Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 38

Chương trước: Chương 37



Chương 38

Tôi bên này đã lấy điện thoại ra rồi, Lưu Thụy Căn ở bên kia nói: “Đừng, đừng sợ, anh nghĩ là anh uống nhiều trà quá.”

Tôi bỗng nhớ ra câu chuyện của Lưu Thụy Căn từng kể, đó là lần đầu tiên chúng tôi đi uống trà, lúc đó chúng tôi đang ở trong giai đoạn dở dở ương ương, có nghĩa là, mặc dù đã xác định quan hệ rồi, nhưng mà lại chẳng hiểu gì, chẳng tiếp xúc với nhau nhiều lắm, nhưng trong tim tôi, anh đã trở thành hình tượng một người phát ra ánh hào quang lấp lánh lắm rồi. Hồi đó còn chưa đi sâu một chủ đề cụ thể nào đó, sau một thoáng trầm ngâm và xấu hổ, Lưu Thụy Căn chỉ vào bình trà nói: “Trà là một loại nước uống tốt, nhưng không được uống quá nhiều, nếu không sẽ mất mạng đấy.”

“Không phải chứ?”.

“Thật đó. Anh nghe người ta nói như vậy, đã từng có hai bảo vệ của một xưởng trà, ban đêm gác xưởng trà chẳng có việc gì làm nên ngồi đánh bài, ai thua phải uống một ly trà. Hai người chơi thế cả đêm, khi về cả hai người đều thấy trong người không ổn, nhưng chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều. Thực ra lúc đó họ đã say rồi, say thật rồi, gọi là say trà.”

“Hơ, còn có việc say trà hả, trò này nghe có vẻ nho nhã nhỉ?”. Tôi cũng vui vì có nội dung và nói chuyện, vội vàng nói tiếp, “Vậy say rượu và say trà khác nhau nhiều lắm nhỉ?”.

“Còn phải xem tình hình, say trà đương nhiên là vẫn tỉnh táo, nhưng nếu xử lý không tốt, còn ghê hơn uống rượu nhiều. Lúc nãy anh nói mất mạng không hề nói quá đâu. Hai người bảo vệ đó, một người có vợ, sau khi về nhà, vợ thấy chồng mình có gì đó không ổn, giết một con gà hầm canh, rồi bắt chồng uống nên chẳng có việc gì xảy ra. Còn người kia, trở về nhà gục luôn, không dậy nữa.”

Đó là lần đầu tiên tôi nghe nói uống nhiều trà có thể mất mạng, thật sự có chút gì đó không tin lắm, Lưu Thụy Căn lại nói: “Bình thường chúng ta đều hay nói uống trà vào xót ruột, nói theo cách của người dân hay nói là, chất nhầy trong bao tử bị trà rửa sạch hết, nên không tốt. Còn nếu như nói theo khoa học, uống nhiều trà sẽ làm cho các chất điện giải trong cơ thể không giữ được cân bằng, làm ột vài chất trong cơ thể cũng mất cân bằng theo.”

Tôi nghe anh nói có đầu có đuôi như thế, nên tin luôn: “Thế uống bao nhiêu mới gọi là uống nhiều nhỉ?”.

“Yên tâm đi, một bình nhỏ này của chúng ta, uống thế nào cũng không say được.”

Lúc này đây, tôi vừa nghe anh nói uống nhiều trà quá, nên lập tức hiểu ra ngay vấn đề, vội vàng nhảy đến kiểm tra tủ lạnh, nhưng thời gian gần đây tôi hay đi với La Lợi, Lưu Thụy Căn cũng bận, tôi cũng chỉ nhét vào tủ lạnh toàn thứ đơn giản như trứng gà, bắp cải, không hợp để dùng cho bây giờ lắm. Có một thứ duy nhất có thể dùng tạm, chính là xúc xích để trong ngăn đá tủ lạnh. Đó là quà Tết mà chị Vu đã phát cho tôi, tôi vội lấy ra hai cái, bật lửa to lên cho vào nồi hấp, sau đó liền vớt lấy nước mỡ do xúc xích chảy ra đó, đổ vào miệng Lưu Thụy Căn, sau đó cắt xúc xích ra thành từng khúc nhỏ, đút cho anh ăn.

Lưu Thụy Căn ăn được một cái, sau đó không muốn ăn nữa: “Phiêu Phiêu, anh đỡ nhiều rồi.”

“Thật không?”.

“Thật mà.” Tôi nhìn sắc mặt anh, quả nhiên hồng hào hơn lúc nãy một chút, nhưng vẫn có chút gì đó không yên tâm: “Ăn thêm một chút nữa đi.”

“Phiêu Phiêu, thật sự rất ngấy.”

Anh nói với vẻ tủi thân, tôi nổi điên lên: “Anh còn dám nói ngấy hả, có phải là anh không biết đâu, trà không được uống quá nhiều mà! Uống vào nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao?”.

“Anh...”

“Anh cái gì mà anh? Người ta có vợ làm gà nấu canh à ăn, còn anh thì sao? Nếu như hôm nay em không đến, có phải là anh đã thiệt mạng ở đây rồi không? Cảm thấy người không khỏe, còn không biết đường mà đến bệnh viện hả? Anh ba mươi tuổi rồi đấy, anh nghĩ anh mới mười ba tuổi hả? Cho dù là đứa trẻ mười ba tuổi cũng đã biết đau thì đến bệnh viện, cho dù là đứa bé ba tuổi khi đau cũng biết kêu mẹ. Anh thì được lắm, cảm thấy không ổn còn về nhà, trong nhà không có ai, anh chết mà cũng không biết tại sao mình lại chết nữa!”.

Tôi càng nói càng tức, còn cảm thấy sợ hãi nữa. Nếu như hôm nay tôi không tìm anh hỏi cho rõ ràng, nếu không, e là tôi đã nhờ La Lợi chở về nhà rồi. Mặc dù tôi quen nói chuyện qua điện thoại với anh, nhưng biết anh có việc, buổi tối cũng sẽ gửi tin nhắn cho anh.

Nếu như không gặp, bây giờ tôi không ở nơi này, thế thì, có lúc nào đến sáng mai tôi sẽ nhận được tin xấu không? Nghĩ đến đây, tôi rùng mình một cái, Lưu Thụy Căn vội vàng ôm lấy tôi: “Phiêu Phiêu, anh sai rồi, anh sai rồi, lần sau anh sẽ không dám như thế nữa.”

Anh ôm tôi chặt hơn, tôi không còn rùng mình nữa, ngẩn ngơ trong chốc lát: “Buông em ra.”

“Phiêu Phiêu...”

“Trong lòng em đang rất rối rắm, hôm nay em đến đây là có chuyện muốn hỏi anh, nhưng mà bây giờ em... Em cũng không hỏi nữa đâu, anh buông em ra, em đi rửa mặt.”

“Em sẽ không đi chứ?”.

“Em đi rồi, nhỡ khi anh có việc gì thì sao?”.

Anh buông tay ra, tôi đứng dậy, anh lại gọi theo tôi ở phía sau: “Phiêu Phiêu.”

Tôi quay đầu lại.

“Anh biết em muốn hỏi cái gì, Phiêu Phiêu, thực ra anh luôn muốn nói cho em biết, anh làm việc ở Hợp Nhuận.”

“Cái công ty đầu tư đó ư?”.

“Ừ. Việc đó... Ngày xưa anh có nói rồi, nhưng em không để ý, sau này anh phát hiện ra điều này, cho nên không nhắc lại nữa.” Nói đến đây anh cảm thấy ngại ngùng, “Khi mới bắt đầu, anh cứ thấy việc này cứ giống như khoe khoang thế nào ấy, không hay lắm, sau đó nữa, sau đó... muốn thử xem thế nào.”

“Thử cái gì.”

“Thử em.” Anh buột miệng nói, ngay sau đó anh cắn răng, “Nói thật, Phiêu Phiêu, vết thương lòng lần trước... quá sâu, cho nên anh luôn cảnh giác một chút với phụ nữ. Ngày đầu tiên quen em, anh đã nói với em như thế, bởi vì em an toàn. Nhưng sau đó thì không phải như thế nữa, anh thật sự đã thích em mất rồi.”

Nói đến đây, anh ngừng một lúc, tôi nghiêm mặt không nhìn anh.

“Khi đã thích rồi, những việc trước đây không để ý bỗng nhiên phải để ý. Anh rất sợ em sẽ thay đổi như cô ấy...”

“Là thế nào?”.

“... Tham vàng bỏ ngãi...”

“Cho nên anh muốn thử xem em có thể sống cực sống khổ với anh được không chứ gì?”.

Anh gật gật đầu, tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà, ở trong góc tường, phía bên trên, còn có một vệt màu đen. Thực ra tôi không phải là người cuồng sạch sẽ, mặc dù cũng giống như đa số các bạn gái khác, cũng có hơi hướng yêu thích sự sạch sẽ, nhưng cũng không đến mức chịu không nổi một vết bẩn nào cả. Cho nên, cái vệt màu đen ấy, khi tôi phát hiện ra không còn sức để xử lý, đã giao nó lại cho Lưu Thụy Căn, mà Lưu Thụy Căn lại có đủ kiểu để đùn đẩy công việc này: “Ôi dào, đừng có nhìn vào đó là được. Được rồi được rồi được rồi, ngày mai anh làm.”

Đến tận bây giờ cái vệt đen vẫn còn ở đó, mà tôi cũng đã quen rồi. Bây giờ nhìn thấy nó, đột nhiên tôi có một kiểu cảm giác rất hoang đường. Lưu Thụy Căn đang thăm dò tôi, tất cả những thứ này, đều là giả dối ư?

“Cái chỗ đó...” Lưu Thụy Căn nhìn theo ánh mắt của tôi, “Phiêu Phiêu, anh thề ngày mai, không, bây giờ anh sẽ đi xử lý!”.

Nói rồi anh đứng dậy, bởi vì đứng dậy quá nhanh, suýt nữa thì té ngã, tôi nói: “Thực ra anh có rất nhiều tiền?”.

“Hả?”.

“Rốt cuộc là anh có bao nhiêu tiền?”.

“Anh không có bao nhiêu cả.” Nói xong, anh lại lập tức nói tiếp, “Thật đó, anh không lừa em chuyện tiền lương của anh, chỉ là anh còn có chút cổ phần, hơn nữa em cũng biết rồi đấy, tương lai phát triển của Hợp Nhuận là rất lớn, mặc dù anh làm bên mảng kĩ thuật, nhưng tương lai chắc chắn là ngày một tốt hơn.”

“Anh không có tiền?”.

“Cũng không phải là hoàn toàn không có, còn có một chút tiền tiết kiệm...”

“Thế rốt cuộc anh muốn thăm dò em cái gì?”. Tôi có chút bực mình, nói: “Nếu như anh giả nghèo, thế thì anh giả nghèo từ lúc nào hả? Có phải bắt đầu khi quen em không? Giả vờ rằng mình ở tại nơi này? Nhưng mà nếu như anh không nghèo, tại sao anh lại ở nơi này? Nếu như không phải anh giả vờ, anh lo lắng cái gì? Anh thăm dò cái gì hả?”.

“Phiêu Phiêu, Phiêu Phiêu.” Anh bước qua ôm lấy tôi, “Ngoan nào, ngoan nào, nghe anh nói đã. Anh không phải là người có tiền gì cho lắm, nhưng mà anh là nhân viên ở Hợp Nhuận, điều này có thể cộng thêm điểm cho anh, giống như viên chức vậy. Nhưng xét trên một vài phương diện nào đó, nhân viên của Hợp Nhuận và viên chức giống nhau lắm, trước đây còn nói là thua việc được phân nhà cửa, nhưng anh biết là bây giờ công ty đã bắt tay vào việc mua đất đai rồi...”

Anh nói từng tí từng tí một, tôi cũng dần dần bình tĩnh trở lại. Cũng có nghĩa là tôi đọc tiểu thuyết lãng mạn, xem phim truyền hình về những anh chàng giàu có nhiều quá, vừa nghe những lời anh nói tôi đã suy nghĩ theo hướng đó, thực ra anh có sai gì đâu, anh là nhân viên của Hợp Nhuận, rất giỏi giang, cũng chỉ là một nhân viên bình thường về máy tính.

Còn sự lo lắng của anh cũng rất thực tế. Tôi làm nghề này, biết rằng mỗi lần nghe thấy người ta nói là viên chức, cho dù những mặt khác người ta vô cùng bình thường, cũng sẽ cảm thấy người ta ưu tú. Mà Hợp Nhuận, từ một phương diện nào đó, cũng giống như viên chức vậy.

Bình thường mà nói, khi biết người đó là viên chức nhà nước, đều không có yêu cầu gì nhiều về lương bổng của người ta, điểm tốt nhất của viên chức nhà nước là ổn định và phúc lợi, hơn nữa thời gian công tác càng dài, các kiểu đãi ngộ càng tốt, cho nên dù mới bắt đầu có thể nghèo một chút, những cũng có thể kiên trì mà ôm mộng tưởng về một tương lai tươi sáng. Hợp Nhuận ở chỗ chúng tôi đây cơ bản cũng giống như thế - nếu không một người tài xế như Lý Trí đã không hí ha hí hửng như thế rồi. Nghĩ đến Lý Trí, tôi bất giác nghĩ đến hộp bánh kia, sau đó có suy nghĩ muốn chửi mình một trận, bạn nghĩ xem sự việc rõ ràng đến mức ấy, tại sao tôi lại không nghĩ ra cơ chứ?

Nghĩ xa xôi quá, nói tóm lại là, bạn Lưu Thụy Căn không an toàn cực độ, cho nên sau khi phát hiện ra tôi không biết anh làm ở đâu, liền bắt đầu có ý đồ giấu giếm, ví dụ như lần trước không cho tôi ra sân bay đón!

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi thực ra là đã thoải mái hơn nhiều, chỉ cần Lưu Thụy Căn thật sự không phải là người có tiền là được rồi. Tôi nói như thế này sẽ có người cảm thấy giả tạo, còn có người nói điêu nữa cơ.

Tôi yêu tiền, điều này từ trước đến nay tôi chưa hề phủ nhận, tôi cũng không muốn sống một cuộc sống cực khổ. Tôi muốn đi đâu cũng có xe hơi đưa rước, trong nhà có điều hòa trung tâm suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Nhưng mà tôi thật sự sợ Lưu Thụy Căn quá có nhiều tiền, trước mặt anh, bây giờ tôi vẫn còn có chút tự ti, nếu như anh cực kỳ có tiền, tôi phải làm sao đây?

Hơn nữa nếu như anh thật sự rất có tiền, thế thì cần bạn gái kiểu gì mà chẳng có? Với tôi, đó cũng chỉ là những tình tiết chỉ có trong tiểu thuyết lãng mạn mà thôi - ăn thịt ăn cá nhiều quá, đổi qua ăn rau ăn cháo chơi cho vui. Mà anh lại không như thế, anh chỉ có một chỗ làm tốt, vấn đề tiền lương anh cũng không lừa tôi.

“Thế tại sao hôm nay anh lại xuất hiện ở đó?”.

“Ở đó? Ồ, là do anh Lý yêu cầu, anh ta muốn ăn thanh đạm một chút. Ồ, đúng rồi, em quen với anh Lý, công ty của anh ấy có mấy hạng mục hợp tác với công ty anh, anh là người hỗ trợ về kĩ thuật. Chết rồi, anh phải gọi điện thoại cho anh Lý, hôm nay anh ấy cũng uống rất nhiều trà, đừng nói là cũng có chuyện gì chứ.”

Nói rồi, anh lấy điện thoại ra gọi luôn, nhưng mà bên kia đã tắt máy, anh nhíu mày: “Chắc là không có chuyện gì chứ...”

“Anh có biết anh ấy ở đâu không?”.

“Không rõ nữa. Chắc là không sao chứ nhỉ, anh Lý mập hơn anh nhiều, mỡ trong người chắc cũng nhiều hơn...”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại của Tiểu Ngưu, bởi vì việc của họ trên cơ bản là xác định quan hệ xong xuôi rồi, chị Vu đưa số điện thoại của Tiểu Ngưu cho tôi, để tôi có thể nắm bắt được tình hình, tôi cũng đã nói chuyện qua điện thoại với Tiểu Ngưu hai lần rồi, bây giờ vẫn còn lưu lại trong máy, khi tôi nhấn số gọi điện thoại, tay tôi hơi run run, không phải tôi lo cho Lý Vĩ Trạch, mà là tôi bỗng nhiên nghĩ ra, thực ra đây là một cơ hội để kiểm tra xem những lời nói ban nãy của Lưu Thụy Căn có phải là thật hay không, vào lúc này đây, anh căn bản không hề có cơ hội để thông đồng với người ta!

Loading...

Xem tiếp: Chương 39

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Sân Huấn Luyện Điên Ái Lục

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12


Nhật Ký Quan Sát

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11


Tiên Hạc Thần Kim

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 117


Ác Ma Song Bào Thai

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 68