Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 13

Chương trước: Chương 12



Chương 13

Đó là lần hẹn thứ tư của Đặng Linh Linh và người thầy giáo kia.

Hai người lần đầu tiên chỉ gặp mặt nhau một chút thôi, ngồi một chút ở trong quán Dicos; lần thứ hai ăn một bữa cơm ở trong quán bò bít tết; lần thứ ba, cùng nhau đi xem một bộ phim. Lần đầu tiên gặp mặt nhau, Đặng Linh Linh chọn một phần khoai tây chiên, đương nhiên là người thầy giáo kia trả tiền; lần thứ hai được tính là lần đầu tiên hẹn hò của hai người, cũng là người thầy giáo kia trả tiền; lần thứ ba đi xem phim thì Đặng Linh Linh trả tiền. Lần thứ tư này, hai người hẹn gặp nhau vào buổi trưa, cùng nhau ăn một bữa cơm trưa, sau đó vào công viên đi dạo trong đó.

Thực ra về việc đi dạo trong công viên, Đặng Linh Linh không thích thú gì cho lắm. Cô là một người sống khép kín, vốn đã không thích hoạt động tay chân, bạn nói cô ta ngồi đó, một ngày ngồi mười mấy tiếng không thành vấn đề, nhưng bạn đừng bắt cô ấy đi bộ.

Đó thật sự giống như châm ngôn của Sở Lưu Hương[1], dựa được thì không đứng, ngồi được thì không dựa, đương nhiên, nếu như có thể nằm, vậy thì có thế nào cũng chẳng ngồi để mà làm gì cả.

[1] Sở Lưu Hương: Một nhân vật chính trong truyện kiếm hiệp của Cổ Long.

Huống hồ bây giờ cả đất trời băng giá lạnh lẽo, trong công viên chẳng có cảnh đẹp nào cả. Nhưng Đặng Linh Linh trời sinh vốn đã hay xấu hổ, trước mặt người lạ càng không dám đưa ra ý kiến trái ngược, cứ hờ hững đi dạo suốt một buổi chiều trong công viên với thầy giáo đó.

Đi dạo trong công viên xong, thực ra Đặng Linh Linh đã muốn về nhà rồi, nhưng mà thầy giáo kia lại đưa ra đề nghị cùng đi ăn cơm. Đặng Linh Linh suy nghĩ, nếu như bây giờ mình về nhà cũng phải đi ra ngoài ăn cơm, vậy thì cùng đi ăn với nhau cho rồi, cũng có gì to tát lắm đâu.

Thế là hai người đến một quán cà phê ở gần nhà Đặng Linh Linh để ăn, trong quán cà phê này cô có làm thẻ thành viên. Cũng có nghĩa là, vào lúc này đây, cô cũng chẳng nghĩ rằng phải bắt thầy giáo này mời nữa, bởi vì ăn trưa và đi dạo trong công viên đều do thầy giáo này trả tiền rồi, buổi ăn sau cùng này, cô muốn để mình trả.

Trong suốt bữa ăn cũng chẳng có gì cả, sau khi ăn xong đến lúc tính tiền, vị thầy giáo kia nói phải vào nhà vệ sinh. Đặng Linh Linh ngồi một mình ở đó hơn mười phút, bỗng nhiên nghĩ ra nhân cơ hội này tính tiền luôn cho xong, thế là liền gọi người phục vụ đến. Cho đến tận lúc đó, Đặng Linh Linh cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều.

Khi người phục vụ đến, cầm thẻ của Đặng Linh Linh đi, rồi lại đưa hóa đơn đến, mà chính vào lúc Đặng Linh Linh ký tên lên đó, vị thầy giáo kia đã quay trở về, chẳng nói câu nào, cứ thế là ngồi xuống. Cũng chính vào lúc này, trong lòng Đặng Linh Linh mới có chút không thoải mái.

“Thật đó chị Hoàng, thật sự là em không muốn để anh ấy phải trả tiền, sở dĩ em chọn nơi đó là bởi vì, thứ nhất là gần nhà của em, thứ hai là bởi vì ở đó em có làm thẻ thành viên. Em chỉ sợ anh ấy giành hóa đơn với em, giành trả tiền với em, thì anh ấy sẽ rất mất mặt. Nhưng anh ấy cũng chẳng nói lấy một câu khách sáo nào liền ngồi xuống... Em không biết việc này có phải là em suy nghĩ quá nhiều hay không, hay là... Con người của anh ấy không đáng tin?”

Đương nhiên con người của anh ta đúng là không đáng tin rồi! Trong lòng tôi nghĩ như vậy, nhưng không cách nào nói ra được, tốt xấu gì, người này cũng là do tôi giới thiệu, lại là hội viên của chúng tôi. Tôi có thể khuyên Đặng Linh Linh đừng qua lại với anh ta nữa, nhưng mà không được làm ảnh hưởng đến danh dự của anh ta.

“Nếu như em cảm thấy không hợp lắm thì thôi vậy.”

Đặng Linh Linh thở ra một cái, trong mắt có chút mơ hồ. Tôi biết rằng, cô ấy tuyệt đối không thích vị thầy giáo kia, nếu như cô ấy có trạng thái như tôi đây, tuyệt đối sẽ không để ý đến một chút biểu hiện đó của người thầy giáo kia đâu – đối với lời nói kia của Lưu Thụy Căn tôi còn có thể vứt sang một bên, huống gì là một chuyện nhỏ nhặt như vậy. Bây giờ cô cảm thấy mơ hồ, chỉ là vì cảm thấy chẳng biết làm thế nào, người thầy giáo kia đoán rằng đã là người rất tốt trong số những người mà cô từng gặp. Từ công việc, gia đình, đều rất hợp nhau rồi, nhưng mà hai nhân vật chính lại như thế này...

Nếu như người kia thật sự có biểu hiện vô cùng xấu xa, có lẽ cô cũng đã có thể hạ quyết tâm. Nhưng mà biểu hiện của người này lấp lửng nước đôi như vậy, làm cho cô không biết là rốt cuộc cô suy nghĩ quá nhiều hay lại là một việc gì khác nữa.

“Nếu như em thật lòng khó có thể hạ quyết tâm, thế thì qua lại với nhau thêm một thời gian nữa đi, có điều sau này em cứ ngồi đơ ra đấy, đừng làm gì cả, một xu cũng không trả xem sao.”

“Như thế... có được không?”.

“Có gì mà không được? Đừng để ý là em suy nghĩ nhiều hay là gì gì đó nữa, chỉ là không quen lắm với thói quen này của đàn ông mà thôi. Em thử nghĩ xem, em muốn sống với người đàn ông này, điều em muốn có được là gì, chẳng phải là một người ổn định, đáng tin sao? Nếu như anh ta không thể đáp ứng được yêu cầu này, em còn cần anh ta để làm gì?”.

Đặng Linh Linh gật đầu: “Em biết rồi, chị Hoàng.”

Sau đó chúng tôi chẳng nói về người đó nữa, chuyển đề tài nói về cái khác. Mặc dù tôi không sống khép kín như Đặng Linh Linh đây, nhưng cũng là một người thường xuyên hoạt động trong thế giới hai chiều, khi nói chuyện tuyệt đối sẽ không thiếu chủ đề, hơn nữa những thứ tôi vẽ cũng có chút liên quan đến những điều Đặng Linh Linh viết, một khi đã nói chuyện thì mặc kệ thời gian trôi qua vùn vụt, mới đó mà đã hai tiếng đồng hồ rồi.

“Chúng ta về đi, hơn chín giờ rồi.” Thực ra là cũng chưa khuya lắm, giờ này về nhà tôi cũng chưa ngủ đâu, nhưng một lát nữa thôi, Lưu Thụy Căn sẽ lại liên lạc với tôi, mặc dù rất có khả năng anh chỉ gửi một tin nhắn sang, nhưng càng có khả năng anh sẽ gọi điện thoại cho tôi, tôi không muốn nhận điện thoại của anh khi đang ở bên ngoài.

Đặng Linh Linh đương nhiên thì sao cũng được, cô lấy hóa đơn trả tiền, cả hai chúng tôi cùng bước ra ngoài, khi sắp ra đến bên ngoài, cơ thể của cô căng cứng lại, sau đó cúi thấp đầu xuống.

“Sao thế?”.

“Không sao.” Cô cúi thấp đầu xuống, kéo tay tôi nói nhỏ, “Chúng ta đi nhanh lên chị Hoàng.”

Tôi chẳng hiểu gì cả, bị cô ấy kéo ra ngoài: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”.

“Lúc nãy em nhìn thấy Vương Thông.”

Tôi ngơ ngác, Đặng Linh Linh nói tiếp: “Anh ấy còn đi chung với một người con gái.”

Cho đến tận lúc này tôi mới định thần lại được, Vương Thông, chính là người thầy giáo của trường Nhị Thập Nhất!

“Em không nhìn nhầm đấy chứ?”.

“Không nhầm được, cái dáng đó của anh ta, muốn người khác nhìn nhầm cũng khó.”

Trong lời nói của Đặng Linh Linh mang chút chế giễu cay đắng, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Để chị đi xem như thế nào.”

“Đừng đi, đừng đi, chị Hoàng, như vậy sẽ không hay.”

Đặng Linh Linh kéo tôi, không cho tôi đi, tôi chẳng để ý nhiều như cô ấy, “Việc cần phải xem cho kĩ, không chỉ là vì em, anh ta vẫn là hội viên của bọn chị, theo qui định, chị còn phải giới thiệu cô gái khác cho anh ta nữa kìa.”

Nghe tôi nói như vậy, Đặng Linh Linh mới không ngăn tôi nữa, có điều đi được vài bước, tôi đành quay lại: “Ai là người đó?”.

Vương Thông này là do chị Vu giới thiệu, khi tôi chỉnh sửa lại hồ sơ mới biết đến người này, khi giúp anh ta liên lạc với Đặng Linh Linh có gọi điện cho anh ta, nghe qua giọng nói của anh ta, nhưng mà chưa gặp anh ta lần nào. Mặc dù căn cứ theo những lời của cô Đặng miêu tả tôi cũng có thể nhận ra, nhưng mà nhỡ khi nhận nhầm người, sẽ làm cho người ta có chuyện để cười.

Đặng Linh Linh bật cười thành tiếng, tôi chẳng thèm đùa giỡn liếc nhìn cô ấy: “Con bé chết tiệt này, mau qua đây chỉ giúp một chút xem nào.”

Đặng Linh Linh vẫn còn cười, cùng tôi đi qua, chúng tôi vừa mới bước vào quán cà phê đó, gặp ngay một đôi nam nữ đang đi tới. Người con trai đó có vẻ bề ngoài thật sự áp đảo người khác, bất kỳ ai gặp cũng sẽ không làm ngơ được, hơn nữa nhất định sẽ liên tưởng đến những từ ngữ như núi thịt, thịt thừa.

Thật đấy, bản thân mình cũng là một cô nàng béo ú, đáng lẽ tôi không nên khinh thường những người béo. Những người béo trong thiên hạ đều là người một nhà, khi chúng ta nhìn thấy những người béo đều có cảm giác thân quen, nhìn thấy tất cả những người gầy đều giống như nhìn thấy kẻ thù, nhưng mà người con trai này, thực sự là béo đến nỗi có gì đó khó tin.

Mặc dù bây giờ trời lạnh, anh ta mặc cũng rất ấm áp, nhưng mà chỉ cần lướt mắt qua, cũng có thể phát giác ra từng miếng từng miếng thịt mỡ dưới cơ thể của anh ta. Hơn nữa mắt của người này tròng trắng nhiều hơn tròng đen, mặc dù không nên khinh bỉ bề ngoài của người khác, nhưng cái bề ngoài này của anh ta làm cho người khác có cảm thấy đây là một người xảo quyệt nham hiểm.

So sánh với anh ta, người con gái bên cạnh anh ta thì đúng là mỹ nữ. Mặc dù cô gái đó cũng chỉ là người có nhan sắc bình thường, khen một cách miễn cưỡng thì có thể nói là thanh tú. Nhưng mà cao khoảng một mét sáu mươi, mái tóc dài được cột cao lên, nhỏ nhắn xinh xắn, mặc một chiếc áo lông màu đỏ, trông rất quý phái.

Hai người đi với nhau, làm người khác bất giác nhớ đến câu nói bông hoa lài cắm cái gì gì đó, hơn nữa khó tránh khỏi việc người ta nghĩ rằng chàng trai này nhất định là có tiền – nếu không tại sao cô gái này lại đi cùng với anh ta?!

Nói về cái này thì dài dòng lắm, thực ra chỉ là đụng mặt nhau một chút thôi, nhưng mà khi tôi đang chuẩn bị bước vào bên trong, thì phát hiện Đặng Linh Linh đang đứng bên cạnh dừng lại, chàng trai đang đứng đối diện đó cũng trở nên rất kỳ cục.

Không! Phải! Chứ!

Vào giây phút này đây, con ngựa cỏ trong lòng tôi đang dập dềnh lên ba chữ này.

Chàng trai trước mặt đây là cái anh Vương Thông kia? Chàng trai trước mắt đây chính là Vương Thông mà đã có cuộc hẹn lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư với Đặng Linh Linh? Chàng trai trước mắt đây chính là người mà hẹn đi chơi với Đặng Linh Linh, còn bắt Đặng Linh Linh trả tiền. Vương Thông Thông Thông Thông đây a a a a a a a!

Thật sự là, tôi không phải bị cà lăm, không phải là kích động, không phải là sục sôi, chỉ là ngạc nhiên! Không không không, cái từ ngạc nhiên này vẫn chưa đủ để khái quát hết trong lòng tôi, phải là kinh ngạc, kinh ngạc kinh khủng!

Chàng trai này... Đến người không để ý đến bề ngoài như tôi đây, cũng không thể nào có thể lọt vào mắt tôi được!

Không phải là vấn đề về bề ngoài, mà là khí chất, là cảm giác!

Chị đây béo, chị đây đúng là không đẹp, nhưng chị đây nếu như đứng bên ngoài nhiều nhất chỉ gây nên một trận cười bão táp, nhưng mà nếu như người anh em này đứng ngoài đường, ít nhất cũng xuất hiện một bộ phim truyền hình cảnh sát và những tên cướp cho xem – mà anh ta nhất định sẽ vào vai loại người mặt người dạ thú ấy!

Được rồi, bề ngoài và khí chất gì gì đó đều như mây trôi gió thoảng, nhưng mà mẹ kiếp chứ, tại sao sau khi tiếp xúc với Đặng Linh Linh rồi, còn dám để cho Đặng Linh Linh trả tiền? Còn dám qua lại với người con gái khác? Mẹ kiếp chứ! Điều kiện này của anh mà gặp được Đặng Linh Linh là vì anh đã thắp hương cầu trời khấn Phật tổ tám đời mới có được đó, không lo mà nâng niu, nựng nịu, cung phụng cho đàng hoàng, còn dám chảnh chọe? Mẹ kiếp chứ não bị ngắn hả?

Giờ đây Vương Thông tỏ ra đúng kiểu não ngắn, hắn ta giương mắt lên, hai môi mấp máy, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói ra. Được rồi, vốn là có một chút hoài nghi bây giờ cũng đã được chứng minh rồi, thân phận của cô gái bên cạnh hắn ta chắc cũng giống như Đặng Linh Linh thôi! Vương Thông nhìn Đặng Linh Linh, cô Đặng cũng nhìn hắn ta, cô gái áo đỏ đi qua đi lại nhìn hai người, hình như cũng định nói gì đó.

Kì dị, lúng túng, không khí lúc này đây quả đúng chẳng khác gì phim, nếu như trong tranh châm biếm, nhất định sẽ dùng đường nét đứt để thể hiện cái sự sục sôi ngầm trong lòng. Tôi đứng nhìn ở một bên, trong lòng cười nhạt, im lặng cái đã.

Khó chịu phải không, không thoải mái phải không, tôi ép chết anh luôn!

Thực ra vào lúc này đây, tôi có thể phá tan không khí trầm lặng này, nhưng tôi cứ không lên tiếng đấy, cho dù như vậy có đắc tội với Vương Thông tôi cũng chẳng thèm để ý nữa. Thì sao nào, chị đây thấy chú mày chướng mắt đấy!

“Khéo quá.”

Vương Thông không biết nói gì, người con gái mặc áo đỏ bên cạnh anh ta hình như cũng đã suy tính điều gì đó, tôi đã suy nghĩ rồi, chỉ khoanh tay đứng nhìn thôi, nếu như cứ tiếp tục bế tắc như thế này, Vương Thông chắc chắn sẽ cực kỳ mắc cỡ. Nhưng mà Đặng Linh Linh thực sự là quá khoan dung, cô ấy mở miệng trước.

Vương Thông sực tỉnh như vừa bước ra từ cơn mê, vội vàng nói: “Quá khéo, quá khéo. Hai người tới đây ăn cơm hả?”.

Đặng Linh Linh cười, chẳng nói gì thêm. Vương Thông suy nghĩ một lát, rồi nói: “Anh và bạn đến đây ăn cơm, cái đó, vừa mới ăn xong, hai người, hai người...”

“Bọn em vừa đến, hai người đi trước đi.”

“Thế... được, được được, ở đây anh có thẻ, có cần...”

“Không cần đâu, cảm ơn.”

“Thế, thế liên lạc lại sau nhé.”

Đặng Linh Linh cười cười, chẳng nói gì nữa cả, khóe môi Vương Thông giật giật, cuối cùng cũng đã không thể nào ở lại thêm được nữa, quay người nói với cô gái mặc áo đỏ: “Vậy chúng ta đi trước đi.”

Cô gái mặc áo đỏ đó nhìn Đặng Linh Linh một cái, rồi lại nhìn qua Vương Thông, không nói gì, chầm chậm bước về phía trước, bóng dáng của hai người nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

“Em thiệt tình, cứ hay tốt bụng.”

Tôi quay đầu qua tổng kết, Đặng Linh Linh lắc đầu: “Cũng chẳng có gì tốt với không tốt, nói gì thì nói anh ta cũng là giáo viên ở trường Nhị Thập Nhất, em đang nghĩ mười mấy năm sau, khi con em đến tuổi đi học phải nhờ anh ta giúp đỡ đấy.”

Tôi không còn cách nào khác, chỉ tay vào cô: “Em ơi là em.”

Đặng Linh Linh thở dài: “Chúng ta cũng đi thôi, chị Hoàng, em tiễn chị về trước.”

Đặng Linh Linh ở tại một khu dân cư mới, muốn tiễn tôi về nhà phải đi vòng cả một đoạn đường, nhưng mà cũng không phải là xa lắm. Nhiều nhất chỉ tốn thêm một hai đồng tiền taxi, tôi cũng không cần phải khách sáo với cô làm gì. Đêm hôm đó, tôi và Lưu Thụy Căn gọi điện cho nhau, phải nói là tôi vô cùng vô cùng vô cùng vô cùng muốn gọi điện cho anh, nhưng mà, tôi không biết nói gì với anh cả.

Kinh nghiệm kết bạn với con trai của tôi ít cực kỳ, một đối tượng tập luyện duy nhất cũng chính là anh Hai, hai chúng tôi quả thật là quen nhau quá rồi, cho dù có thảo luận đến ngày đèn đỏ của con gái cũng chẳng có gì phải ngại ngùng cả. Mà với Lưu Thụy Căn, hình như ngoài vấn đề về thời tiết, hình như tôi không tìm được chủ đề nào an toàn để nói nữa cả.

Nhưng mà, tôi có thể nói hàng ngày với anh những câu như thế này được không? Hôm nay trời lạnh quá ha? Hôm nay lạnh hơn ngày hôm qua. Hôm nay mặt trời ấm áp quá nhỉ? Tôi thì cũng thích nói đấy, nhưng mà, tôi sợ anh cảm thấy tẻ nhạt!

... Không cần nói, không cần nói, không cần nói, không cần nói! Tôi biết bản thân mình chẳng có triển vọng gì cả, hiện nay tôi vô cùng vô cùng hiểu rõ điều này.

Trong tình huống không biết nói gì, tôi sẽ thường lôi công việc mà mình gặp phải vào, hoặc là một tin tức gì đó thú vị đọc được ở trên mạng để nói với anh. Khi mới bắt đầu tôi cũng không dám chắc chắn lắm, nhưng mấy lần sau tôi phát hiện ra anh không bài xích mấy chủ đề này, cho nên cứ thế mà thành thông lệ. Nhưng mà hôm nay, tôi đã kể chuyện về Đặng Linh Linh, đương nhiên là xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, tôi không hề nói ra tên của họ.

“Anh nói xem, chàng trai đó có phải hơi quá đáng không!”.

“Có thể theo anh ta thì chẳng là cái gì?”.

“Là sao?”.

“Em nghĩ xem, chúng ta mới chỉ gặp nhau mấy lần, cũng đã xác định được quan hệ qua lại gì với nhau đâu, theo suy nghĩ của anh ta, thì bản thân mình đương nhiên vẫn có thể đi gặp gỡ với người khác. Lần này bị hai em nhìn thấy, anh ta có lẽ sẽ cảm thấy mắc cỡ, có điều là chưa chắc anh ta đã thấy mình sai đâu.”

“Sao lại như thế được?”.

Tôi có chút không tin, nhưng không ngờ rằng, Lưu Thụy Căn nói đúng thật, mà biểu hiện của Vương Thông, cũng đã làm cho tôi mở mang thêm kiến thức.

Loading...

Xem tiếp: Chương 14

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 198


Không Thể Làm Ngơ (TFBoys Version)

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 41



Tình Yêu Chỉ Là Phù Du Sao

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 52


Tình Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10