Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 51

Chương trước: Chương 50



Chương 51

“Phiêu Phiêu, em phải nghĩ cho sau này nữa chứ.”

Chị Vu không đổ lỗi hết cho tôi, nhưng mà câu nói này làm cho tôi cảm thấy buồn trong lòng. Tôi luôn cảm thấy mình không phải là một người không biết suy nghĩ cho tương lai. Tôi luôn luôn tích cực đóng tiền bảo hiểm xã hội, cho dù là những khi tôi không có tiền, cũng sẽ cố gắng nộp ở cái mức thấp nhất ấy. Tôi cũng luôn tính toán để cố gắng có tiền gửi tiết kiệm, mặc dù không phải là một con số lớn, nhưng với mức lương của tôi vẫn có thể có ngần ấy tiền tiết kiệm như thế, tuyệt đối có thể nói rằng là đã cố gắng hết sức rồi đấy.

Trước đây tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều lắm, nhưng mà tôi cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ kết hôn, tôi muốn mình làm ví dụ điển hình về việc một người được ăn no cả nhà sẽ không thấy đói, tôi chỉ có việc chăm sóc bản thân mình cho tốt là được rồi. Nhưng chị Vu lại làm cho tôi có ý thức rằng, đây chỉ là sự tưởng tượng của bản thân mình mà thôi.

Sắp hai mươi tám tuổi, mặc dù sau này còn cả đống thời gian, nhưng xã hội đã đưa ra yêu cầu đối với tôi rồi, một là phải kết hôn sinh con đẻ cái, hai là phải tạo dựng được cơ nghiệp ình. Rất chính xác, đúng là tôi có thể không thèm để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, nhưng mà cứ tiếp tục như thế này, lúc nào mới là điểm cuối cùng?

Làm ở trung tâm môi giới hôn nhân từ năm này qua năm khác, tôi có thể đạt đến trình độ như chị Vu không? Không làm nghề này, tôi còn có thể làm được nghề gì nữa đây? Bây giờ chị Vu cho tôi ở ngay trong trung tâm môi giới hôn nhân, cho nên cuộc sống nhỏ bé của tôi cũng có thể nói là dễ chịu, nhưng nếu như chị Vu không muốn như thế nữa, hoặc là bởi vì một nguyên nhân nào đó, chị Vu chuyển văn phòng thì sao?

“Phiêu Phiêu, chị coi môi giới hôn nhân chính là sự nghiệp của chị, nhưng mà chị cũng đã hơn năm mươi tuổi rồi. Mấy năm gần đây, chị có thể cảm thấy rất rõ sức khỏe của mình mỗi năm một yếu đi, chưa biết chừng một lúc nào đó thì chị muốn nghỉ ngơi hoàn toàn cũng nên, đến lúc đó phải sang nhượng lại trung tâm môi giới hôn nhân này, dì Vương của em thì không sao cả, dì ấy nghỉ hưu cũng đã có ít tiền tiết kiệm, lại còn có con trai con gái, nhưng mà em thì sao? Em thì làm thế nào đây?”.

Thế nào đây? Tôi hoàn toàn không biết. Thực ra khi mới đến trung tâm môi giới hôn nhân này, tôi cũng chỉ muốn làm tạm thời trong lúc tìm việc khác mà thôi, trong tư tưởng của tôi, vẫn có chút ngại ngùng thế nào ấy với cái công việc làm mai làm mối cho người ta. Khi mới bắt đầu, tôi cũng thường hay xem những thông báo tuyển dụng, cũng thường xuyên âm thầm đến tham gia tuyển dụng của những công ty khác, cũng có một hai công ty chọn tôi vào làm việc, nhưng mà những công ty đó, phúc lợi bình thường thì cũng không nói làm gì, tương lai cũng chẳng có gì tươi sáng, tôi đem hai bên ra so sánh, cảm thấy ở lại nơi này vẫn tốt hơn, thế là ở lại đây từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này qua tháng khác, cuối cùng lại tìm thấy niềm vui trong công việc này.

Về tương lai, có nhiều lúc tôi cũng suy nghĩ chứ. Nhưng mà luôn cảm thấy nó xa xôi đối với tôi quá, sau khi quen với Lưu Thụy Căn cũng cảm thấy rằng, suy nghĩ những việc đó cũng thấy không cần thiết lắm. Tôi không có tham vọng lớn lao như việc trở thành một người nổi tiếng, cũng không có những hoài bão như phải gây dựng một sự nghiệp đồ sộ, cứ thích lang thang trong thế giới hai chiều như tôi đây, chỉ cần có đồ ăn thức uống là đã mãn nguyện rồi. Nhưng mà sau khi quen biết với Lưu Thụy Căn thì sao, tôi lại đem cả tương lai xây dựng hết trên người anh, cho dù là nhà cửa hay con cái, những thứ tôi vẽ ra đều là cuộc sống chung của hai chúng tôi.

Mà giờ đây, cái cuộc sống chung của hai chúng tôi đã sụp đổ rồi, tôi thì sao, có giống như trước đây không?

Nói thật ra, tôi không hề cảm thấy cuộc sống trước đây của tôi không có gì là không tốt, nhưng mà ngay cả tôi cũng không thể nào biết được cuộc sống có như thế này mãi hay không? Thực ra trước đây chị Vu cũng đã từng nói với tôi những lời như thế, có điều lúc đó tôi đang lạc vào chốn yêu đương, đầu óc u mê, mỗi ngày đều ở bên Lưu Thụy Căn, có suy nghĩ đến cái khác đâu, mặc dù biết chị Vu nói đúng thì cũng chỉ là nghe thế rồi thôi. Đương nhiên là bây giờ tôi vẫn chưa thoát ra khỏi bóng hình của Lưu Thụy Căn, có điều bây giờ đầu óc đã tỉnh táo hơn trước đây nhiều lắm rồi.

“Tôi phải tạo ình một con đường lùi.”

Mặc dù tôi vẫn chưa thấy rõ đó sẽ là một con đường như thế nào, nhưng mà tôi đã có ý thức như vậy rồi. Có điều hiện nay, tôi phải giải quyết những rắc rối từ phía Lưu Thụy Căn đã. Tôi gọi điện thoại, hỏi xem anh có ưng ý với cô nào trong số những lần xem mặt ở trung tâm môi giới hôn nhân chúng tôi giới thiệu hay chưa.

“Phiêu Phiêu, anh không hiểu ý của em lắm.”

“Anh Lưu này, sự việc hôm qua anh cũng nhìn thấy tận mắt rồi đấy, mặc dù anh là khách VIP của chúng tôi, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này cũng không hay ho gì lắm, nếu như anh có cảm tình với cô gái nào, hay là anh cứ thử tiếp xúc với từng cô một xem sao?”.

“Anh chỉ muốn được tiếp xúc với em thôi.”

“Cũng có nghĩa là trước mắt anh đều không hài lòng lắm với những cô gái ấy phải không?”.

“Mấy cô gái đó chẳng có quan hệ gì với anh cả.”

“Tôi hiểu ý của anh rồi, tôi sẽ nói rõ với người ta như thế.”

Tôi nói rồi định ngắt điện thoại, Lưu Thụy Căn gọi tôi lại: “Đợi đã, Phiêu Phiêu, em làm cho anh rối hết cả lên, anh cảm thấy, chúng ta nhất thiết phải ngồi nói chuyện đàng hoàng với nhau một lần, thực ra anh có rất nhiều suy nghĩ muốn nói với em, nhưng mà...”

“Anh cho tôi thời gian.”

“Phiêu Phiêu?”.

“Anh cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ nói chuyện với anh, nhưng mà trước tiên anh hãy cho tôi một chút thời gian đã.”

Nói xong, tôi ngắt luôn điện thoại, sau đó giơ tay lên ra dấu hiệu cổ vũ cho bản thân mình. Cứ thế này mà tha thứ cho Lưu Thụy Căn tôi không cách nào làm được, nhưng mà nếu từ nay về sau, thật sự không có bất kì một sự tiếp xúc nào với anh nữa, quả thật là tôi cũng... không đành lòng.

Tôi không muốn mình đê tiện như vậy, nhưng mà thật sự là rất khó chịu, tất cả những gì mà tôi có thể làm, trước hết cũng chỉ có thể là để bản thân mình bình tĩnh trở lại mà thôi.

Một tháng.

Tôi nói với mình, nếu như sau một tháng tôi vẫn còn thích Lưu Thụy Căn như thế này, nếu như sau một tháng anh vẫn còn cố chấp muốn nói chuyện với tôi, thế thì tôi sẽ nghe thử, nếu như anh thật sự có thể thuyết phục được tôi... Tôi suy nghĩ như thế, thực ra trong lòng tôi đã rõ, nếu như sau một tháng, chúng tôi đều rơi vào trạng thái như thế này, chắc là tôi cũng sẽ chấp nhận số phận thôi.

Lưu Thụy Căn đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của tôi, mới bắt đầu tôi thật sự có chút không quen lắm. Mấy tháng trước đây, mỗi ngày tôi không nghĩ làm thế nào để gặp anh, nấu món gì cho anh, thì cũng nghĩ đến việc làm sao sắp xếp cho anh gặp xem mắt ai, đợi xem chuyện cười của anh, mà giờ đây, đều chẳng có gì nữa, thời gian sau khi tan tầm đều trở nên rất trống trải, cho dù đôi lúc cũng sắp xếp cho người khác xem mắt, thế nhưng đó cũng chỉ là một phần công việc thôi. Tôi không biết phải giải thích như thế nào, đại loại là, mặc dù bạn đang làm một việc gì đó, nhưng mà lại không cần tập trung tinh thần. Cũng giống như việc ngồi nghe giảng bài trong lớp, chăm chú lắng nghe và phân tán tư tưởng là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau.

Trước đây, tôi chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống như vậy có gì là không tốt, nhưng bây giờ khi được rảnh rỗi như thế này, tôi lại cảm thấy đứng ngồi không yên, chỉ cảm thấy có cái gì đó muốn phát tiết ra ngoài, nhưng mà lại không biết phải phát tiết ra như thế nào cả.

Vào những lúc này, tôi chỉ biết tập trung tất cả sức lực vào con heo nhỏ của tôi, đồng thời kiên trì học tiếng Anh ba mươi phút mỗi ngày. Thời còn đi học tôi luôn cảm thấy học môn này chẳng có tác dụng gì cả. Học ngữ pháp hả, thực ra người nước ngoài đâu có học ngữ pháp, ngữ pháp của tiếng Anh là do người Trung Quốc phát minh ra chứ đâu. Còn khẩu ngữ hả, có mấy sinh viên Trung Quốc có thể nói chuyện rôm rả với người nước ngoài đâu, cho dù có đạt được cấp bốn, cấp sáu, thì cũng là hiện tượng người ta nói mình không hiểu, mình nói người ta cũng lắc đầu.

Cho nên đối với môn học này, tôi luôn thi cử một cách đối phó. Nhưng mà qua mấy lần phỏng vấn xin việc, tôi đã thấu hiểu, đây là môn học cực kỳ hữu ích, cũng giống như tấm bằng đại học vậy, thời đại học có thể là bạn chẳng học được gì, nhưng nếu không có tấm bằng này, thì bạn cũng chẳng có cơ hội để gõ cửa nơi nào cả.

Mà sở dĩ tôi học môn này, cũng bởi vì đây là một môn học mà không cần phải có khiếu, cho dù tôi có hơi ngốc một chút, học lâu ngày thể nào cũng sẽ học được thôi mà.

Việc làm thêm của tôi vẫn đang tiếp tục, mặc dù được trả tiền rất ít, nhưng mà thực sự được luyện tay nghề, khi vẽ con heo nhỏ của tôi, dưới mỗi bức tranh sẽ càng có nhiều lời tán dương hơn: “Kĩ năng của chủ top đúng là một ngày đi vạn dặm đó nha.”

“Trước đây chỉ cảm thấy ý tưởng rất tốt, bây giờ xem ra tay nghề vẽ vời cũng khá lên rồi.”

“Chủ top cố gắng lên, mình rất kỳ vọng vào bạn!”.

...

Những lời khen này làm cho tôi cảm thấy tự tin lên rất nhiều, mặc dù vẫn chưa thấy hiệu quả kinh tế gì cả, nhưng mà có cảm giác là cuối cùng bản thân mình cũng đã lưu giữ lại một thứ gì đó trên thế giới này. Thế giới của tôi bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, tốt đẹp và hài hòa, cho dù Joseph có quay trở lại, Đặng Linh Linh làm ầm ĩ lên đòi chia tay, anh Hai đến thăm đều không thể làm cho tôi phải lăn tăn suy nghĩ gì nữa. Tôi giống như một người khách đứng xem, ở bên cạnh nhìn họ cãi nhau, sau đó, Lưu Thụy Căn gọi điện thoại đến cho tôi.

“Phiêu Phiêu, một tháng rồi.”

“Hả?”.

“Bây giờ, anh có thể nói chuyện với em rồi chứ?”.

“Được rồi.”

Lưu Thụy Căn hẹn thời gian và địa điểm, không phải Tử Kinh, cũng không phải Âu Nhã, mà là một quán cà phê tương đối nổi tiếng ở thành phố của chúng tôi, nhưng cũng lại tương đối bình thường. Tôi suy nghĩ một lúc, chợt nhớ ra đó chính là nơi mà lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, mà thời gian, hình như cũng giống với lần đó.

Vị trí ngồi cũng giống, thời gian gặp sau buổi chiều cũng giống, đến cả thời tiết, hình như cũng giống luôn. Lưu Thụy Căn cũng ngồi ở vị trí đó như lần trước, nhìn thấy tôi, mỉm cười, vầng trán dãn ra, giống như một bông hoa bỗng nhiên bung cánh nở rộ, tôi đột nhiên có cảm giác giống như chóng mặt.

Tôi thầm hít vào một hơi, để cho tâm trạng ổn định lại, lúc này mới chậm rãi bước qua đó. Anh đứng dậy giúp tôi kéo ghế, lúc cúi người xuống, anh nói: “Hôm nay em rất đẹp.”

“Cảm ơn.”

“Muốn uống cái gì?”.

“Nước chanh.”

Anh nhìn tôi, gọi hai ly nước chanh, tôi nghĩ rằng người phục vụ đó nhất định là cảm thấy rất chán nản, hôm nay tôi và anh đều rất chải chuốt, anh thì không nói làm gì, cho dù ngày xưa khi lừa dối tôi, vơ đại một cái áo nào đó mặc vào cũng đã thể hiện ra phong độ rồi, hôm nay đặc biệt chọn quần áo để mặc, ngồi vào nơi đây, cả người như được phủ lên một vòng hào quang, người khác thì tôi không biết thế nào, nhưng mà cái bệnh cũ của tôi lại bắt đầu tái phát rồi - mẹ kiếp, tôi đâu dám nhìn anh ta, tôi đâu dám nhìn anh ta đâu!

Còn tôi, mặc dù hôm nay không có ý định làm tóc như Dương Tuyết, nhưng cũng đã có lựa quần áo để mặc, rồi trang điểm lên, đứng ở đây, mặc dù không thể nói là đẹp rạng ngời mà không chói lóa, nhưng ít nhất cũng sẽ không có người lén lút chụp hình tôi, đưa lên mạng weibo nói rằng phát hiện ra sinh vật lạ nữa rồi.

Hai chúng tôi nói thế nào cũng là một đôi trai gái thành niên, chỉ chọn có hai ly nước chanh, thực sự là ảnh hưởng đến doanh thu của quán cà phê này...

“Xin lỗi.”

Tôi ngẩng đầu lên, Lưu Thụy Căn nhìn tôi, nói tiếp lần nữa: “Xin lỗi em. Bất kể anh có lý do gì, anh đều không nên lừa dối em, tất cả đều là lỗi của anh.”

Tôi không nói gì, chỉ lơ đãng nhìn anh, cuối cùng tôi cũng đã nghe một câu như thế này rồi ư, chỉ có điều tại sao tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó không thật lắm.

Lưu Thụy Căn cười chế nhạo mình: “Một tháng trước anh luôn muốn tìm em để giải thích, muốn được em tha thứ, còn bây giờ, anh đã không muốn làm như thế nữa... Anh chỉ muốn nói với em về tâm lý ngày đó của anh mà thôi. Anh sợ, sợ em như cô ấy, anh suy nghĩ một cách bệnh hoạn, muốn tìm một lý do bất kỳ nào đó, cho dù là nghèo kiết xác, nợ nần tiền bạc không thể cho em một cuộc sống ổn định, người ấy cũng vui lòng sống bên anh suốt đời. Anh không ngừng thử lòng em, luôn nghĩ rằng nếu như em biết được sự thật rồi em cũng sẽ tha thứ cho anh, anh không phải kiểu người không có tiền cố giả làm người có tiền, mà là người có tiền giả vờ làm người không có tiền. Anh cũng đã từng nghĩ sẽ mua nhà cửa cho em, mua xe ô tô, mua kim cương, anh đã suy nghĩ rất nhiều, thậm chí mấy ngày trước đây, anh vẫn suy nghĩ như vậy. Nhưng mà hai ngày trước bỗng nhiên anh phát hiện ra rằng mình đã sai, sai một cách kỳ cục, sai lầm lớn nhất của anh không phải là lừa dối, mà là anh đã luôn đánh giá em quá thấp.”

Loading...

Xem tiếp: Chương 52

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Cặp Đôi Bá Đạo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 16



Tiểu Y Phi Nghịch Thiên

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 50



Bất Ngờ Lên Làm Thế Tử Phi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11