người bên trong nhụy hoa lộ ra, ta sớm đã thấy cảnh tượng này, nhưng Cửu Ly lại ngạc nhiên, “A- -Ai lại ác độc thế này, đi hạ cấm chú ngoan độc xuống bụi hoa quỳnh?”

“Tiểu Ly sao lại biết đây là cấm chú ngoan độc?”

Nếu nói Côn Lôn Trắc Phi bị hạ một loại cấm chú độc ác nhưng ta với Nhạc Kha lại chưa từng nhận ra, thật không ngờ Cửu Ly cả ngày hồ thiên hồ địa, hết ăn rồi ngủ hết ngủ lại ăn thế nhưng lại có thể biết được chuyện này, quả thực khiến ta hổ thẹn.

Cửu Ly cau mày, giống như đang cố gắng lục lọi chút kiến thức còn sót lại trong đầu: “Bí tịch trong cung Thanh Khâu có ghi, hoa cỏ tu thành tiên với loài chim bay thú chạy không giống nhau, không thể di dời nguyên thân. Chỉ cần tìm được nguyên thân của thảo mộc tiên, đem nguyên thần này bứng khỏi đất bùn, chặt đi một ít gốc rễ, rồi dán vào một đạo phù cấm chú, tùy ý đem nàng ta chôn ở đâu đó, thảo mộc tiên này sẽ không thể nào di chuyển nửa phần, thêm nữa tiên thuật cũng mất hết. Giống như trong khóm hoa này có thể xuất hiện gương mặt, thần trí thanh tỉnh, sợ là người hạ cấm chú còn có mưu tính nào khác nên cũng chưa từng để nàng ấy hoàn toàn mất đi thần trí.”

Ta thấy nó nói năng rõ ràng mạch lạc thế này, khen ngợi: “Tỷ tỷ thấy cô mẫu của đệ quả thật đối xử với đệ rất tốt, đệ chẳng qua ở trong cung Thanh Khâu cũng chỉ mới vài tháng nhưng kiến thức về tiên thuật đã tiến bộ rất nhiều, ngay đến tỷ tỷ cũng không bằng. Chi bằng Tiểu Ly ở lại đây vài ngày, tỷ tỷ sau đó sẽ nói phụ vương sai người hộ tống đệ quay về Thanh Khâu.”

Tiểu Ly tiến bộ thế này, ta thật sự cũng rất hài lòng. Nghĩ thấy bản thân nuôi dưỡng nó một thời gian dài cũng không bằng vị cô mẫu này dạy dỗ nó mấy tháng, trong lòng có chút cảm giác không rõ là tư vị gì, nhưng vẫn có ý vui mừng.

Cửu Ly nức nở nghẹn ngào cọ vào bả vai ta: “Tỷ tỷ sao lại nhẫn tâm đem dê vào miệng cọp như vậy?”

Quốc chủ Thanh Khâu tiền nhiệm dung mạo đoan trang, bổn tiên cho rằng, mặc dù đều là loài thú chạy, nhưng Cửu Vỹ Hồ với Hổ yêu vẫn là khác nhau rất nhiều a.

Tiểu Ly đứa nhỏ chết tiệt này!

Ta chỉ chọc ghẹo Cửu Ly một lúc, Côn Lôn Trắc Phi với Nhạc Kha đã thì thầm xong. Khung cảnh lướt qua, Thiên đình đã là nơi nơi màn thêu cẩm tú, một cung nga xuyên qua hành lang cẩn thận nâng một đóa hoa sen tịnh đế tràn đầy tiên khí tiến vào Thanh Hoa Cung, Nhạc Kha nối gót phía sau, đi vào Đồng Tước Điện. Lăng Xương đang ở bên trong Đồng Tước Điện uống đến chuếnh choáng say, Lưu Niên ở bên cạnh hầu hạ, trông thấy Nhạc Kha, rót xong ly trà liền lui xuống.

Nhạc Kha gương mặt ngập tràn vui mừng, liên miệng nói: “Thái tử điện hạ ngày mai đại hỷ, thần đệ trước ở nơi đây chúc Điện hạ vạn năm hảo hợp! Thái tử phi nương nương dịu dàng hiền hậu, chính là tấm gương trong chúng tiên tử…” Ta biết rõ tính tình Nhạc Kha nhưng thật không biết hắn tâng bốc người khác cũng đến mức lưỡi nở hoa như vậy, thấy hắn dốc hết sức tán dương Đan Chu, đương nhiên trong lòng không tốt.

Lăng Xương hừ lạnh một tiếng: “Tam đệ biết gì chứ? Nàng ta mặc dù cao quý nhờ là công chúa Phượng tộc, nhưng ngay đến tiểu ngốc điểu ấy cũng không bằng.” Rồi nâng bình rượu dốc cạn.

Gương mặt Nhạc Kha thoáng đen, lại nặn ra nụ cười: “Tiểu ngốc điểu đó đầu óc ngốc nghếch, chẳng những lớn lên không xuất chúng, trước đến giờ lôi thôi lếch thếch, mảy may không hiểu được tâm ý của nam tử, chỉ biết ăn rồi uống, gây sự càn quấy. Lẽ nào lại được một phần vạn của Đan Chu công chúa chứ? Lại còn không hiểu được tình nghĩa của Thái tử điện hạ, cư nhiên hủy Trấn Tiên Tháp rồi trốn đi. Nếu như bị bắt quay về, Bệ hạ chắc chắn sẽ không dễ gì tha cho nàng.”

Ta ngây ngốc nhìn Nhạc Kha trong kính, thằng nhãi này khóe miệng cứ đóng đóng mở mở, dạo gần đây trong lòng ta vốn dĩ đã giận hắn, ba hồn hợp nhất cũng không nói cho ta biết, khiến bổn tiên hết sức lo lắng. Hắn coi thường ta thế này, lẽ nào là trong lòng sớm đã nhìn trúng Đan Chu, chỉ vì e ngại Lăng Xương, cũng bởi ta và Đan Chu cùng sống ở núi Đan Huyệt cho nên mới tương giao với ta?

Cửu Ly ở bên cạnh cười đến lăn lộn, kéo một tay ta, quan sát ta từ trên xuống dưới: “Tiểu ngốc điểu tiểu ngốc điểu!” Bị ta ột đấm rớt xuống chân giường.

Bổn tiên…Bổn tiên sống tới vạn năm, lần đầu tiên hận không thể lôi thằng nhãi Nhạc Kha này về, đem hắn nhốt trong thành Tu La, hảo hảo dạy dỗ một phen, mới tiêu trừ được cơn giận trong lòng ta.

Lăng Xương lại ngửa cổ nốc rượu, tựa như có điều suy nghĩ: “Tiểu ngốc điểu này quả thực đáng giận! Dám đem một mảnh tâm ý của Bổn vương giẫm đạp dưới chân, chỉ hết lòng si si mê mê tên Giao nhân Thái tử đó. Chỉ là hiện giờ cũng không biết nàng ấy chạy đến nơi nào, phái Thiên binh Thiên tướng thế nhưng cũng không tìm được nàng.”

Trong đôi mắt Nhạc Kha chợt lóe lên ý cười, bổn tiên trốn được hay không trốn được có can hệ gì đến hắn chứ, nét mặt hắn vui mừng thế này là sao?

Đáng tiếc là thằng nhãi trong gương không nhìn thấy được bộ dạng tức giận của ta lúc này, khổ công khuyên nhủ Lăng Xương: “Điện hạ không phải không biết, Tiểu ngốc điểu đó tâm cao khí ngạo, từ nhỏ lại là một kẻ vô pháp vô thiên, ngay đến thần đệ cũng dám đánh, với Điểu tộc công chúa trước giờ lại không hợp, lẽ nào sẽ nguyện ý làm Trắc phi, đành phải ở dưới cơ nàng ấy? Cho dù có tìm được nàng về, ngày mai Thái tử điện hạ sẽ phải cùng với Điểu tộc công chúa bái đường thành thân, nàng há có thể không để ý, há có thể không náo loạn?”

Trong lòng bổn tiên oán giận lời nói trước đó của hắn, suy nghĩ một hồi, hắn rốt cuộc là mong Lăng Xương tìm được ta về Thiên giới hay là hi vọng Lăng Xương đừng tìm ta nữa?

Lăng Xương tựa như có điều suy ngẫm, đập bàn đứng dậy: “Nếu Bổn vương cưới nữ nhân Đan Chu này, đây mới là đại bất hạnh của Bổn Vương.”

Nhạc Kha hơi cúi đầu, hoảng sợ nói: “Lẽ nào Điện hạ muốn hủy hôn sao?” Hắn trước nay chưa từng sợ hãi, ta thấy hắn hoảng hốt thế này mười phần hết chín chính là giả vờ.

Đôi mắt Lăng Xương sáng rực, liên tục gật đầu: “Điểu tộc công chúa tính khí như thế…Hối hôn sao, cũng không phải là không thể.”

Ta âm thầm cảm thấy Nhạc Kha thằng nhãi này không có ý tốt, một mực muốn dẫn dụ Lăng Xương hối hôn. Nhưng Thiên giới Thái tử cũng không phải kẻ ăn chay, cư nhiên tính toán lăng nhục Đan Chu tự mình hối hôn…Bất giác nhớ lại hành vi vô tâm sau này của mình, ngồi trên đám mây ném hột, lại làm đứt đoạn cầu hỉ thước của Đan Chu…

Bổn tiên vứt bỏ thành kiến, chân thành đồng cảm với Đan Chu một hồi!

Nàng công chúa đáng thương, thế nhưng vẫn u u mê mê đắm chìm trong giấc mộng đẹp làm chưởng quản tương lai của Thiên đình!

Nhạc Kha cáo từ rời đi, quay đầu nhìn một góc mái đình cong cong của Hoa Thanh Cung phía xa xa, thế nhưng lại thở phào một hơi, khe khẽ tự mình lẩm bẩm: “Thanh nhi, kẻ ức hiếp coi khinh nàng, một ngày nào đó nhất định sẽ không có kết quả tốt!”

Một bụng tức giận trong ta bởi nhu tình luyến tiếc trong mắt hắn mà biến mất không chút dấu vết. Cửu Ly đẩy đẩy ta: “Tỷ tỷ, mới vừa rồi còn hận không thể dùng đao chém Tam điện hạ a, sao bây giờ lửa giận lại mất đâu hết rồi? Tỷ cũng thật là, không có chút tiền đồ!”

Trong lòng ta hết sức vui vẻ, niệm một câu quyết biến nó về lại nguyên hình, lại dùng định thân chú, lúc này mới thoải mái ôm nó vào trong ngực, mặc kệ nó nức nức nở nở lên án, đến khi nhìn lại, bên trong mảnh kính đã là cảnh tượng của ngày kế tiếp, một đám tiên gia trẻ tuổi đang đứng ở Nam Thiên Môn nhìn xuống phía dưới, Thước Điểu bay qua, dì dắt tay Đan Chu, gương mặt tràn đầy ý cười chậm rãi bước lên. Chúng tiên gia ở Nam Thiên Môn tiến đến chúc mừng, ánh mắt dì ôn nhu, nào có nửa phần lạnh lẽo thường ngày?

Nhạc Kha đang đứng bên cạnh Lăng Xương, một đôi tân nhân tay nắm tay, Đan Chu cách một lớp sa mỏng hướng về phía Lăng Xương thân mặc hoa phục rực rỡ thẹn thùng nở nụ cười, thế nhưng sắc mặt Lăng Xương lại cứng ngắc, cách xa chúng tiên gia một chút mới nhẹ giọng hỏi: “Khi lên cầu hỉ thước nghe nói chiếc cầu bị đứt đoạn? Đây là điềm báo không tốt!”

Gió nhẹ vén lên tấm sa mỏng, ta thấy Đan Chu gương mặt xanh mét, hung ác nói: “Thanh Loan ả tiện nhân đó!”

Ô, trước đó ta còn đồng cảm với nàng ta một lúc, hiện giờ vẫn là thu lại sự đồng cảm của bổn tiên mới thích hợp.

Sắc mặt Lăng Xương cũng có chút đen, nhẹ giọng nói: “Cũng có lẽ ldocông chúa phước mỏng nên mới khiến cầu hỉ thước đứt a, nói không chừng, hôn sự ngày hôm nay có điềm báo đại hung chăng?”

Một miệng toàn lời bịa đặt dối trá! Lăng Xương rõ ràng đang muốn tìm cách hối hôn, Đan Chu lại một mực vụng về, cư nhiên không hiểu việc quan sát sắc mặt. Nàng ta trước giờ tự cao tự ngạo đã quen, chưa bao giờ biết nhìn sắc mặt người khác, dì bảo bọc nàng ta thật sự quá tốt, chưa từng phải chịu nửa điểm ủy khuất. Giờ phút này cũng không chút nhân nhượng, mở miệng liền nói: “Nếu không phải Thanh Loan ả tiện nhân đó, cầu hỉ thước sao lại gãy được? Chi bằng Điện hạ phái một đội thiên tướng bắt ả tiện nhân Thanh Loan đó về. Khi thiếp đến, ả ta đang ở núi Đan Huyệt, lúc này bắt về chắc chắn vẫn kịp.”

Lăng Xương lại nói: “Theo Bổn Vương nghĩ công chúa khắc nghiệt như vậy, ngày trước bắt nạt Thanh nhi một con chim loan cô độc, hôm nay rõ ràng là trời giáng điềm báo đại hung, hôn nhân của nàng và ta sợ là sẽ có họa lớn, nhưng vẫn còn muốn đổ lên người vô tội. Phượng tộc tộc trưởng nuôi dạy thật khéo, dạy dỗ được một nữ nhi không biết lễ nghĩa, tầm mắt hẹp hòi, tâm địa khắc nghiệt độc ác như vậy!”

Hắn nói những lời này với Đan chu nhưng lại gương mặt tràn đầy ý cười, bàn tay nắm chặt tay nàng ta, trong ánh mắt của chúng tiên ở cách đó không xa, giống như Thái tử đối với Thái tử phi tình nồng ý đậm, ai nấy đều an lòng mừng rỡ.

Lúc này Thiên giới hoa hoa cỏ cỏ đều nở rộ, khói nhẹ dập dềnh, trong lời chúc mừng của chúng tiên, Đan Chu bị lời nói của Lăng Xương chọc giận, hung hăng giằng khỏi tay hắn, kéo tấm sa xuống, dữ tợn hô lên: “Mối quan hệ này, Bổn công chúa không cần!”

Trong mắt Lăng Xương rõ ràng có ý cười nổi lên, nhưng nét mặt lại như thể đau thương, lướt mắt nhìn xung quanh, chúng tiên gia biểu tình ai nấy đều kinh ngạc, dì ngừng cười, Nhạc Kha tiến lên hai bước, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Công chúa điện hạ, loại chuyện hối hôn này sao có thể nói ra dễ dàng như vậy? Nói ra rồi có thể sẽ không thu hồi lại được!”

Có lẽ lời này thức tỉnh Đan Chu, nàng ta liền có chút hối hận, ngây ngẩn đứng tại chỗ. Mấy lời này của Nhạc Kha giống như thêm dầu vào lửa, một mực hắn còn muốn cho thêm củi vào, giọng hết sức nhỏ nói: “Cho dù trong lòng Thái tử điện hạ đối với Thanh Loan có tình ý, nhưng huynh ấy là Thiên giới Thái tử cao quý, cùng lúc nạp hai thê thiếp cũng không phải chuyện kỳ lạ gì.”

Mấy lời về Trắc phi này, chẳng những là một vết đâm vào lòng ta mà còn là vết giằm trong lòng Đan Chu. Bị Nhạc Kha kích động, nàng ta tức giận đến độ run cầm cập, hung hăng mắng Nhạc Kha: “Chuyện của Bổn công chúa, khi nào đến lượt ngươi chen miệng vào?”

Ngẩng đầu rút châu sai trên mũ phượng, mũ phượng theo đó rơi xuống đất, mái tóc dài xõa bay, nàng hung hăng nhìn chăm chăm vào ánh mắt Lăng Xương: “Bổn công chúa với Thanh Loan ả tiện nhân đó, thề không thể cùng hầu hạ một phu quân!”

……..

Hôn lễ tốt đẹp là thế nhưng lại bị náo động đến cục diện như vậy. Một bên cố ý sắp đặt, bên kia lại tự mình sập bẫy. Ta ở bên ngoài tấm kính thở dài mấy tiếng. Tâm huyết trên vạn năm của dì, nữ nhi nuôi dưỡng như châu như ngọc, chân chính một chút tâm nhãn cũng không có, không trải qua được sóng lớn, không chịu được gió mưa, nhịn không được cơn giận nhất thời, há có thể ngồi lên bảo tọa của Thái tử phi.

Nhớ tới năm đó Côn Lôn Trắc Phi và Thiên hậu nương nương đấu đá, vứt con bỏ mệnh, chỉ lê tấm thân tàn cho qua ngày đoạn tháng, sự thê thảm không chút dễ dàng gì trong đó có thể nhận rõ được. Nếu như sau này Lăng Xương còn cưới thêm về mấy phi tử, mắt thấy nàng ta cũng sẽ không thể thắng được người khác, hối hận về cửa hôn sự này, may mắn hay bất hạnh, quả thực khó phân định.

Loading...

Xem tiếp: Chương 78: Theo Bước Chàng

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Thiên Tỏa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33



Yêu Thương Nào Cho Em!

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 9


Thượng Tình: Chạy Đi Cho Thoát

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50


Tình Ma

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 19