Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Long Phượng Tình Trường Chương 64: Tương Tư Khó Mở

Chương trước: Chương 63: Hoàng Hôn Sóng Biếc



Chung quy phụ thân vẫn rất yêu thương ta, thấy ta buồn bã khổ sở, cuối cùng đồng ý cho ta đến Điền Trì thử thời vận. Nhưng mọi chuyện trên đường đi thì phải nghe theo sự an bài của Hùng Lực.

Ta cũng biết suy nghĩ của bản thân rất ngu ngốc. Phụ thân có thể đồng ý cho ta đi đã là sự khoan dung rất lớn. Chuyện mẫu thân qua đời luôn luôn là nỗi đau lớn nhất trong lòng người. Mà nay người không ngăn cản ta đi gặp con trai Thiên Đế, khiến lòng ta áy náy không thôi.

Trước khi đi, tiểu Hỉ Thước đau thương khóc lóc cầu xin, hy vọng ta có thể dẫn theo nàng rời khỏi thành Tu La, đến núi Đan Huyệt để tìm hiểu tình hình kẻ địch.

Ta vốn không định trở về núi Đan Huyệt, nhưng nghĩ đến tộc Hỉ Thước bị tai bay vạ gió như vậy, quả thật bởi vì Đan Chu bị từ hôn ngay trong lễ cưới nên giận chó đánh mèo lên thân mấy con chim vô tội này, xét cho cùng thì cũng là một hạt quả ta ném mà gây ra huyết án, cho nên ta không thể trốn tránh trách nhiệm.

Suy nghĩ một lúc, đành phải dẫn nàng ta theo.

Núi Đan Huyệt được bao phủ trong làn sương mù, Hùng Lực nhíu mày nhìn một hồi, do dự nói: “Công chúa, nơi đây oán khí rất nặng, vẫn nên để tiểu thần đi thám thính trước.”

Nói xong hắn đã muốn phi thân bay đi.

Ta vội vàng đưa tay giữa lấy ống tay áo của hắn, ngăn cản nói: “Hùng Lực tướng quân chậm đã, địa hình nơi này ngươi không quen thuộc, vẫn nên theo ta đi đi. Từ nhỏ ta đã lớn lên ở nơi này, nhắm mắt lại cũng có thể mò được đường đi, đám mây mù này cũng không thể ngăn trở ta.”

Tiểu Hỉ Thước hóa thành hình người, là một tiểu nha đầu khoảng mười bốn mười lăm tuổi, áo trắng váy đen, dáng vẻ sợ sệt nhút nhát, đôi mắt ươn ướt, đúng là tật xấu khó bỏ, bỗng nhiên lại chảy nước mắt, lúc này nhìn thấy ta và Hùng Lực tranh chấp, uất ức không tan, lại nhẹ nhàng khóc nức nở nói: “Công chúa và tướng quân không nên vì tiểu nữ tử mà tranh chấp như vậy, đều là lỗi của tiểu nữ.”

Nữ tử Tu La đều là dạng lanh lẹ, hiến khi rơi lệ. Hai mắt Hùng Lực mở to, ta lại kéo kéo ống tay áo hắn, sợ hắn lại nói ra câu nào đó không xuôi tai chọc tiểu Hỉ Thước này càng khóc lớn hơn. Thấy hắn kiềm chế tính tình, ta liền khuyên nhủ tiểu nha đầu: “Tiểu Thước nhi đừng khóc, đều là lỗi của Bổn Tiên, Bổn Tiên không nên ngồi trên đụn mây xem náo nhiệt, không nên bất cẩn dùng hột trái cây ném trúng cầu Hỉ Thước.”

Nàng ta nghe xong lời này thì càng khóc lóc thảm thiết. Mặc dù lòng ta có chút áy náy, nhưng không chịu nổi tiếng gào khóc dữ dội của nàng ta, sợ sẽ dẫn dụ đám lính Điểu Tộc tuần núi đến, lòng ta đành hạ quyết tâm hơi độc ác, niệm thuật định thân giữ nàng ta đứng yên tại chỗ.

Tiếng khóc bỗng nhiên dừng lại. Khoảng gian mày Hùng Lực tràn đầy ý cười, thở dài: “Vương thượng nói công chúa rất tinh nghịch, lời ấy quả nhiên không sai.”

Ta ngoáy ngoáy lỗ tai, một là không làm, nếu đã làm thì làm cho trót, dứt khoát biến tiểu Hỉ Thước thành trái cây, nhét vào trong tay áo rồi vui vẻ nói: “Như vầy thì ổn rồi, nếu cứ khóc nữa thì lỗ tai bổn Tiên cũng không bảo toàn nổi.”

Lại nghĩ tới chuyện khi còn ở Thiên Giới, bị Nhạc Kha biến thành quả anh đào, không khỏi cảm thấy buồn bã, ngay cả ý cười cũng giảm bớt, dẫn theo Hùng Lực mò mẫm đi về hướng Phượng Tê Cung.

Trong Phượng Tê Cung, ta từng đi qua đây không dưới ngàn vạn lần, nhắm mắt cũng có thể đi vào bên trong. Đợi đến khi ta dắt theo Hùng Lực vào trong tẩm điện của Đan Chu thì chỉ nghe trong điện liên tục vang lên tiếng thét bi thảm, giọng nói ngoan độc của Đan Chu lờ mờ vang vọng trong đám sương mù: “Tiện nhân! Tiện nhân! Cho ngươi quyến rũ thái tử này!”

Tiếng nữ tử cầu xin tha thứ kia rất xa lạ, ta và Hùng Lực liếc nhìn nhau, hắn hơi lắc lắc đầu, chắc là chẳng ưa gì chuyện Đan Chu gây nên. Hắn liền ẩn thân rồi lách mình rảo bước tiến vào trong điện.

Ta theo sát sau lưng hắn, cũng thực hiện một quyết ẩn thân, vừa tiến vào điện đã ngửi thấy mùi máu tươi rất đậm, nhìn phía dưới chân không khỏi kinh hãi, vài tiên nga đang nằm ngổn ngang trong điện, nhìn kỹ thì đều là những con chim có pháp lực thấp kém đã bị Đan Chu đánh đến hấp hối. Giờ phút này nàng ta đang đánh một nữ tử mặc trang phục không giống đám tiên nga, xem ra còn rất trẻ con, tựa như cô gái chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, giọng nói non nớt, mặc dù đang bị đánh, lại vẫn tranh cãi nói: “Công chúa chính là đại diện cho Điểu Tộc ta, sao lại sát hại đồng bào?”

Ta thấy con chim nhỏ này có vài phần khí khái, mặc dù bị Đan Chu đánh, thắt lưng vẫn rất thẳng, một thân áo choàng thuần trắng, trên người vết máu loang lổ, tiếng thét thê thảm nghe được ban nãy cũng do cung nga khác kêu lên. Ta không khỏi cảm thấy kỳ quái, dùng tiên pháp quan sát kỹ thì khó tránh ngây ngẩn cả người.

Con chim nhỏ trước mặt này cũng không phải chim chóc tầm thường, mà chính là một con Thất Linh Kim Phượng (phượng hoàng vàng có bảy cọng lông đuôi).

Thất Linh Kim Phượng xuất thân cao quý, bình thường khó gặp, nhìn thấy ở núi Đan Huyệt cũng có thể xem là kỳ tích.

Mặc dù nguyên quán của Phượng Hoàng ở núi Đan Huyệt, nhưng tổ tiên cũng không phải là nhất mạch đơn truyền, chỉ là tộc trưởng Điểu Tộc chỉ có thể có một, những con chim Phượng Hoàng không thể kế thừa chức vị tộc trưởng thì phân tán khắp nơi, trăm ngàn năm khó được một lần trở về núi Đan Huyệt. Không giống như ngoại tổ mẫu, sinh thời chỉ có hai đứa con gái, một vị chân thân chính là Phượng Hoàng, một vị chân thân là chim Loan, chức vị tộc trưởng này thật sự không có gì để mà bàn cãi.

Sắc mặt Đan Chu dữ tợn, tức giận nói: “Ngươi còn dám tranh luận?”

Phượng Linh trong tay như mưa rơi xuống, chỉ trong thoáng chốc, tiểu Kim Phượng kia liền đau đến nói không nên lời, cắn răng đau khổ chống đỡ.

Ta không đành lòng, muốn giúp đỡ tiểu Kim Phượng một lần, tạo ra một tầng tiên chướng ở bên ngoài điện rồi hiện nguyên hình bước vào sâu trong điện, cười nói: “Tỷ tỷ làm gì vậy? Cùng lắm chỉ là bị một nam nhân vứt bỏ thôi mà, tội gì phải trút giận lên một tiểu nha đầu chứ?”

Ta vừa âm thầm đề phòng, vừa tiến đến đỡ tiểu Kim Phượng.

Hùng Lực cũng hiện thân, đi theo sau ta một tấc cũng không rời.

Cho dù Đan Chu suy tính thế nào cũng không ngờ ta lại hiện thân, toàn thân run run, cơ mặt vặn vẹo, khuôn mặt từ trước đến nay vốn xinh đẹp tuyệt trần giờ phút này vô cùng thê thảm, ta nhắm mắt lại, lúc trước sao ta lại có thể cảm thấy nàng ta xinh đẹp cơ chứ? Gương mặt xấu xí như vậy, cho dù khoác lên bộ y vũ nhiều màu cũng chỉ lộ ra khí chất dung tục.

Tiểu Kim Phượng kia tựa vào trong lòng ta, cố gắng ngẩng đầu lên, cười nói: “Đa tạ tỷ tỷ tương trợ.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay vô cùng tái nhợt, nhưng ngũ quan tinh xảo không thua Đan Chu, lại lộ ra ý chân thành khiêm nhã.

Mất một lúc lâu Đan Chu mới nói: “Thanh Loan, con tiện nhân nhà ngươi còn dám trở về? Dám hủy đi hôn lễ của ta, vậy nạp mạng bồi thường đi!”

Tiểu Hỉ Thước bị ta biến thành trái cây đặt trong tay áo bỗng nhiên nhúc nhích động đậy, rõ ràng đã nghe được lời nói của Đan Chu. Ta một tay kéo Tiểu Kim Phượng đi, một tay đè tay áo lại, cười nhạo: “Đan Chu, mặc dù tỷ là công chúa cao quý, nhưng cách thức hành sự lại chẳng khác gì tà ma ngoại đạo, lòng dạ đen tối thủ đoạn ác độc. Ta thấy con người Lăng Xương thái tử kia mặc dù hoa tâm, nhưng khả năng nhìn người lại rất tốt! Liếc mắt một cái vẫn có thể nhìn thấu bản chất con người, may mà không lấy tỷ về nhà, bằng không–” Lời còn chưa dứt, Đan Chu đã vung phượng linh lên, Hùng Lực nhào đến cản nàng ta, bàn tay nâng lên cao rồi đánh mạnh xuống, chỉ nghe “Ba” một tiếng, nửa mặt Đan Chu đã phồng lên.

Hắn còn chưa hả giận, tát thêm một cái bên má kia, mới khinh miệt nói: “Dám nhục mạ công chúa Tu La bọn ta, cùng lắm chỉ là một con Phượng Hoàng nho nhỏ, lại nhục mạ công chúa Tu La tộc ta, tất nhiên sẽ san bằng núi Đan Huyệt của ngươi!”

Ta trợn mắt há hốc mồm, chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày có người ra mặt thay ta trừng trị Đan Chu. Nhưng thấy hai má nàng ta sung phồng, tóc tai bù xù, cất tiếng kêu đinh tai: “Mẫu thân, mẫu thân –” Vừa khóc vừa xông ra ngoài.

Ta ngoáy ngoáy lỗ tai, thầm oán nói: “Hùng Lực, thật không biết thương hương tiếc ngọc. Ra tay với nữ tử lại độc ác như vậy. Chung quy cũng nên để lại cho nàng ta vài phần thể diện chứ? Tốt xấu gì nàng ta cũng được coi là công chúa Điểu Tộc.”

Không ngờ Tiểu Kim Phượng trong lòng ta ngẩng đầu lên, khinh thường nói: “Nàng ta làm sao có nửa phần uy nghi của một vị công chúa?”

Mồ hôi lạnh từ trán nàng ta nhỏ từng giọt từng giọt xuống đất, bổn tiên trông thấy quả thật có chút đau lòng, cầm khăn lau cho nàng, nàng cảm kích nói: “Đa tạ tỷ tỷ!”

Đan Chu gào khóc chạy đi, nhưng lại không có cách nào ra khỏi kết giới. Nàng ta quay đầu lại trừng mắt nhìn ta, bổ nhào đến giống như muốn ăn thịt người, hét lên kinh thiên động địa: “Thanh Loan, ta liều mạng với con chim hoang dã nhà ngươi!”

Ta ôm lấy Tiểu Kim Phượng nhún người nhảy lên, tiện tay hóa ra một tấm gương ném qua, lắc đầu nói: “Đan Chu, tỷ nhìn lại bộ dạng điên loạn của tỷ đi! Tiểu Kim Phượng nói đúng, bổn tiên là công chúa cao quý của tộc Tu La, nhìn chung vẫn phải chừa lại vài phần mặt mũi cho Tu La phụ thân, tránh cho con gái của phụ thân mới ra cửa đã bị người ta đánh.”

Tấm gương chậm rãi di động trong không trung rồi bay thẳng đến trước mặt nàng ta, Đan Chu nhìn vào trong gương, lại giống như điên lên, lớn tiếng thét chói tai, phượng linh vung lên đánh nát tấm gương.

Ta kéo Hùng Lực chạy ra ngoài điện: “Lúc này không đi, chẳng lẽ còn chờ bị đánh mới đi sao? Nếu như ta đoán không lầm, tầm khoảng nửa canh giờ nữa, cơn tức giận của Đan Chu giảm xuống, dì cũng sẽ tới thu thập tàn cục.”

Hùng Lực cười nói: “Cẩn tuân chỉ dụ của công chúa!”

Ta kéo Hùng Lực, ôm Tiểu Kim Phượng trong lòng, theo đường cũ rời đi. Ra khỏi Phượng Tê Cung thì nghe một tiếng khóc thảm thiết, vang tận mây xanh. Đúng là giọng của Đan Chu.

Từ sau khi ra khỏi Trấn Tiên Tháp, tiên lực của ta vô tình tăng thêm mấy vạn năm, tiên chướng ta tạo đương nhiên Đan Chu không thể xông ra. Do vậy chỉ có một khả năng, dì phá tiên chướng, cứu Đan Châu ra.

Ta gọi đám mây lành đến, cùng Hùng Lực và Tiểu Kim Phượng, nhanh như chớp rời khỏi núi Đan Huyệt.

Tiểu Kim Phượng được ta cứu ra nhưng cơ thể vẫn mệt mỏi, thần trí không rõ ràng. Ta và Hùng Lực ngừng lại trên đường, qua đêm trong một sơn cốc nhỏ, dùng tiên lực giúp nàng hạ sốt. Nhưng Đan Chu ra tay rất ngoan độc, trọng thương trên người nhất thời nửa khắc cũng không thể lành lại được, chỉ có thể chờ đợi miệng vết thương từ từ kết vảy.

Tội nghiệp nàng chỉ là một tiểu cô nương tựa như nụ hoa nhỏ, nếu không có ta và Hùng Lực đến cứu đúng lúc thì sớm đã tàn lụi rồi. Sau khi Tiểu Hỉ Thước được ta hóa về hình người, tuy rằng bất mãn không cho nàng ở lại núi Đan Huyệt thám thính tình hình địch, nếu có cơ hội tốt thì sẽ báo thù. Nhưng sau đó, khi giúp ta thay quần áo cho Tiểu Kim Phượng, thấy toàn thân Kim Phượng gần như không một mảnh da nào lành lặn thì tròng mắt tiểu Hỉ Thước nhanh chóng long lanh đẫm lệ, từng giọt nước mắt theo từng tiếng rên rỉ không ngừng của Kim Phượng mà rơi xuống.

Buổi trưa ngày thứ hai, ta chỉ huy Hùng Lực cõng tiểu Kim Phượng đang hôn mê bất tỉnh đến cửa phủ đệ của Điền Trì giao vương. Chẳng qua đã hơn hai trăm năm chưa từng đến, tiểu đồng giữ cửa kia cũng xa lạ, không nhận ra ta, ngăn cản đoàn người chúng ta lại, không cho vào cửa.

Mấy ngày nay tâm tình của ta không ổn định, khí huyết lại khô cáu, chỉ là đang kiềm chế không bộc phát mà thôi. Tiểu đồng kia mồm mép ồn ào lộn xộn: “…… Tặc tử từ đâu đến, dẫn theo một tiểu cô nương nửa chết nửa sống, muốn lừa đảo vào Giao Vương phủ à? Còn không mau cút đi?!”

Hắn bị một chưởng của ta đánh bay. Mặc dù tức giận hắn vô lễ, nhưng xuống tay vẫn rất có chừng mực. Nào ngờ mông tiểu đồng kia vừa chạm đất thì có một đám tiểu đồng cùng tuổi chạy đến, đứa nào đứa nấy lăm lăm gậy gộc trên tay, đòi đánh đòi giết chạy đến.

Hùng Lực muốn đặt Kim Phượng xuống, ta lắc đầu nói: “Ngươi cứ yên tâm chớ tức giận, cùng lắm chỉ là mấy tiểu đồng mà thôi, đúng lúc có thể giúp ta luyện tập.”

Nếu là trước kia, ta sẽ khinh thường không them so đo với đám tiểu đồng này. Nhưng mấy ngày gần đây nhiều chuyện khiến ta phiền muộn, lúc đầu bị tiểu đồng kia mắng chửi, lời lẽ khó nghe nên mới dấy lên lửa giận trong lòng, hiện giờ ta liền nhảy vào đánh đám tiểu đồng đó, lại bắt bọn chúng xếp chồng thành lớp, lấy chân đạp lên lưng một tiểu đồng, hét lớn: “Giao Vương, còn không ra sao? Ông không muốn xem thử gần đây ta tu luyện ra sao à?”

Chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp trong trẻo bảo: “Tam thúc, để con thay thúc ra xem thử kẻ nào to gan, dám đến giương oai trước cửa phủ của thúc?”

Cả người ta như bị điện giật, thoáng chốc si ngốc đứng tại chỗ, ngay cả chân đang đạp trên lưng tiểu đồng cũng quên đặt xuống đất.

Loading...

Xem tiếp: Chương 65: Thiên Sơn Như Mộng

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Điệp Viên Siêu Quậy

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 17


Vợ! Trả Bài

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 28


Bác Sĩ, Ta Bệnh Rồi

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 8


Thanh Ti Yêu Nhiêu

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 10


Lớp Học Tưng Tửng

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 61