121 Những chuyện đang xảy ra với Lăng Hựu Thừa, nhóm người Lạc Y đang ở Vân Vụ Sâm Lâm một chút cũng không hay biết. Lúc này bọn họ quan tâm chính là ra khỏi mật động này!" Chúng ta mau ra ngoài thôi! Hoả điểu, mở mật động!"Lạc Y đem ca ca của Hoả điểu tiến vào không gian, để linh khí trong không gian chữa lành những tổn thương vẫn còn lưu lại trong cơ thể.
122 Ba người Lạc Y cùng với Hàn Tuệ Tuệ đi ra khỏi mật động thì ánh nắng cũng đã lên tới đỉnh đầu. Lạc Y ước chừng Lăng Ngạo và Kỳ Phong có lẽ cũng đã xong liền không nghỉ ngơi mà hối thúc mọi người ngay lập tức rời đi đến điểm hẹn.
123 Ngươi có hay không muốn gia nhập Thánh Điện?"Âm thanh của nam tử trung niên đứng giữa vang lên. Hắn chính là Quản sự của Chu Tước điện - Mộc Tuyệt. Lãnh Hàn Thần hơi nâng mắt nhìn Mộc Tuyệt một chút.
124 Rời khỏi khách điếm, nhóm Lạc Y trực tiếp trở về Tô Uyển Sơn Trang. Trước tiên là bọn họ đi theo Lăng Ngạo đến Trang phòng, nơi tiếp nhận những nghi thức của Lễ trưởng thành.
125 " Ngươi nói cái gì? Thừa lão đầu đó vẫn còn trở về?"Hoàng Phủ Yên Yên nghe ám vệ báo cáo lại tình hình trong phủ, tức giận muốn quăng ly trà trên tay đi.
126 " Đã nấu tổ yến xong sao?"Hoàng Phủ Yên Yên nhìn Mặc Trúc đem tổ yến đã nấu hoàn mĩ dâng lên, lười biếng dựa người lên phản tuỳ ý hỏi. " Thưa phu nhân, tổng đều nấu xong! Thỉnh phu nhân mau dùng đi!"Mặc Trúc cung kính cúi đầu đáp lại.
127 " Ngươi vẫn là tự uống cái này đi!"Hoàng Phủ Yên Yên vừa nghe, mặt sắc liền tái xuống, bàn tay đặt trên thành ghế nắm chặt đã muốn lộ ra xương trắng vô cùng rõ ràng.
128 " Yên nhi, nàng cũng đừng quá đau buồn, đừng trách phụ thân đối với nàng quá khắt khe. Cũng là chấp niệm của người đối với nàng quá sâu, một sớm một chiều cũng thật khó có thể thay đổi!"Lăng Bá Khiêm cùng Hoàng Phủ Yên Yên đi ra khỏi viện của Lăng Hựu Thừa liền nhẹ nhàng an ủi ủi nàng ta.
129 " Tỉ tỉ, đệ đã luyện đến lần thứ mười sáu rồi a! Tỉ cho đệ nghỉ một chút co được hay không?"Kỳ Phong vươn lên hai bàn tay mỏi nhừ. Gương mặt méo xẹo nhìn Lạc Y và Lãnh Hàn Thần đang thoải mái uống trà ở đằng xa.
130 " Tỉ tỉ, không xong, Lăng gia gia trúng độc!"Chết tiệt thật!Lạc Y vừa nghe nói mặt mày liền tái. Nàng đã cẩn thận canh chừng đến như vậy vẫn có thể nhường người chui vào chỗ trống.
131 " Lão đại, ngươi vừa rồi không có chuyện gì chứ?"Lăng Ngạo đứng bên giường, ánh mắt quan tâm nhìn chằm chằm Lạc Y. Lại ngốc lăng gãi gãi đầu. Vẻ mặt muốn có bao nhiêu rối rắm liền có bấy nhiêu rối rắm.
132 " Các ngươi mau mau sắp xếp a! Hôm nay là ngày tôn tử bảo bối trưởng thành, các ngươi dám gây chuyện thị phi liền không nể nang các ngươi!"Lăng Hựu Thừa sau khi trúng độc tỉnh dậy, không biết vì sao, tinh thần so với trước đây càng muốn thêm vài phần phấn chấn.
133 " Mọi người đừng khách khí, tuỳ tiện đi a! Trước hết ta kính mọi người một ly!"Lăng Hựu Thừa cười đến xuân phong đắc ý, nâng lên ly rượu mời. Mọi người ở đây tuy đều là người có tiếng trong Tô Uyển Sơn Trang, nhưng chung quy cũng không dám đánh rơi mặt mũi của cường giả mạnh nhất, không nói hai lời liền nâng ly tiếp rượu.
134 Sau tiếng hô có thích khách vang lên, mọi người trong phòng càng thêm kinh hoảng. Có thể gài người vào Lăng phủ mưu tính hạ dược rồi mới để thích khách tới càn quét.
135 Lăng Hựu Thừa, hôm nay ta muốn ngươi trả giá vì tội lỗi ngươi gây ra mười lăm năm trước!"Giọng nói nam nhân trầm khàn quát lên, phảng phất còn mang theo quyết tuyệt, lãnh liệt và một tia thù hận giãy giụa che giấu thật sâu.
136 Mảnh vải màu đen bay phất phới trên tay Lăng Hựu Thừa không phải thứ gì khác mà chính là khăn che trên mặt thích khách. Mọi người trong sảnh tiệc khẽ ồ lên một tiếng, theo bản năng chuyển ánh mắt nhìn về phía thích khách đang cúi đầu, một tay đặt trên ngực, ho phun ra một búng máu đỏ tươi in trên nền đất.
137 Lăng Hựu Thừa đuổi theo bước chân của Lăng Bá Hàn cùng nhóm sát thủ đến sâu trong rừng cây Vân Vụ Sâm Lâm thì mất dấu. Ông cùng đoàn người thủ vệ phủ đều nhíu nhíu mày, đi xung quanh vài vòng tìm kiếm.
138 Hai nam nhân đạp không đi đến trước mặt Lạc Y cùng Lãnh Hàn Thần, không hẹn mà cùng nhau buông tay khiến cái lưới rơi bịch xuống mặt đất. Những người bên trong, có kẻ thì va đập vào nhau, có kẻ đập trực tiếp đập mặt xuống đất.
139 Lăng Bá Hàn giật mình tỉnh dậy, mồ hôi trên trán tuôn ra khiến hắn không thể không vươn tay ra lau qua một lần. Sâu bên trong đôi mắt đen nhánh bình thường thâm trầm, lạnh lùng để lộ ra một tia không thể tin được.
140 " Lăng Bá Hàn, ngươi sai, rất sai lầm. Ngươi vẫn còn chưa biết quá nhiều chuyện, ngươi không thể nào tưởng tượng được!"Lăng Bá Khiêm ôn nhuận nói. Lời nói lại khiến Lăng Bá Hàn không thể không nhíu mày, cảm giác khó hiểu như lọt vào khoảng không.