161 " Diệp gia chủ, trước sao không cùng chúng ta nói xem Diệp gia công tử bị ám toán như thế nào?"Âm thanh vang lên làm người trong phòng ai nấy đều tự giác nhìn ra cửa.
162 Đợi Diệp Vấn Khung đi xa thì trong nội thất vang lên tiếng độnh nho nhỏ. Liền theo đó nhóm Lăng Ngạo, Bạch Thừa Vũ, Kỳ Phong, Ngạn Hữu lũ lượt đi ra. Hoá ra, bọn hắn từ sớm đã đến, chỉ là không dám quang minh chính đại như Lãnh Hàn Thần cùng Lạc Y mà thôi.
163 " Bẩm nhị vị thiếu gia, vừa rồi có một thiếu niên trạc tuổi nhị thiếu gia cùng một nam tử trung niên quá phủ!"Nghe người gia đinh báo lại, nhóm Lạc Y nhiều mặt nhìn nhau.
164 " Trúng độc?"Mọi người trong phòng vừa nghe đến Cố Vĩnh Dật trúng độc đều không nhịn được bật thốt lên một tiếng. Ai nấy đều không khỏi hướng ông nhìn thêm vài lần, sắc mặt trầm trọng tỉ mỉ đánh giá.
165 " Ngươi là nói muốn lập ta làm sủng thiếp!"" Đúng như vậy!"Diệp Vấn Khung phe phẩy chiết phiến cười nói. Thật cố gắng tạo ra bộ dáng phong hoa tuyệt đại mà không hề hay biết đã sớm làm mọi người buồn nôn sắp chết.
166 Nhật Nguyệt Tinh thành là thành trì nằm giáp ranh giữa Thanh quốc và Chu quốc. Bình thường lưu động rất tốt. Phần lớn chính là hoạt động trao đổi ra vào giữa thương nhân hai nước.
167 Cố phủ - Nhật Nguyệt Tinh thành. Một phụ nhân an ổn ngồi trên trưởng vị. Bà ta là một phụ nhân không quá xinh đẹp, gương mặt cùng lắm có thể xem là thanh tú nhưng trên trán lại có một vết sẹo to tựa như một con rết ước chừng hai ngón tay.
168 Ngươi vẫn là để phần phúc này cho nữ nhi ngươi đi!"" Ngươi. . . "Ngô Nhược Thuỵ cắn chặt răng. Bà ta hung hăng trừng mắt chăm chăm nhìn Cố Ân Kỳ tựa như muốn đâm chọt trên mặt nàng vài cái lỗ.
169 " Ta thật cũng muốn xem ai dám lộng hành dám đem tôn nữ của lão phu giam giữ. Này là muốn hướng bên ngoài tuyên bố Cố gia không có người đúng hay không?"Giọng nói vừa vang lên quả thật làm không khí trong phòng nháy mắt đông cứng lại.
170 " Thời cơ đã tới, tất cả mau vào đi thôi!"Giọng nói trầm trầm của Cố Diệp Huy vang lên khiến Cố Ân Kỳ ngơ ngác, ngây ngẩn chuyển mắt nhìn ra ngoài cửa.
171 " Chuyện nên giải quyết thì ngay bây giờ giải quyết hết đi. Để lại mầm mống bệnh hoạn chỉ lo đêm dài lắm mộng!"Lời nói của Lạc Y đều đều vang lên. Người ngoài cũng không nghe ra ý tứ cảm xúc của nàng nhưng lại khiến cho Ngô Nhược Thuỵ đang quỳ trên mặt đất trợn trừng mắt run rẩy đánh một cái rùng mình.
172 " Không tốt! Kim Ngu đại dược sư đến rồi!"Nương theo lời nói của gia đinh thì người của Cố gia ai nấy đều đồng loạt nhíu chặt chân mày. Ánh mắt cũng mang theo một tầng lo lắng mơ hồ.
173 " Ngươi. . . Dám sao?"Giọng nói Lạc Y không lớn, chỉ đinh đinh đang đang thật êm tai nhưng cũng đủ truyền vào tai mọi người trong gian phòng. Kim Ngu đại dược sư khe khẽ nhíu mày, hung hăng quay đầu sang định trừng mắt với nàng.
174 " Kỳ Phong, đệ lên đi!"Lạc Y hạ rèm mi, nâng tay che miệng vô cùng ưu nhã ngáp dài một cái. Nàng tuỳ tiện quăng hòn đó qua cho Kỳ Phong liền không chút kiêng nể nghiêng đầu vùi vào ngực Lãnh Hàn Thần như một con heo nhỏ lười biếng.
175 Trên đài đã bắt đầu đấu đan, không khí xung quanh đều sôi trào. Trông mong nhìn từng động tác tao nhã như nước chảy mây trôi của hai người. Tâm trạng phấn khích không thể dùng lời nào diễn tả được.
176 Ngươi xem, mùi thuốc, có mùi thuốc rồi a!"Người dưới đài hít hà từng hơi, vô cùng hứng trí với mùi thuốc nồng đậm đang không ngừng lan toả trong không khí mà cảm thấy vô cùng khoái hoạt khoẻ khoắn.
177 Khách điếm Bồng Lai :" A. . . A. . . Tại sao lại ngứa ngáy như vậy?"Trong khách điếm Bồng Lai hôm nay đón hai vị khách. Một vị khách dường như có lai lịch vô cùng lớn.
178 " Hôm nay ta đặc biệt mở tiệc chiêu đãi các nhân tuyển sứ giả đến Thánh Điện. Các ngươi cứ tự nhiên, không cần câu nệ a!"Nam Cung Tuyệt nâng cao ly rượu, hướng tới nhóm người Lạc Y ngồi bên dưới hào sảng nói nói cười cười.
179 Hôm nay người Thánh Điện thật sẽ đến sao? Này không phải quá chậm đi. Không phải là có ý muốn đánh vào mặt chúng ta đấy chứ?"Bạch Thừa Vũ ôm Cố Ân Kỳ đứng ở một bên.
180 Lạc Y nhìn nhóm người Thánh Điện trước mặt. Đôi mắt vi diệu nhất thời hơi cong lại. Đặc biệt là khi nhìn thấy hình bát quái trận mà Thích Thử Khâm đang xếp lại cực độ loé lên tia sáng.